àn đại soái qua đời,
miền Nam chắc chắn sẽ lâm vào cuộc đấu tranh quyền, thực lực sẽ tụt
giảm. Hắn đã bố trí và đang chờ đợi một cục diện như vậy. Khổng Gia
Chung tuân lệnh, sau đó cúp điện thoại.
Hắn là người tham vọng nhưng hiện giờ
Tịnh Vi đang mang thai, lòng hắn hơi do dự. Nếu Đoàn đại soái mất, hắn
bắt buộc phải hành động, kể từ đó, sợ không thể chăm sóc cho Tịnh Vi.
Tính cách hắn quyết đoán, xưa nay cha Hách Liên Khiếu tâm đắc nhất điểm
này ở hắn, ấy vậy mà giờ hắn nao núng. Hắn ngước nhìn tấm bản đồ trên
tường, phạm vi thế lực bốn miền phân biệt rõ, vì thế được đánh dấu vị
trí bằng các màu sắc khác nhau, non xanh nước biếc vạn dặm của miền Bắc
là một trong số đó. Dẫu rằng bây giờ thế lực xứ Bắc đứng đầu bốn miền
nhưng ai dám cam đoan chuyện của năm năm sau, mười năm sau, thậm chí hai mươi năm sau? Thế giới rộng lớn có phân chia ắt sẽ có tái hợp, ai là
dao thớt, ai là thịt cá, cũng đến lúc cần thể hiện rõ.
Hắn quay về phòng vẫn thấy Tĩnh Kỳ đang
đùa giỡn với Tịnh Vi, hai người tán gẫu có vẻ rất vui. Mặt Tĩnh Kỳ đỏ
ửng, như ngượng ngùng lại như rất sung sướng, thấy hắn đi vào liền nói
cáo lui. Khoảng thời gian này Hách Liên Tĩnh Phong bận rộn quân cơ, hiếm dư thời giờ gặp em gái nên cười, nói: “Ở lại ăn cơm với anh và chị dâu
em đi.”
Thông thường Tĩnh Kỳ nhất định sẽ đồng ý
ngay, vậy mà giờ hơi úp mở, nhỏ giọng đáp: “Em phải đi trước, không quấy rầy chỗ chị dâu nghỉ ngơi.” Nói xong liền chạy mất.
Hách Liên Tĩnh Phong ngạc nhiên, quay đầu cười hỏi: “Hôm nay Tĩnh Kỳ làm sao vậy em? Không phải nó thường hay
thích quấn lấy em à? Còn hại anh ngồi bơ vơ.” Câu cuối cùng có vẻ ghen
tuông. Trước mặt nàng khẩu khí của hắn càng ngày càng hết kiêng sợ, sợ
nàng không biết hắn rất quan tâm tới nàng. Lòng Tịnh Vi cảm thấy vô cùng ấm áp, vui sướng khôn tả. Hắn quan tâm nàng, rất quan tâm đến nàng.
Nàng hờn trách liếc hắn một cái, nói:
“Tâm sự của thiếu nữ, anh làm sao hiểu được?” Tĩnh Kỳ quả thật đã có ý
trung nhân. Ngay bản thân nàng cũng chưa xác định, hoặc đang trong giai
đoạn mơ hồ, có chút ngọt ngào, có chút vui sướng, thì e rằng chính Tĩnh
Kỳ cũng còn ngây ngô. Hôm nay cô nàng hỏi như vậy, có lẽ vấn đề đó đã
khiến cô nàng bối rối nhiều ngày.
Hách Liên Tĩnh Phong đâu đoán được vấn đề ấy, trong mắt hắn Tĩnh Kỳ luôn là cô em gái nhỏ, hắn cười nói: “Dĩ
nhiên anh không hiểu, ngay cả em mà anh còn mù mờ.” Tịnh Vi đối với hắn
phải nói sao đây? Dịu dàng lễ độ, mặc cho hắn đòi hỏi dục vọng, không
chống cự sự đụng chạm và thậm chí còn san sẻ hưởng thụ chuyện thầm kín
của hai người, khác hẳn với vẻ lạnh nhạt trước đây, nhưng sâu thẳm trong thâm tâm hắn luôn sợ hãi và lo lắng. Tựa như giờ phút cả hai đang ôm
nhau viên mãn thế này, đó phải chăng là sự thật hay chỉ là giấc mơ? Hắn
âu lo một giây sau nàng đã tan biến, hắn suy tính thiệt hơn như thế.
