ìn anh nằm ở trên giường bệnh, nhìn khuôn mặt anh vì áp lực mà gầy gò,
khiến cô thật đau lòng, một người tốt như vậy, vì sao phải chịu nhiều
đau khổ như vậy? Rõ ràng đều là những người xung quanh đều phải hướng
anh xin lỗi, tại sao lại bắt anh hướng đến những người kia nhận tội,
nhận lỗi? Người tốt nên chịu loại uất ức này sao? Cô hết sức bất bình.
Ngồi xuống mép giường, cô nắm thật chặt lấy tay của anh, chạm vào gò má, nhẹ nhàng vuốt ve.
Cô thật là muốn dạy anh giống như những bạn nhỏ ở nhà trẻ, kêu anh đến bên cạnh, để cho anh đứng nghiêm ngay ngắn, ngoan ngoãn nghe cô giảng giải.
Cô nhất định phải phạt anh đứng, trách mắng anh đối với người anh trai
không ra gì của mình quá mức dung túng; cô sẽ phạt anh cầm thêm hai xô
nước, oán giận việc anh đưa mẹ anh đi bệnh viện, rõ ràng chỉ cần quản
gia hoặc Thím Ngô là được, biết mình bận mãi nhưng vẫn cố tình làm; cô
còn phải phạt anh chạy nửa vòng sân tập, trách cứ anh rõ ràng không có
nói sai cái gì, vì sao còn phải quỳ gối trước mặt Thím Yến, khóc lóc nức nở hướng cô nhận lỗi; cuối cùng, cô còn phải cho anh viết phạt 1000
lần"Ta về sau tuyệt đối sẽ đối xử thật tử tế với bản thân", muốn anh nhớ kỹ trong lòng.
Ở trên đời này, giống như người có năng lực,
người có bản lĩnh liền đáng đời gặp xui xẻo, phải làm cái con người toàn vẹn được khắp nơi thừa nhận cho anh bị áp lực, biết anh có năng lực
mạnh, bản lĩnh cao, cho nên cái gì cũng đổ lên đầu anh. Nhưng là, có
người nào nghĩ tới hay không, anh cũng là người, anh không phải nồi áp
suất, đem nhiều mặt trái cảm xúc như vậy toàn bộ nhét vào trên người
anh, anh tiếp nhận được sao?
Không, chờ anh tỉnh lại, cô nhất định phải yêu cầu anh, phải buông lỏng, hoàn toàn buông lỏng.
Cô muốn anh nghỉ ngơi thật tốt một chút, phải có giải trí thư giãn, nếu có thể đi ngắm biển một chút, thưởng thức phong cảnh khắp nơi, lắng nghe
tiếng côn trùng kêu, chim hót; cô nên vì anh mà nấu những món ăn thật
dinh dưỡng, giúp anh điều dưỡng thân thể, muốn cho anh thật thoải mái,
đem vẻ đẹp trai anh tuấn trước kia, lần nữa tìm trở về.
Canh giữ ở cạnh giường, cô có chút không dám thư giãn, nhưng dần dần, tay của cô
bất tri bất giác lỏng ra, từng điểm từng điểm rủ xuống, cuối cùng thì
ngủ mất.
Không biết qua bao lâu, cô nghe thấy có người đang gọi
tên mình, mắt sáng hé mở, trong mê mang, cô thấy có một khuôn mặt đang
nhìn mình cười.
"Anh không muốn đánh thức em, nhưng anh sợ em ngủ như vậy, rất dễ dàng bị sái cổ, không được thoải mái." Hắn nhìn thấy
cách ngủ của cô, kết luận nếu cô tiếp tục ngủ như vậy nữa, sau khi tỉnh
lại khẳng định sẽ đau lưng, kêu khổ thấu trời.
Mình sinh bệnh còn suy nghĩ cho người khác, người này rốt cuộc trong suy nghĩ có hay không có yêu bản thân mình một chút a!
"Anh có thể hay không yêu bản thân mình một chút, không nên đem toàn bộ tinh thần đều đặt ở trên người người khác." Cô lắc đầu một cái, biết nói câu này cũng là vô dụng, anh thiện lương đã là bản tính, dù dùng cách gì
cũng khó có thể thay đổi được.
"Tốt, tuân lệnh!" Hắn nhìn bốn phía."Ba mẹ anh cùng mẹ lớn đâu?"
"Em để cho bọn họ đi về nghỉ trước." Cô cười mị mị hỏi: “ Anh có khát không ? Có muốn ăn gì không?"
Thượng Quan Sùng Tự sờ sờ cổ họng."Đúng vậy, cũng có chút khát, làm phiền em giúp anh rót ly nước đá, được không?"
"Nước đá?" cô hình như là nghe được chuyện gì thật kinh khủng, cũng hút một
ngụm khí lớn."Anh không biết uống nước đá không tốt cho thân thể sao,
anh bình thường đều không quan tâm đến thân thể của mình như vậy sao?"
"Công việc càng nhiều, anh rất bận, đâu để ý được nhiều như vậy."
Cô rót cho anh một ly nước ấm, giống như đang dạy người bạn nhỏ một dạng
trịnh trọng nói: "Bất kể là đàn ông hoặc là phụ nữ, uống nước đá đối với thân thể chính là không tốt, từ nay về sau, em không cho phép anh uống
nước đá, coi như là mùa hè, cũng chỉ có thể uống nước lành lạnh thôi."
"Bình thường em lên lớp cũng đối với những học trò nhỏ nghiêm khắc như vậy sao?"
Thượng Quan Sùng Tự vừa nói như vậy, cô cũng có điểm không biết xấu hổ, thanh
thanh cổ họng nói: "Kia, thật ra thì em rất dịu dàng, cái gì gọi là yêu
là đánh, mắng là yêu!"
"Vậy sau này nếu mùa hạ khí trời rất nóng, thấy cửa hàng tiện lợi bán nhiều đồ lạnh như vậy, anh không phải là
thèm chết rồi hả ?" Về sau chắc mình phải chịu khổ nhiều a! Gặp phải một cô giáo nghiêm khắc như vậy.
"Cũng không phải là bảo hoàn toàn
không thể ăn, nếu như anh nhất định muốn dùng đồ đông đá, trước tiên anh cho vào trong miệng, nhưng không cần nuốt ngay, ngậm ở trong miệng một
chút rồi hãy nuốt xuống, như vậy đối với lục phủ ngũ tạng của anh sẽ tốt hơn."
" Em cũng hiểu biết không ít đấy!"
"Em là cô giáo
mà, hiểu không nhiều lắm còn có thể dạy học sinh sao? Anh không biết đâu bọn trẻ bây giờ đều rất tinh nghịch lại tò mò vô cùng, thường hỏi một
chút vấn đề ly kỳ cổ quái, em bình thường mà không tưởng tượng phong
phú, không cẩn thận bị bọn nhỏ chèn ép, bọn chúng sẽ nghĩ." Ai, hiện tại cô giáo bị làm khó a.
"Như vậy xin hỏi cô giáo Hách, học sinh
Thượng Quan Sùng Tự
