từ trước tới giờ, điều ước trong ngày sinh nhật của em luôn thành sự thật. Em từng nghĩ, có lẽ ông trời thấy em đáng thương, ngay cả bố mẹ ruột của mình là ai cũng không rõ, nên mới cho em nhiều ưu ái đến vậy. Vì thế, em không ngừng ước, không ngừng cầu nguyện, em cho rằng đó là món nợ của ông trời đối với mình, sau này, em tham lam ước một điều mà em mong muốn nhất trong cuộc đời, đó là được kết hôn với anh”.
…
“Kết hôn với anh, làm người phụ nữ bình thường, sinh một đứa con đáng yêu, nếu anh không thích thì chỉ một đứa là đủ. Nhưng hiện giờ em mới biết, mười năm thì sao? Điều kiêng kị nhất khi yêu chính là thứ tự. Em đến trước, nhưng chưa hẳn đã trở thành người duy nhất của anh. Mười năm, chúng ta đều đã vắng bóng trong tình cảm của đối phương quá nhiều. Mười năm, em biết em đã vĩnh viễn mất anh. Vì thế, em tình nguyện thay đổi điều ước…”
…
“Em ước rằng, nhiều năm về sau, anh không còn lầm lối nữa, em cũng nghe theo số trời. Khi ấy, bên cạnh anh có một cô gái thật tốt, thật tốt. Và chúng ta không bao giờ gặp lại nhau nữa, trở thành người dưng, không phải khóc vì biệt ly.”
Nước mắt vẫn chưa thôi rơi, nhưng khóe miệng Ninh Lam Nhân đã mỉm cười: “thật tốt, lần này, em không còn phải lo lắng chú rể vắng mặt nữa…”.
Dường như đã nói hết những điều cần nói, Ninh Lam Nhân đứng dậy, định chạy đi nhưng chân lại không thể cử động. Tưởng là vì trang phục rườm rà trên người, cô cúi xuống kéo làn váy dài lên đầu gối, buộc túm lại. Cuối cùng, không còn lý do gì để ở lại nữa, giống như, không còn lý do gì để xuất hiện trong cuộc đời anh nữa.
Vì thế, đồ ngốc, phải đi thôi.
Tháo giày cao gót ra cầm trong tay, từng bước rời khỏi tầm mắt của Cố Nhậm.
một chiếc mô tô gào thét lao ra từ cửa khách sạn Khải Duyệt, tiếng động cơ nổ rung trời lọt vào lỗ tai Ninh Lam Nhân lại biến thành giai điệu êm ái của ca khúc Mười năm.
Mười năm sau, chúng ta là bạn, còn có thể hỏi thăm nhau.
Nhưng lại chẳng tìm được lý do để sở hữu sự ấm áp ấy nữa…
Từ sau ngày hôm ấy, trong mỗi cơn mơ, Cố Nhậm đều nhìn thấy những giọt nước mắt rơi xuống. Có ai đó đang khóc, khóc thảm thương đến mức ngay cả trong mộng anh cũng cảm thấy đau đớn, tựa như từng mũi kim đâm vào trái tim mình…
Cố Tây Lương bị thương không hề nhẹ nhưng nhất quyết không chịu đến bệnh viện. Tối nay bị Cố Nhậm chơi xỏ một vố, anh đã cảm thấy bị sỉ nhục ghê gớm, giờ nếu vác bộ dạng này đến bệnh viện, thì còn gì là thể diện nữa?
Bao nhiêu ấm ức, tức giận của Nguyễn Ân đều bị những vết thương lớn nhỏ trên người Cố Tây Lương quét sạch, chỉ còn lại sự lo lắng.
“Anh nghe lời em một lần được không? đi viện nhé!”
Khóe miệng Cố Tây Lương khẽ co rút: “Anh bảo em nghe lời, em có nghe không?”.
Tựa hồ không kịp hiểu câu nói của anh, Nguyễn Ân nghi hoặc hỏi: “Anh nói về cái gì?”.
thật hết cách với cô, vừa mới hôm kia anh còn thấp giọng năn nỉ cô như vậy.
“Đừng đi!”
“Hẹn ngày khác được không?”
Cuối cùng anh phải nhượng bộ mà nói: “Nhớ về sớm!”.
Tuy rằng Nguyễn Ân đã biết lỗi, cũng đã chủ động đến tìm anh, nhưng vừa nghĩ tới chuyện cô vì một người đàn ông khác mà nói dối mình, Cố Tây Lương vẫn cảm thấy hậm hực, thế nên nổi hứng trêu đùa cô, không cho cô được như ý.
một người nằm trên giường, một người ngồi bên cạnh, băng gạc trắng chất đống, hai người cứ như vậy mà giằng co.
Cứ nói chuyện thì còn đỡ, đằng này, vừa mới yên tĩnh được một lát, Nguyễn Ân liền nhớ tới cuộc điện thoại sáng nay. Tranh thủ lúc Cố Tây Lương không kịp chuẩn bị tinh thần, cô vỗ ngực anh một cái.
“nói! Đêm qua anh ở với ai?”
Bị đánh trúng chỗ đau, Cố Tây Lương khẽ rên một tiếng, lông mày nhíu lại, nhưng anh vẫn cố tình nói những lời khiến cô suy nghĩ theo chiều hướng xấu.
“đã nói với em rồi, phụ nữ.”
“thật?”
“Em nghĩ anh giống em à? nói dối như cuội!”
Nguyễn Ân nhìn thẳng vào mắt anh, gằn giọng nói từng chữ: “Em, không, đùa, với, anh!”.
Cố Tây Lương tỏ ra nghiêm túc.
“Anh cũng không đùa với em, sao nào?”
Sau đó, Nguyễn Ân bất động rất lâu. cô đứng dậy, đối diện Cố Tây Lương. Lần đầu tiên bị người khác nhìn đến mức chột dạ. Cố Tây Lương quay đầu nhìn đi chỗ khác. một giây tiếp theo, Nguyễn Ân nhấc chân đi ra ngoài.
Cố Tây Lương hoảng hốt nhìn bóng lưng cô. Anh gần như vô thức tóm lấy tay Nguyễn Ân, kéo cô ngã lên người mình, thậm chí quên cả những vết thương còn chưa hết đau.
“Lừa em đấy!”.
Bị ôm quá chặt, Nguyễn Ân cảm thấy khó thở. Nhưng lúc này cô vô cùng bình tĩnh, giọng nói cũng vững vàng: “Sao lừa em?”.
Biết không né tránh được, Cố Tây Lương nghiêng đầu qua một bên, nhìn về một điểm nào đó vô định ngoài cửa sổ hòng che giấu nỗi lòng hiện lên trong ánh mắt.
“Chẳng phải là muốn thấy em… ghen ư?”
Hôm nay chắc chắn là ngày xui xẻo nhất, mất mặt nhất trong đời của Cố Tây Lương.
Ghen?
Được rồi, Nguyễn Ân thừa nhận, anh đã khiến cô ghen thành công!
Nhưng chẳng bao giờ cô dám nghĩ tới, người như anh mà cũng có lúc chơi cái trò này. Đây chẳng phải đặc quyền của phụ nữ hay sao?
Nguyễn Ân thở phào, nhưng vẫn không đè nén được sự kinh ngạc trong lòng. cô