g ở Tây Duệ cung. Thật ra chuyện này đối với tôi cũng chẳng có ý nghĩa gì, chẳng khác gì so với trước đây, không phải sao?
Tê Hà
cung của Thái hậu tĩnh lặng ngoài dự đoán của mọi người, nghe chừng ngay cả Trọng Tôn Hoàng Gia cũng không chắc đã đoán ra tâm tư vị “Mẫu hậu”
này của hắn đâu! Tôi cười khẽ, Tư Đồ Lỗi thật không hổ danh là tri kỷ
của tôi, luôn biết được tại thời điểm nào cần ra tay, thời điểm nào cẩn
giữ im lặng.
Bây giờ, Mai Nhi thì phản bội, Lan Nhi đã chết, bên
người tôi đã không còn bao nhiêu người tôi có thể hoàn toàn tin tưởng.
Có điều tôi nghĩ cho dù có, dưới vết xe đổ của Mai Nhi, tôi cũng không
dám tin tưởng bất kỳ ai nữa.
“Nương nương, đến lúc dùng
bữa rồi.” Người vừa vào là Trương Bảo, đệ đệ của Mai Nhi, kỳ lạ là cậu
ta lại không cùng chị gái bỏ đi. Không biết chị em bọn họ có tiếp tục
trở mặt với tôi hay không?
Không có cảm giác đói, tuy nhiên vì
thân thể của mình, tôi vẫn quyết định ăn chút gì đó. “Đem vào đi.” Dùng
ngữ điệu nhàn tản để thể hiện trạng thái hiện giờ của tôi – nhà hạ và
lười nhác.
Thức ăn được mang lên độ tinh xảo kém xa so với trước
kia, có thể thấy được một phi tử sau khi bị thất sủng sẽ bị coi thường
cỡ nào. Quả nhiên là dù thế giới nào đi chăng nữa con người ta cũng rất
thực dụng, quyền cao chức trọng thì lắm người đón kẻ đưa, bây giờ ngay
đến cả việc đưa than sưởi đến trong những ngày tuyết rơi cũng không thể
đếm nổi trên đầu ngón tay.
Cười mỉa mai, tôi chậm rãi đẩy bát đũa ra, thời gian có thể xóa tan mọi thứ. Quay sang Trương Bảo đang ngạc
nhiên, tôi hỏi: “Tình hình Kỷ gia thế nào rồi?”
Trương Bảo nhíu
mày, do dự nói: “Hồi bẩm nương nương, nghe Ngự y báo lại, Kỷ lão thái
gia và Kỷ phu nhân e là đều không qua khỏi, sợ rằng chỉ cố được đến đêm
nay thôi… Ngoài ra, vì chuyện của nương nương mà Kỷ lão gia cũng ngã
bệnh, tình trạng sức khỏe có vẻ cũng không được tốt.”
Tôi gật
đầu, bọn họ đúng là căn thời điểm vô cùng chính xác. Qua đêm nay, Kỷ gia sẽ mất đi hai người, xem ra Kỷ Vân Nhiên cũng sẽ không phải đợi quá
lâu, như vậy chỉ còn lại mỗi Kỷ Hành.
“Có tin tức gì của đại ca không?”
“Bên đại doanh trại Tây Nam đưa tin về, nói nửa tháng trước Kỷ đại tướng
quân và Đại phu nhân của người quay về Miêu tộc thăm viếng, sau đó mãi
không thấy trở về. Cho người đến Miêu tộc hỏi thăm thì không có ai nói
từng gặp hai người đó. Sau một thời gian tìm kiếm, ở một vách đá phát
hiện mảnh kiếm gãy của Đại tướng quân, còn có cả vết máu xung quanh. Qua đánh giá sơ bộ, e rằng cả hai người bọn họ đều…”
Khóe miệng tôi
hơi cong lên một chút, nhưng biểu cảm của khuôn mặt vẫn không hề thay
đổi, cúi đầu xuống thì thào: “Đến cả ông trời cũng muốn bỏ rơi Kỷ gia
rồi. Chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, không ngờ lại có thể đến nông
nỗi như ngày hôm nay… Phải chăng ta cũng nên chuẩn bị mọi thứ cho hoàn
hảo đúng không?”
Trương Bảo khẽ rùng mình, vội vàng cúi đầu
xuống: “Hồi bẩm nương nương, tất cả đều đã được sắp xếp chu đáo, không
biết nương nương…”
Tôi khoát tay, “Ngươi lui xuống trước đã.”
“Vâng.”
Nhìn khắp xung quanh, tôi lặng lẽ cười lạnh. Trọng Tôn Hoàng Gia, tôi
biết tội rồi, cho nên nhân tiện để tôi tặng cho anh một màn “nhận tội”
khiến anh suốt đời cũng không thể quên được nhé!
Tôi vẫn bị giam lỏng cho đến ngày thứ mười sáu, sáng sớm hôm ấy, cuối cùng tôi cũng nhận được ý chỉ của Trọng Tôn Hoàng Gia. Mà lúc này, Kỷ
gia trong kinh thành cũng chỉ còn lại hai người, tôi và tam ca Kỷ Hành.
Y phục chỉnh tề, đoan trang quỳ trên mặt đất, tôi lẳng lặng nghe giọng
Cao công công truyền chỉ: “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết:
Thục phi Kỷ thị, nhập cung nhiều năm, không tuân thủ đạo nghĩa, vi phạm
khuê vi, lừa trên dối dưới, thục thiện khó giữ, không thể trông chờ
khoan hồng từ tổ tiên; niệm tình sinh dưỡng nhất tử, hàng vi Mỹ nhân,
biếm vào Thu Đồng cung. Khâm thử ── “
Tôi khẽ nhíu mày. Mỹ nhân?
Thật đúng là chế nhạo nhau mà, đây là đang chê trách tôi có dung mạo mà
không có đức hạnh sao? Một lúc giáng xuống mười hai bậc, thật đúng là
biết cách cho tôi mặt mũi quá đi!
“Cao công công,” tôi ngẩng đầu
lên, thong thả đứng dậy trong ánh mắt kinh ngạc của Cao công công: “Mong công công thứ lỗi, chỉ dụ này ta không muốn tiếp.”
“Nương nương?!” Cao Tiến Bảo chấn động, nhìn tôi đầy kinh ngạc.
Cười lạnh nhạt, tôi nói: “Thỉnh công công quay về chuyển cáo lại với Hoàng
thượng: nếu người còn nhớ ân tình ngày xưa, mong người ban cho tôi một
lần ra đi nhẹ nhàng, thoải mái.” Bị giáng chức lưu vong sẽ vô cùng mất
mặt. Cho dù là chết, tôi cũng muốn cùng danh hiệu Thục phi này chết
chung, hừ!
Cao công công lại tiếp tục chấn động, sắc mặt bắt đầu trắng bệch: “Nương nương… Việc này không thể nói đùa!”
“Công công cho rằng ta đang nói đùa sao?” Thu lại nụ cười, tôi nhìn Cao công
công chăm chú, “Ta đang rất nghiêm túc. So với việc bị Hoàng thượng vừa
giáng chức vừa xua đuổi, ta tình nguyện được ra đi dứt khoát, gọn gàng
một lần.”
“Nương nương…” Dường như Cao công công còn muốn khuyên
tôi, nhưng khi chạm đến ánh mắt của tôi thì ngừng