vào má, mịn màng như nước. Nàng chầm chậm đưa tay sờ, không
biết vì sao sáng sớm cha đã trao nó cho nàng, nàng vừa thấy đã vô cùng
thích, quay về liền đeo ngay. Nó tựa như tay mẹ vỗ trên trán nàng khi
nàng làm phật ý bà, rất thoải mái khoan khoái. Giờ ngắm kĩ, thật nhớ mẹ.
Trước ghế là chiếc bàn con bằng gỗ tử đàn đặt chậu hoa phù dung đang nở lưa thưa vài đóa rất đẹp. Ngoài ra trên
bàn còn bày một ít trái cây, bánh mứt… Túi hạt dẻ rang Tiêu Dương đưa
cũng để trước mặt Tịnh Vi. Hách Liên Tĩnh Phong thấy nàng cúi đầu, sắc
mặt ảm đạm như vô cùng khổ sở. Hóa ra nàng không quên được gã Tiêu
Dương, nhìn đồ gã tặng thì thấy vật nhớ người! Hắn long đong mệt mỏi,
không để ý việc ở miền Bắc, phớt lờ lời mọi người khuyên bảo chỉ vì muốn gặp nàng, muốn chúc mừng sinh nhật của nàng, mà nàng lại như thế, vậy
còn hắn thì sao?
Hắn vốn bĩnh tĩnh ung dung, từ bé đã được cha cố ý bồi dưỡng, sớm cất giấu hỉ nộ, nhưng mỗi lần chạm tới nàng
liền tan tành toàn bộ. Giờ thấy vẻ ảm đạm của nàng, hơn nữa hắn vẫn canh cánh chuyện hôm qua nàng cùng đám Tiêu Dương uống rượu bên ngoài, không tránh khỏi giận dữ. Hắn cầm túi hạt dẻ rang ném ‘phốc’ qua cửa sổ.
Tịnh Vi đang chìm trong suy tư, sực nghe
tiếng động mới ngẩng đầu lên. Chỉ thấy hắn oán hận nhìn nàng chằm chằm,
trống ngực đập phập phồng như cố đè nén thứ gì đó. Hách Liên Tĩnh Phong
thấy nàng ngước lên, đôi mắt lẳng lặng trong veo như không biết xảy ra
chuyện gì. Hắn bắt lấy bả vai nàng, giận dữ nhưng không dùng quá sức hét lớn: “Giang Tịnh Vi, em là kẻ lừa đảo!”
Tịnh Vi bị buộc phải đối diện với hắn,
theo dõi ánh mắt thường chứa sự thản nhiên giờ đã chìm sâu đau đớn. Hắn
bất động nhìn nàng, tiếp tục nói: “Tôi đối với em thế nào, em không biết ư? Sao em cứ nhớ mãi cái gã Tiêu Dương kia? Tôi là thằng ngốc, vì sợ em chịu ảnh hưởng binh biến mà gởi em về Giang Nam. Sinh nhật em, chạy
suốt ngày đêm đến Giang Nam, chỉ vì muốn tham dự cùng… Em là kẻ lừa đảo, lừa thứ quan trọng nhất của tôi đến tầm tay, còn ngồi đó nhớ nhung
người khác?”
Tịnh Vi cảm thấy trong đầu nổ ‘oành’ một
tiếng trống rỗng. Hắn vì Hách Liên Tĩnh Lôi, Hách Liên Tĩnh Triết nổi
loạn mới đưa nàng về Giang Nam… Hắn vì sinh nhật nàng mới đến Giang Nam… Nàng thấy trái tim mình đập thình thịch càng lúc càng gấp, máu toàn
thân như dồn hết lên. Nàng đứng bất động, điều duy nhất có thể làm là
nhìn hắn, nhìn hắn…
Hách Liên Tĩnh Phong từ từ nhẹ nhàng ôm
nàng vào ngực như ôm lấy báu vật thế gian, vừa dịu dàng vừa trân trọng,
vứt bỏ kiêu ngạo bản thân, cúi đầu nỉ non: “Em, kẻ lừa đảo này! Em không biết mình lừa mất trái tim tôi rồi sao?”
