Old school Swatch Watches
Giang Bắc Nữ Phỉ

Giang Bắc Nữ Phỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329670

Bình chọn: 8.5.00/10/967 lượt.

hế tử gia kia, lại có thêm cả cái ông già đó nữa là cũng đủ rồi.”

Thần Niên sững sờ một lát, mặt mũi nhất thời đỏ bừng, vụt đứng bật dậy, tức giận hét lên: “Ngươi nói linh tinh cái gì thế! Ngươi mới ngủ chung với vị Thế tử gia kia thì có!”.

Bị nàng thẹn quá hóa giận một cách đột ngột như vậy khiến Lục Kiêu chẳng hiểu đầu đuôi ra sao. Phong tục của gia tộc họ Tiên rất cởi mở, giữa những người yêu nhau chỉ cần đôi bên cùng vui vẻ, không thành thân cũng có thể sống cùng với nhau, vì thế hắn không thấy việc ban đêm Phong Quân Dương ôm Thần Niên về phòng ngủ của mình thì có gì không ổn, nên giờ cũng là ăn ngay nói thật, không biết sao cô gái lại đột nhiên trở mặt.

Hắn có chút mờ mịt nhìn Thần Niên, hỏi: “Cô sao vậy? Đang yên đang lành sao lại nổi giận? Tối hôm qua cô ngủ đến hồ đồ rồi hả? Người ngủ cùng với Thế tử gia đích xác là cô mà, đâu phải ta.”

Thần Niên bị những lời hắn nói làm cho phát cáu thiếu chút nữa thì ngất xỉu, nhưng lúc hắn nói khuôn mặt vẫn rất nghiêm túc, không có chút gì là giống như đang đùa cợt. Thần Niên nghĩ tới hắn đã từng một đao giết chết con tin trong tay, một người thuộc gia tộc họ Tiên khù khờ như vậy, thật sự không đáng để mình phải tức giận. Nàng hít thở sâu mấy lần, mới có thể không chế được cơn giận, cũng không để ý tới Lục Kiêu nữa, mà quay người đi thẳng ra ngoài.

Lục Kiêu tuy rằng không hiểu tính cách của nàng lắm, nhưng thấy nàng tức giận như vậy nên cũng theo ra cùng. Hai người một trước một sau đi tới tiểu viện của Phong Quân Dương, lúc sắp tới cổng viện thì thấy một nam tử trẻ tuổi dẫn theo mười mấy tùy tùng từ một con đường khác đi tới, nhìn phương hướng thì cũng là đi tới tiểu viện của Phong Quân Dương.

Bước chân của Thần Niên bất giác khựng lại, Lục Kiêu đi sau không khỏi lên tiếng hỏi: “Sao thế?”.

Thần Niên còn chưa kịp đáp, thì vị nam tử phía đối diện đã nghe thấy và nhìn sang đây, đầu tiên ánh mắt lướt qua khuôn mặt Thần Niên, rồi đảo một vòng trên người Lục Kiêu sau đó lại quay về rơi ở chỗ Thần Niên, khẽ nở nụ cười với nàng, lịch sự cúi đầu, Thần Niên cũng gật đầu lại với hắn. rồi nhường đường, tỏ ý để hắn đi trước.

Vị nam tử lại cười cười, dẫn người đi đến tiểu viện của Phong Quân Dương.

Thần Niên đang mải dò đoán thân phận của người này, thì lại nghe thấy Lục Kiêu ở bên cạnh hỏi: “Người này là ai vậy?”.

Thần Niên lắc đầu nói: “Không biết.”

Lục Kiêu ngạc nhiên hỏi: “Cô không quen? Không quen tại sao hắn ta lại cười với cô? Cô không phải cũng gật đầu lại với hắn ta sao?”.

Thần Niên nhất thời im lặng, cũng không biết giải thích sao về đạo đối nhân xử thế với người bên cạnh, ngẫm nghĩ một lát đành trả lời: “Người Hán bọn ta đều như vậy cả.”

Lục Kiêu nghe vậy lộ ra vẻ rất khinh bỉ. Lúc đó Thần Niên cũng cảm cảm thấy hắn thật ngứa mắt, thấy hắn như vậy liền cáu tiết nói: “Ê? Ngươi đi theo ta làm gì? Ta đã nói là không cần ngươi bảo vệ rồi mà, sao ngươi còn cứ muốn bám lấy ta thế!”.

Lục Kiêu nghĩ nghĩ một lát, rồi thật sự xoay người đi luôn.

Thần Niên sững người, lại không nhịn được đứng ở sau lưng hỏi hắn: “Này! Ngươi đi đâu vậy?”.

Lục Kiêu dừng lại, quay người nhìn nàng đầy vẻ ngạc nhiên, “Quay về chỗ ở, không phải cô bảo ta quay về à?”.

Thần Niên bỗng thấy dở khóc dở cười, lại nghe thấy Lục Kiêu nói tiếp: “Trong tiểu viện này có ông già đó, nên không cần ta đi theo bên cạnh bảo vệ cô nữa. Ta trở về chỗ ở, cô có việc gì thì cứ tới đó tìm ta là được rồi.”

Nói xong quay người đi thẳng.

Thần Niên thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, thầm nhủ con người hắn tuy rằng khờ khạo, nhưng cũng thật sự là người rất độ lượng. Nàng vừa nghĩ ngợi, vừa rảo chân nhẹ nhàng bước vào tiểu viện, thì thấy Thuận Bình đang kính cẩn đứng đợi hầu ở hành lang, trong phòng thấp thoáng truyền ra giọng nói của Phong Quân Dương, giống như đang nói chuyện với người khác. Thần Niên đi men theo dãy hàng lang có mái che, lặng lẽ vẫy vẫy tay gọi Thuận Bình, lúc hắn đến gần rồi thấp giọng hỏi: “Người tới là ai vậy?”.

Thuận Bình nhỏ giọng đáp: “Là bạn cũ của Thế tử gia, Thập nhị công tử của Hạ gia.”

Thần Niên đã từng nghe Phong Quân Dương nhắc đến người này. Người này tên là Hạ Trạch, là cháu trai của Hạ Trăn, cũng có thể coi là một nhân tài kiệt xuất trong đám tiểu bối. Lần này Hạ Trăn phái hắn tới thống lĩnh ba vạn quân tiến quân về phía Đông Thanh Châu để uy hiếp Dương Thành, nhưng không nghĩ tới hắn lại không đồng hành cũng quân lính, mà lại đi theo kỵ binh tiên phong tới đây.

Phong Quân Dương vẫn còn đang nói chuyện với Hạ Trạch trong phòng, Thần Niên nghĩ giờ không tiện để mình đi vào, bèn chỉ chỉ vào gian phòng nhỏ bên cạnh cho Thuận Bình thấy, rồi thấp giọng nói: “Ta sẽ vào đó đợi một lát.”

Thuận Bình vội vàng gật gật đầu, định tiễn nàng qua đó, nhưng Thần Niên đã xua tay ngăn hắn lại, một mình nhẹ chân nhẹ tay đi tới gian phòng bên đó.

Ở trong phòng chính, Hạ Trạch lười biếng ngồi dựa vào chiếc ghế thái sư, nói với Phong Quân Dương: “Không ngờ huynh thậm chí còn sử dụng Phi Long lệnh. Tuy nói ‘Phi Long hét dài, nguy hiểm đến sống chết’ chỉ là mật ngữ của vương tộc Vân