không phải giết
người, mà là cứu người, bên tai đột nhiên vang lên tiếng Hiểu Vân;" Lăng Vi, chỗ mình có thể thấy được tên cướp mặc áo trắng và hai con tin bên
hành lang, con tin trước mắt an toàn nhưng mà tinh thần của tên cướp
hình như không được, có phần luống cuống rồi".
Cố Lăng Vi lòng trầm xuống, đúng vậy, nếu cô sợ hãi thì hai người đó
cũng không sống nổi, không chừng hai tên cướp chó cùng rứt giậu, cầm
súng mà bắn, có khi còn thương tổn sinh mệnh vô tội, nghĩ đến đây cô
nhắm mắt, đặt tay lên cò, nhắm một lần nữa, thấp giọng: "Hiểu Vân, mình ở đây thấy được tên cướp mặc áo lam, mình đếm đến 5, chúng ta cùng nhau
nổ súng, tránh bắn một người khiến tên kia có cơ hội gây hại cho con
tin, hiểu không?"
Hà Hiểu Vân trầm mặc hồi lâu rồi nói: "Hiểu".
"Năm, bốn, ba, hai..."Giọng cô trầm ổn rõ ràng, Tào Tú Hà nhìn chằm chằm cửa sổ lầu 4, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại.
" Một"
"Đoàng....đoàng...
Hai tiếng súng đồng loạt vang lên, tên bắt cóc bên cửa sổ bị bắn
chết, Cố Lăng Vi nhanh chóng nhảy lên đến phòng tên cướp, Hà Hiểu Vân
mặt đã trắng bệch, đứng bên thi thể tên cướp ngẩn người hồi lâu, hai tên đều bị bắn chết, không có thời gian giãy dụa. máu nhuộm đầy, cực kì
khinh khủng.
Cây súng trong tay Hà Hiểu Vân run lên, như choáng váng, Lưu Ngọc
Linh, Tào Tú hà và các đội viên khác cũng nhanh chóng đi vào, Lưu Ngọc
Linh, Tào Tú Hà đã quen phối hợp với cảnh sát sau đó dọn dẹp, chỉ là
những ngươi khác, như mười đội viên đội tập huấn Cố Lăng Vi thì không,
một nam cảnh sát lúc nãy giới thiệu tình huống đến cười nói: “ Tào đội
trưởng, cám ơn các cô giúp chúng tôi".
Nhìn hai tên cướp trên mặt đất, anh có phần bội phục nhìn Cố Lăng Vi
và Hà Hiểu Vân nói :Đúng là thiện xạ, đúng thẳng mi tâm, so với tay súng bắn tỉa còn chuẩn hơn.
Tào Tú Hà hàn huyên với anh vài câu, sau đó đưa đội về căn cứ, lần
đầu tiên giết người, Cố Lăng Vi, Hà Hiểu Vân thậm chí những đội viên
trong đội tập huấn đều trằn trọc cả đêm, nhắm mắt lại đều là hình ảnh
đó, tối ngủ không đủ, ngày còn luyện tập cao độ thì khó mà chịu nổi, một ngày trôi qua, một đám người mặt như màu đất, không còn chút tinh thần.
Tào Tú Hà đẩy cửa ra ban công, cúi đầu thở dài, Lưu Ngọc Linh đưa ly
nước cho cô nói : “Yên tâm đi, các cô gái sẽ hiểu được thôi, cô quên à,
trước kia chúng ta không phải cũng thế sao, tin tưởng các cô gái đó,
cuối cũng cũng sẽ hiểu, các cô chỉ giết người xấu, là phần tử tội phạm,
sau này sớm hay muộn khi làm nhiệm vụ đội đặc công, đa số đều dùng súng
thật với các tên cướp liều chết, giết người cũng thành cơm bữa.
Qua một ngày, các cô mới nghĩ được thông suốt, sắc mặt cũng hồng hào
hơn, tinh thần diện mạo cũng trở lại như thường, toàn bộ các hạng mục
huấn luyện đã hoàn thành, Hàn đội trưởng mang theo đội đặc công về căn
cứ.
Được nghỉ ngơi hai ngày, mười người đội tập huấn lại sắp bắt đầu đợt
khảo hạch cuối cùng, cũng là mục đích trở về của Hàn đội trưởng, tối hôm nay nằm trên giường, Hà Hiểu Vân đột nhiên thởi dài Lăng Vi, cậu thấy
mình có chán không, hai ngày không huấn luyện mình lại thấy người không
thoải mái, giống như sắt vụn ấy.
Cố Lăng Vi còn chưa trả lời những người khác trong kí túc xã đã cười
khanh khách, lọt vào lỗ tai của Tào Tú hà và Lưu Ngọc Linh đang đi tuần
tra, hai người không khỏi lắc đầu cười, cũng không đẩy cửa ra mà quay
người trở về.
Lý Dĩnh tủm tỉm cười : “Hiểu Vân, cậu tự mình hiểu lấy đi, nhưng mà
cậu cũng đừng có phúc mà không biết hưởng, mai không chừng khảo hạch đó, không nhớ kinh nghiệm trước kia à, hạng mục cuối cùng, đương nhiên
không dễ bỏ qua đâu, cậu chờ đi.
Trương Lệ Hồng gật đầu: “ Đúng, mình thấy Hàn đội trưởng đừng thấy
tủm tỉm cười, mình nhìn toàn ra nham hiểm, không dễ đối phó đâu, nhớ
quân diễn lần trước, Lăng Vi và Hiểu Vân cuối cùng cũng chết trong tay
cô ta kìa, với thân thủ của Lăng Vi chỉ hai chiêu cô ta đã bắt được,
thực lực khủng bố cỡ nào, đúng không Lăng Vi.
Cố Lăng Vi nghĩ nghĩ rồi nói : “Mình thấy đội đặc công tuy mỗi người
đều cần vượt qua mỗi kĩ năng nhưng hạng mục khảo hạch có lẽ sẽ tổng hợp
lại, như vậy mới kiểm tra được thực lực chúng ta, không phải sao?"
Lý Dĩnh lấy bộ dạng thuyền đến cầu tự nhiên thẳng, phất tay : “Coi
như hết, dù sao cứ binh đến tướng chặn đã, nước đến đất đổ, mình chỉ hi
vọng mau qua khảo hạch, chúng ta được nghỉ ngơi, lần này Lăng Vi, Lệ
Hồng ,Hiểu Vân các cậu không được bỏ mình, phải cho mình xem cuộc sống
phóng túng ở thành phố B đó.
Hà Hiểu Vân hắc hắc cười : thành phố B tiêu tiền cũng không ít đâu,
Lý Dĩnh cậu nếu muốn vui sướng phải coi tiền như rác, cam tâm tình
nguyện bỏ ra mới được.
Cô nói đầy gian xảo, người khác nghe được đều bật cười, mấy người bắt đầu nhớ lại, sao có thể như Diệp Bành Đào coi tiền như rác được đây, Cố Lăng Vi khẽ cười.
Qua ba tháng, điện thoại không gọi, từ khi xác định quan hệ với Diệp
Bành Đào đến nay chính là lần đầu tiên, không biến người như anh ba
tháng này sẽ hỗn loạn đến mức nào đây, Cố Lăng Vi bất giác cảm thấy mình có điểm vướng bận, cô như một con diều bay lượn, dù