cười.
“Anh xác định Nam Thiến không
có vụng trộm lừa anh ăn qua ngải gì, không có để ở dưới gối hoặc ví của anh
bùa chú, cũng không đập vào đầu nha?”
“Không có.” Anh cố gắng bảo
trì phong độ.
“Anh xác định sao?”
“Tôi xác định.”
“Vậy anh cũng không thể không
nói cho chúng tôi biết, cô ấy rốt cuộc dùng phương thức gì khiến cho anh che
chở đầy đủ cô ấy như vậy, sủng ái đến cực điểm, lễ vật, hoa tươi mỗi ngày đưa
a?”
Khấu Đạt hoàn toàn không nói
gì mà chống đỡ.
“Nói một chút thôi, đừng nhỏ
mọn như vậy.”
“Đúng vậy, nếu ngượng ngùng
nói, chỉ cần dùng gật đầu hoặc lắc đầu qua lại đáp chúng tôi là được.” Một
chút, đột nhiên đè thấp tiếng nói hỏi: “Nam Thiến tại phương diện kia có phải
đặc biệt lợi hại hay không?”
“Phương diện nào a?” Có người
trắng mắt lên tiếng.
“Chính là phương diện kia
thôi.”
“Phương diện nào?” Người nọ
tiếp tục đùa giỡn Tiểu Bạch.
“Chính là công phu trên
giường!” Có người bu lại xem, thốt ra nói.
“À.” Người nọ lúc này mới
bừng tỉnh đại ngộ.
“Như thế nào, có phải hay
không?” Tất cả ánh mắt lại lại lần nữa trở lại trên người Khấu Đạt.
Anh trên trán lầm tầm mồ
hôi, xấu hổ lại bất đắc dĩ không biết làm sao, cũng không thể nói gì hơn.
Hiện tại phụ nữ có phải hay
không đều không hiểu hai chữ thẹn thùng viết như thế nào? Hay là chỉ có vợ của
anh đáng yêu, nhẹ nhàng xấu hổ sẽ mặt đỏ đến không được, siêu đáng yêu cũng
siêu mê người.
Vợ yêu dấu, vợ đáng yêu, vợ
mê người, em chừng nào thì mới đi ra cứu người chồng đáng thương a?
Như là nghe thấy trong lòng
anh đang cầu xin cùng kêu cứu, cửa ban công đột nhiên mở ra, chỉ thấy vợ đáng
yêu của anh từ bên trong đi ra.
“Vợ.” Như là gặp được cứu
tinh, anh khẩn cấp lập tức tiến ra đón, đồng thời thoát khỏi đám phụ nữ đáng sợ
kia.
Nhìn anh vẻ mặt đáng thương,
ủy khuất, ai oán, khẩn cấp muốn chạy trốn, Nam Thiến thiếu chút nữa không nén
nổi cười ra. Cô đã cảnh cáo, là anh chính mình nói việc không đáng lo, không
thể trách cô.
“Em tán gẫu xong rồi?” Anh
thân mật dắt tay cô.
“Ừ.”
“Có thể đi rồi sao?” Anh có
điểm gấp gáp.
“Đồng nghiệp của em đều thực
nhiệt tình?” Tựa tiếu phi tiếu nhìn chồng, cô chế nhạo thấp giọng hỏi.
Khấu Đạt liếc nhìn cô một
cái, trừng phạt dùng lực nắm tay cô một chút. Như thế này sẽ tìm em tính toán
sổ sách! Anh dùng ánh mắt nói với cô.
“Ai u, vợ chồng các ngươi
cũng không thể ân ái như vậy nha, bao nhiêu tài trí mà chỉ chỉ giáo được
một chút, cứ như vậy ở trước mắt bao người mặt mày đưa tình, thật muốn làm
cho chúng ta hâm mộ, ghen tị đến chết nha?” Đồng sự Tiểu Mĩ chịu không nổi lớn
tiếng nói.
“Được, chúng tôi đi đây.” Nam
Thiến mặt ửng đỏ nhìn về phía cô ta, làm bộ định đi, sao biết làm cô ngạc nhiên
là, không một đồng nghiệp nào mở miệng giữ cô, làm cho cô rốt cuộc nhịn không
được dừng lại cước bộ, quay đầu nũng nịu kháng nghị. “Này, mọi người có thể hay
không rất vô tình, tôi phải đi nha!”
“Tái kiến.” Tiểu Mĩ không
chút để ý nói một câu.
Đây là phản ứng gì? Nam Thiến
ngạc nhiên nhìn đồng sự mọi lần vẫn đối xử với cô bình thường mà bây giờ
thái độ lãnh đạm, sau đó lại quay đầu nhìn về phía chồng bên cạnh, hoài nghi
lấy ánh mắt hỏi anh - anh vừa rồi làm gì bọn họ?
Khấu Đạt lập tức lấy vẻ mặt: “Anh
là trong sạch, người tuyệt đối không phải anh giết.” Biểu tình nhìn lại.
Thái độ của bọn họ là như thế
nào lại khẩn trương?
Không biết, thật sự không
liên quan chuyện của anh.
Anh không gạt em?
Anh có thể thề với trời.
“Trời, chịu không nổi, hai
người bọn họ lại mặt mày đưa tình!” Mĩ Trinh dẫn đầu chịu không nổi ra tiếng.
“Đi rồi cũng tốt, đi rồi cũng
tốt, miễn cho mỗi ngày không phải cầm hoa cùng lễ vật ở trước mặt tôi hạnh
phúc, thật chướng mắt.”
“Phải nói thật ghen tị mới
đúng!”
“Đúng vậy, cậu đi nhanh đi,
miễn cho ngày nào đó chúng tôi rốt cuộc chịu không nổi kích thích, đối với cậu
làm ra hành động gì không khống chế được.” Tiểu Mĩ tiêu sái khoát tay. “Nhưng
mà chúng tôi không ngại cậu có rảnh sẽ trở lại thăm chúng tôi, còn có, đừng
quên mua đồ uống gì nha.”
“Đúng vậy, điểm ấy rất quan
trọng.” Mĩ Trinh còn thật sự phụ họa.
Nam Thiến rốt cuộc nhịn không
được cười ra tiếng. Này nhóm đồng sự thật là một đám người tốt, vì tách ra cách
tình, thế nhưng dùng loại phương pháp này cùng cô nói lời từ biệt.
“Tôi sẽ.” Cô hốc mắt ửng đỏ,
thanh âm nghẹn ngào mỉm cười.
“Tốt lắm, vậy đi nhanh đi,
đừng đứng ở đó chướng mắt.” Tiểu Mĩ vẫy tay đuổi người.
Nam Thiến mỉm cười gật đầu,
vẫy tay tái kiến, sau đó xoay người rời đi.
“Đám đồng nghiệp kia của em
trừ bỏ nói nhiều, da mặt dày, vô lí, không biết suy nghĩ cái gì, thì người
cũng không tệ lắm.” Vào trong thang máy, Khấu Đạt nói.
Nguyên bản Nam Thiến còn có
điểm sầu não nhưng vừa nghe, rốt cuộc nhịn không được cười ra tiếng.
“Cái gì kêu đầu không biết
suy nghĩ cái gì?”
“Em có biết khi em ở trong
văn phòng, các cô ấy nói với anh cái gì không?”
“Cái gì?”
“Các cô ấy hỏi anh xác định
không có uống qua bùa ngải, bị em cải giáo đầu óc hoặc phù chú sao?”
Nam Thiến ngẩn ngơ, cười