không đã xảy ra
chuyện gì? Có phải hay không cha anh...”
Khấu Đạt ngắt lời cô. “Không
phải, em không cần đoán.” Anh lướt qua phòng khách đi thẳng đến phòng ngủ.
Cô tiếp tục đi theo anh. “Anh
ăn bữa tối chưa?”
“Rồi.”
“Hiện tại đã đói bụng chưa?
Muốn hay không em làm điểm tâm này nọ cho anh ăn?”
“Không cần.”
“Vậy...”
“Anh mệt chết đi, muốn trực
tiếp trở về phòng tắm rửa rồi ngủ.” Anh có chút không kiên nhẫn nói.
Nam Thiến đột nhiên dừng lại
cước bộ, không biết làm sao nhìn bóng dáng anh càng lúc càng xa. Anh thật sự
đã quên hôm nay là ngày cô đưa cho anh câu trả lời thuyết phục sao?
“Khấu Đạt.” Cô khẽ gọi.
Anh dừng lại cước bộ đang
muốn đi vào phòng, quay đầu nhìn cô.
“Hôm nay là ngày em cho anh
câu trả lời thuyết phục.” Cô cố lấy dũng khí nói.
“Cái gì trả lời thuyết phục?”
Anh nhíu mày.
Anh quả nhiên đã quên!
“... Đèn đỏ đã muốn biến thành
đèn xanh.” Cô xấu hổ nhìn anh một cái, sau đó nhẹ nhàng mà nói ra, lại phát
hiện anh dường như sau khi nghe cô nói, phản ứng đột nhiên cứng đờ. Là nhìn lầm
rồi sao?
“Anh hôm nay mệt chết đi,
chuyện này để lần khác nói sau.” Trầm mặc trong chốc lát, Khấu Đạt lãnh đạm trả
lời, nói xong lập tức xoay người đi vào trong phòng, sau đó “phanh” đóng cửa
phòng lại.
Nam Thiến vẻ mặt kinh ngạc
đứng tại chỗ, ngây ra như phỗng, đầu trống rỗng.
Đã xảy ra chuyện gì? Vì sao
anh lại có loại phản ứng này, lãnh đạm, phiền chán, khẩn cấp muốn cách cô càng
xa càng tốt?
Làm sao có thể? Anh không nên
phản ứng như vậy nha! Cô có phải hay không trong lúc vô tình làm sai hoặc nói
sai rồi cái gì chọc anh tức giận, nếu không anh làm sao có loại phản ứng này?
Anh không phải muốn cô, muốn
ôm cô, muốn cùng cô trở thành một đôi vợ chồng chân chính sao? Vì sao khi cô
không hề rụt rè, muốn dâng lên chính mình, anh sẽ có loại phản ứng này đâu?
Chẳng lẽ anh bởi vì không
kiên nhẫn chờ, cho nên mới quyết định muốn buông tha cho cô, hoặc là còn có
nguyên nhân khác?
Không thể tưởng tượng nguyên
nhân khác là gì, cũng không nguyện ý suy nghĩ, Nam Thiến dùng sức lắc đầu, lấy
tâm tính muốn né tránh nói cho chính mình anh chính là mệt mỏi mà thôi, cô
không nên miên man suy nghĩ, phải tin tưởng chồng, không nên hoài nghi.
Coi thường dày đặc bất an
trong đáy lòng chính mình, cô xoay người đi đến trước cửa lớn, xác định cửa đã
khóa kỹ, mới trở lại phòng khách tắt đèn điện, xoay người trở về phòng nghỉ
ngơi.
Hết thảy vẫn là đợi cho đến
ngày mai, hoặc là anh không như vậy việc sau rồi nói sau.
Ngủ muộn hơn nữa bất an làm
cho Nam Thiến mất ngủ đến gần sáng mới ngủ được, đương nhiên khi tỉnh ngủ mặt
trời đã lên cao đầu.
Nhìn đồng hồ báo thức bên
giường chỉ mười một giờ, cô cả người giống như con tôm ở trên chảo nóng nhảy
dựng lên, vội vàng lao ra khỏi phòng.
Trong phòng một mảnh trầm
tĩnh, tựa như cảm giác mỗi ngày Khấu Đạt ăn xong bữa sáng đi làm xong, để lại
cô một mình ở nhà.
Anh nhất định đã đi làm, buổi
sáng thời điểm anh rời đi, trong lòng có suy nghĩ gì?
Qua mỗi ngày cô đều rời
giường thay anh chuẩn bị bữa sáng, làm cho anh ăn xong đi làm, nhưng hôm nay cô
không có nấu ăn, không chỉ không có, ngay cả bóng người cũng chưa thấy, anh có
thể hay không nghĩ cô cố ý, phát cáu vì chuyện tối hôm qua?
Không nghĩ anh hiểu lầm,
nhưng là nếu vì việc nhỏ ấy gọi điện thoại khi anh đang bận rộn, anh có thể
hay không cảm thấy cô chuyện bé xé ra to, lãng phí thời gian của anh mà giận
cô?
Ảo não cau mày, Nam Thiến tức
giận chính mình làm sao có thể ngủ như người chết, một chút cũng không có phát
giác anh khi nào thì rời giường, khi nào thì rời nhà đi làm.
Hối hận không làm nên chuyện
gì, cô hiện tại đang suy nghĩ là, đêm nay khi anh về nhà, chính mình nên dùng
phương thức gì cùng anh nói chuyện ở chung, hóa giải không khí quái dị giữa
hai người dạo này.
Kế tiếp thời gian một ngày,
cô đều suy nghĩ vấn đề này, suy nghĩ thật nhiều phương pháp, khôi hài có, ôn
nhu săn sóc có, giả ngu cùng đáng thương cũng có, nhưng là dù cô nghĩ như thế
nào, cũng không nghĩ tới anh làm việc tới mười hai giờ đêm còn không về nhà,
sau đó, mười hai giờ rưỡi gọi điện thoại cho cô, anh đêm nay không trở về nhà.
Mặc dù có chút kinh ngạc,
cũng có chút thất vọng, nhưng là trừ bỏ thông cảm anh công tác ở ngoài, cô còn
có thể nói cái gì?
Đêm đó anh không có về nhà,
cô trằn trọc trong chốc lát lo lắng anh có thể hay không đem thân thể chính
mình mệt chết, trong chốc lát lại miên man suy nghĩ lo lắng anh không phải là
cố ý đang trốn cô, căn bản không quan hệ tới công tác.
Sau hai trăm hai mươi lăm lần
kêu chính mình đừng miên man suy nghĩ, rốt cục màn đêm lại buông xuống, thời
gian anh sắp trở về nhà.
Nhưng tình hình giống như
hôm trước lại lần nữa phát sinh, mười hai giờ anh gọi điện nói cho cô, anh đêm
nay lại không thể về nhà, sau đó ngày thứ ba cũng giống nhau.
Liên tục ba đêm, liên tục ba
ngày, cô ngu ngốc cũng khẳng định được là anh trốn cô, nhưng là vì sao? Cô rốt
cuộc làm sai cái gì, mà lại bị anh đối đãi vắng vẻ như vậy?
Nam Thiến dùn