Nàng lừa mất trái tim hắn rồi… ý của hắn là… Tịnh Vi có ngốc cũng hiểu ý hắn. Hắn ngồi tít trên cao, được vạn
người ngưỡng mộ; hắn phong lưu phóng khoáng, lắm ong bướm vờn quanh; hắn tuổi trẻ anh hùng, tinh thần đầy hăng hái… Hắn thích nàng, nên mới đối
với nàng như thế. Nàng thấy mình lâng lâng như đang bay trên mây, không
thể tin. Hắn gián tiếp nói hắn yêu nàng… toàn thân nàng mất hết sức lực, mềm oặt mặc hắn ôm lấy, nơi nào đó trong lòng như đang lên men, liên
tục thổi lên những bong bóng nhỏ.
Mái tóc nàng phảng phất mùi thơm nhè nhẹ, quanh quẩn trùm lấy hắn. Vài sợi tóc vướng vít ngón tay hắn, cơ thể mềm mại của nàng chân thực trong lồng ngực hắn… Hắn cảm thấy vô cùng thoải
mái, thoải mái vô cùng, giờ mới biết cảm giác này gọi tên là hạnh phúc.
Tựa như ngày xưa, hắn làm sai bị mẹ đánh vào mông, sau đó lại ôm vào
lòng vỗ về, rồi cúi đầu kể chuyện cổ tích cho hắn nghe. Trước đây chưa
biết, hiện giờ mới sực hiểu thì ra đó là hạnh phúc! Tựa như phút giây
này, nàng để mặc hắn ôm vào ngực, không kháng cự, không giãy dụa, nghe
hắn thì thầm, mặc hắn hôn môi… đến mãi mãi sánh ngang cùng trời đất.
Hắn không dám hỏi nàng, hắn là kẻ hèn
nhát. Hắn không muốn hỏi và không dám hỏi. Hắn chỉ biết nàng đang trong
vòng tay hắn, chân thực trong lồng ngực hắn, ai cũng đừng mong cướp đi,
ai cũng đừng mong đoạt lấy. Nàng là của hắn, kể từ khi nàng gật đầu bằng lòng với cha đến miền Bắc, nàng chính là của hắn, vĩnh viễn là của hắn, mãi mãi là của hắn.
[1'>Yến sấu, Hoàn phì: Chỉ hai mỹ nhân
Dương qúy phi Dương Ngọc Hoàn nhà Đường và Hoàng hậu Triệu Phi Yến nhà
Hán Thành Đế. Ý của bé Vi là cậu Phong muốn mập ốm gì chả được, muốn thì có ngay!
Hắn thích nàng, nàng cảm thấy toàn thân
mềm nhũn, thử co giật ngón tay liên tục mà không đủ sức. Cứ thế rúc vào
lồng ngực hắn, nghe nhịp tim đập của hắn như một thứ ngôn ngữ hạnh phúc
khó tả. Nàng nhớ… từng nói với hắn rằng không có tên Tiêu Dương nào hết, không có ai cả. Nàng nhớ – nhung – mong – đợi duy nhất chỉ mình hắn
thôi.
Khoảng khắc này nàng mới biết, thực ra
hắn mới là tên lừa đảo chính thống. Từ ngày đầu thành thân hắn đã từng
chút từng chút một bện lưới cuốn nàng vào trong, mãi mãi không thể đào
thoát. Hắn nào biết, hắn cũng đồng thời lừa đi trái tim nàng, nhưng nàng lại không thể nói cho hắn hay. Bởi vì nàng chẳng có gì hết, tất cả đều
là hắn.
Hách Liên Tĩnh Phong bế nàng đặt trên
ghế, hắn cứ ngồi nh