Hôm nay nhìn Tiêu Nhụy có vẻ rất hứng thú, tôi cũng không biết tại sao.
“Có thể xem là vậy.”
“Anh trai em cũng vậy. Anh ấy học trường Đồng Tể, anh thì sao? Không chừng hai người là bạn học đó.”
“Tôi không học trường Đồng Tể.” Anh nói “Tôi từng đổi nghề.”
“Đổi nghề? Vậy trước kia anh làm gì?”
“Hồi đại học tôi học khoa kinh tế.”
Mắt Phùng Tĩnh Nhi sáng lên: “Kinh tế hả? Lộ Tiệp cũng học khoa kinh
tế. Lộ Tiệp, nhanh tới đây, có người cùng ngành với cậu đó.”
Lộ Tiệp nãy giờ luôn ngồi im lặng uống cà phê. Bình thường anh ta
chính là trung tâm của đám con gái, hôm nay nhìn thấy cảnh này thì vô
cùng ủ rũ.
“Vậy à? Khoa kinh tế trường tôi cũng tạm được. Bố tôi lúc trước kia
giảng dạy ở Đại học Phục Đán[1'>, bây giờ chuyển qua Đại học Nhân Dân
Trung Quốc[2'>. Anh Vương học đại học nào?”
“Đại học Chicago[3'>.”
Lộ Tiệp hít sâu, mắt lộ vẻ hoài nghi: “Đại học Chicago? Theo tôi biết, khoa Kinh Tế đại học Chicago đứng đầu thế giới.”
“Cũng không được xem là tốt nhất đâu.” Lịch Xuyên nói “MIT[4'> và
Havard[5'> cũng khá nổi tiếng. Yale[6'> và Princeton[7'> cũng được. Còn Học viện Kinh Tế London[8'> ở Anh nữa?”
“Lúc bố tôi đến Đại học Chicago để phỏng vấn, có gặp giáo sư Becker[9'>. Ông ấy nhận giải Nobel năm nào?”
“Chuyện này… không nhớ rõ lắm.” Lịch Xuyên ngẫm nghĩ: “Năm 93? Không đúng, Fogel[10'> mới năm 93, Becker năm 92.”
[1'> Cơ sở chính ở thành phố Thượng Hải, là một trong những trường đại học lớn nhất và lâu đời nhất Trung Quốc.
[2'> Cơ sở chính thức ở Bắc Kinh, giống như Đại học Phục Đán, khoa
Kinh Tế Quốc Tế, Quan Hệ Quốc Tế của trường này được đánh giá khá cao.
[3'> Là trường đại học tư có cơ sở chính ở thành phố Chicago, bang
Illinois, Hoa Kỳ; được tỷ phú dầu mỏ John D. Rockefeller thành lập năm
1890. Trường từng có 85 giáo viên nhận được giải Nobel.
[4'> Học viện Công Nghệ Massachusetts: tọa lạc Cambridge, bang
Massacchusetts, Hoa Kỳ, được thành lập năm 1865, từng có 76 giáo sư đạt
giải Nobel.
[5'> Cũng tọa lạc Cambridge, bang Massacchusetts, Hoa Kỳ, được thành
lập từ năm 1636, là cái nôi đào tạo nhiều nhân tài của Hoa Kỳ như tổng
thống, nhà văn, nhà thơ, chính trị gia, nhà kinh tế, học giả...
[6'> Trường đại học tư thục ở New Haven, bang Connecticut, Hoa Kỳ;
được thành lập vào năm 1701, được xem là đối thủ cạnh tranh chính của
Đại Học Harvard.
[7'> Trường đại học tư thục tọa lạc ở Princeton, bang New Jersey, Hoa
Kỳ; được thành lập năm 1746. Các trường Harvard, MIT, Yale và princeton
là 4 trường đại học tốt nhất Hoa Kỳ.
[8'> The London School of Economics and Political Science (viết tắt là LSE): tọa lạc tại Westminster, trung tâm thành phố London, Anh; được
thành lập năm 1895, có 17 giáo sư của trường từng đoạt giải Nobel.
[9'> Gary Stanley Becker (1930-) là nhà kinh tế học Hoa Kỳ chuyên
nghiên cứu về hành vi xã hội của con người như phân biệt chủng tộc, tội
phạm, tổ chức gia đình, nghiện ma túy, dân chủ, nhập cư.
[10'> Robert W. Fogel (1926-) là nhà kinh tế học Hoa Kỳ chuyên nghiên
cứu những tác động kinh tế, xã hội và công nghệ đối với những thay đổi
nhanh chóng của cơ thể con người.
“Chắc chắn nghiên cứu ở Đại học Chicago là tốt nhất.”
Lịch Xuyên cười, không trả lời.
Phùng Tĩnh Nhi nhân cơ hội hỏi tiếp: “Vậy anh Vương xin nhập học như thế nào? Cũng thi GRE hả?”
“Đương nhiên GRE rất quan trọng.”
“Khoa Kinh tế Đại học Chicago, tương lai quá xán lạn, sao anh Vương lại đổi nghề.”
“À… lý do cá nhân.”
“Anh Vương có thể cho tôi địa chỉ email được không? Sau này, nếu Lộ
Tiệp xin nhập học gặp khó khăn, có thể nhờ anh không?” Phùng Tĩnh Nhi
nhất quyết hỏi tới, còn lấy viết ra.
“Được chứ.” Anh lấy viết ra, viết địa chỉ email.
“Anh Vương không có danh thiếp sao?” Tiêu Nhụy ngồi trên giường ló đầu ra hỏi.
“Không có, tôi không cần danh thiếp.”
“Anh Vương chắc quen nhiều người ở Đại học Chicago lắm?” Phùng Tĩnh
Nhi mời anh ăn đậu phộng muối, thấy anh lắc đầu, lại lột vỏ cam cho anh.
“Không dám nói có người quen… tôi chỉ là sinh viên thôi.”
“Nghe nói xin nhập học thì chọn giáo sư hướng dẫn là quan trọng nhất, đúng vậy không?”
“Đúng là rất quan trọng… nhưng cũng phải xem thành tích học tập và thư đề cử.”
Anh biết bảo vệ bản thân, chỉ đưa những câu trả lời ngắn gọn. “Vợ
chồng” Phùng Tĩnh Nhi cố nài ép anh tư vấn hơn một tiếng đồng hồ, tôi
hoàn toàn không có cơ hội nói xen vào.
Tu Nhạc liền nhân cơ hội bắt chuyện với tôi, hỏi thăm tình hình quê tôi câu được câu mất.
“Ở Vân Nam mưa nhiều lắm phải không?”
“Đúng vậy.”
“Ngày nào bọn em cũng ăn nấm hả[11'>?”
[11'> Đặc sản nổi tiếng của Vân Nam chính là các loại nấm rừng.
“Không phải.”
“Vậy bọn em hay ăn gì nhất.”
“Bún.”
“Đúng rồi, nhắc đến Bún Qua Cầu, hôm qua anh có lên mạng tra được, ở Bắc Kinh có vài quán ăn Vân Nam, quá gần trường nhất là…”
Anh ta không nói tiếp nữa, vì thấy tôi không chú tâm.
Đúng lúc này, Ninh An An vốn đang ngồi im lặng kế bên bỗng nhiên chen vào một câu: “Đúng rồi, Tiểu Thu, cậu kể nghe thử cậu và anh Vương quen biết nhau như thế nào?”
Phùng Tĩnh Nhi nhìn Ninh An An với vẻ khó chịu. Ninh An An quá lớn
ti