Nghe hắn thì thầm ai oán, Tịnh Vi ngó lơ. Hắn không biết, hoàn toàn không biết, nàng cũng quan tâm hắn, thậm chí
ngày càng quan tâm đến hắn, giống như hắn quan tâm đến nàng. Nàng kéo
tay hắn, cười nói: “Em gái đã lớn rồi, có lẽ rất nhanh thôi sẽ rời khỏi
chúng ta.”
Hách Liên Tĩnh Phong nhìn nụ cười của
nàng, như đóa hải đường mùa thu, xinh đẹp rực rỡ. Gần đây nàng rất thích cười, loại tươi cười này khác kiểu lạnh lạnh lùng lùng trước đây, mà là duyên dáng đủ các phong vị. Hắn hơi ngẩn ngơ, cúi thấp hỏi: “Rời khỏi
chúng ta?”
Tịnh Vi tiếp lời: “Đây là điều tự nhiên
thôi! Tĩnh Kỳ đã lớn, dĩ nhiên phải lấy chồng.” Thấy hắn nhìn mình chằm
chằm không chớp, đôi mắt rất nồng nàn khiến nàng mất tự chủ, nói: “Nếu
mai mốt Tĩnh Kỳ muốn lấy người mình yêu, anh đừng phản đối…” Vậy mà hắn
chẳng lọt tai một từ, chỉ cảm thấy đôi môi mềm mại như cánh hoa của nàng khẽ mở khẽ khép, hơi thở thơm như hương lan. Hắn mất kiềm chế, đột ngột cúi xuống đặt nụ hôn cắt ngang lời nàng. Hôm nay nàng vốn có ý thăm dò
khẩu khí của Hách Liên Tĩnh Phong, kết quả lại bị hắn hôn đến khó thở,
tinh thần miên man. Mặt nàng đỏ bừng, cả lời Tĩnh Kỳ nói cũng quên béng.
Hai bữa nay sau khi tan học, Tĩnh Kỳ liền chạy tới hàn huyên giúp nàng giải khuây. Tịnh Vi lưu ý, mấy ngày liên
tiếp nàng có lòng hỏi thăm, cũng nghe Tĩnh Kỳ ít nhiều nhắc đến một
người tên Sở Thiên Lỗi, một nhân vật làm mưa làm gió trong trường, một
anh tài nổi danh. Nàng là người từng trải, chỉ nghe qua đã hiểu ngọn
ngành. Nàng biết Tĩnh Kỳ e thẹn, nên không dám hỏi nhiều. Nàng âm thầm
hi vọng Sở Thiên Lỗi xuất thân danh môn vọng tộc, hoặc phú quý giàu
sang. Nàng thấy Tĩnh Kỳ xinh đẹp rạng rỡ, lòng luôn có nỗi lo lắng bất
an. Đối với cô em gái Tĩnh Kỳ này, nàng thật tâm yêu mến, nhưng dẫu yêu
thương ra sao thì hôn nhân của cô nàng cũng không đến phiên nàng làm
chủ. Nàng vô cùng am tường chuyện đàng sau cuộc hôn nhân chính trị là
thứ gì, có lẽ nàng thực may mắn vì hắn yêu thương nàng.
Nàng thử thăm dò: “Nếu có cơ hội… em hãy mời vài bạn học đến phủ chơi.”
Tĩnh Kỳ do dự hồi lâu, thẹn thùng đáp:
“Chị dâu, chị biết đấy, trong phủ đông người khó giữ bí mật, lại đầy
phép tắc, nếu em mời bạn học tớ