có! Tôi với các anh em đứng ngoài chẳng nghe mô tê gì.”
Khổng Gia Chung nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, giọng lạnh buốt của Hách Liên Tĩnh Phong đã dội tới: “Cút hết ra ngoài, ai tôi cũng không muốn gặp.”
Khổng Gia Chung gọi một tiếng: “Đại
thiếu.” Chỉ nghe tiếng Hách Liên Tĩnh Phong quát: “Tôi nói ra ngoài, anh không nghe thấy sao?”
[1'>Ban đầu tên này là Lý Bỉnh
Khiêm, nhưng các chương sau đều là Triệu Bỉnh Khiêm, mình đoán chắc tác
giả nhớ nhầm tên nhân vật hehehe. Để thống nhất, mình chọn Triệu Bỉnh
Khiêm cho toàn tác phẩm.
[2'>Tình yêu trai gái sẽ làm người anh hùng mất chí khí.
Trong văn phòng im bặt tối om, thông qua
cánh cửa khép hờ, Khổng Gia Chung hoàn toàn chẳng trông thấy gì, chỉ cảm thấy sự tĩnh lặng khiến người ta bất an. Trương Lập đứng trước cửa cũng nín thở liên tục quét mắt thăm dò, nhờ y tìm biện pháp. Khổng Gia Chung bó tay, cả cửa Đại thiếu cũng không để y đi vào thì y hết cách khuyên
giải. Y bất đắc dĩ nhìn Trương Lập cười, thấp giọng: “Đừng nhìn tôi, tôi đành chịu thôi.”
Hách Liên Tĩnh Phong ngồi trên ghế,
ngón tay nắm tấm ảnh rơi từ cuốn sách của Tịnh Vi, nhìn lạnh lùng. Chụp
ảnh thân mật với gã khác còn cả gan đem về miền Bắc ngắm nghía mỗi ngày, nàng thực sự xem hắn là thứ gì? Hắn chết rồi sao? Hay bởi nàng biết hắn quá yêu thương nàng nên được lừng… coi hắn như con khỉ đùa qua nghịch
lại?
Hắn quơ tay thật mạnh, toàn bộ văn
kiện giấy bút trên bàn đồng loạt rơi xuống. Mặt sàn nhà trải thảm, giữa
màn đêm thanh vắng vẫn phát ra những âm thanh rầu rĩ. Đám người Khổng
Gia Chung đứng ngoài nghe rõ mồn một, nhưng do có lệnh trước đó nên
không ai dám lỗ mãng, chỉ khẽ đẩy cửa hỏi: “Đại thiếu?” Hách Liên Tĩnh
Phong im lìm, ngoái nhìn bóng đêm bên ngoài. Bọn Khổng Gia Chung chẳng
dám bước vào, hồi lâu sau mới nghe tiếng Hách Liên Tĩnh Phong gọi: “Gia
Chung, anh vào đây.”
Khổng Gia Chung đẩy cửa, men theo ánh sáng từ ngọn đèn hành lang tới trước bàn làm việc chờ Hách Liên Tĩnh
Phong căn dặn, nhưng rất lâu sau mà hắn vẫn im lìm. Khổng Gia Chung phò
trợ hắn nhiều năm, biết lúc này không nên quấy rầy. Trong phòng đặt
chiếc đồng hồ quả lắc, y cứ đứng đó nghe tiếng tích tắc của nó. Khổng
Gia Chung xuất thân là lính, xưa nay quân đội kỷ luật nghiêm ngặt và rất buồn tẻ, nhưng y vẫn thấy ngọt như mạch nha. Vậy mà giờ đây đếm tiếng
đồng hồ gõ nhịp theo quy luật, y lại vô cùng lo lắng cùng sợ hãi.
Không biết qua bao lâu, giọng Hách
Liên Tĩnh Phong lạnh lùng mạch lạc truyền tới: “Gia Chung, cuộc họp ngày mai theo lệnh của tôi, mười ngày sau sẽ xuất binh Tây bộ.” Âm thanh gằn từng chữ, uy nghiêm miễn kháng cự vang trong đêm vắng.
Khổng Gia Chung rùng mình, tuân lệnh
đáp: “Vâng, Đại thiếu.” Từ ngày bình định xong cuộc nổi loạn của hai anh em Hách Liên Tĩnh Lôi, quân đội đã có cuộc điều chỉnh lớn. Sau khi Đại
thiếu trở về từ Giang Nam, được Giang tư lệnh bảo đảm nguồn lương lực,
cũng sắp đặt nhiều kế hoạch tác chiến, giờ miền Nam nổi loạn, các binh
tướng trẻ đã sẵn sàng xuất phát.
Tịnh Vi không biết tại sao lại mơ
màng khó ngủ cả đêm. Hắn đi suốt tối qua chưa về. Nàng đã thành thói
quen hàng ngày tỉnh giấc trong vòng tay hắn, hấp thụ hơi thở của hắn,
hôm nay thiếu hắn bỗng cảm thấy mơ hồ mất mát. Nàng rúc vào ổ chẳng chịu dậy, toàn thân biếng nhác. Hình như hắn thích dáng vẻ này của nàng,
thỉnh thoảng bị bắt gặp, hắn sẽ nhéo mạnh vào chóp mũi nàng, bảo nàng
trông như con mèo lười.
Hỉ Thước đẩy cửa, thấy nàng thức giấc liền kéo rèm, cười toe toét hỏi: “Tiểu thư, đã dậy được chưa?” Nàng
ngước nhìn mặt trời bên ngoài, vì mùa đông nên ánh nắng yếu ớt thiếu hẳn vẻ ấm áp thường lệ. Nàng miễn cưỡng trả lời, Hỉ Thước liền giúp nàng
chọn quần áo. Tuy bụng nàng chưa lộ, nhưng hắn rất gấp gáp sai người may nhiều kiểu áo bầu bằng chất liệu tốt nhất. Hỉ Thước cầm hai bộ tới cho
nàng chọn, nàng ngó lơ dùng tay chỉ bừa một bộ. Vải gấm dưới ánh dương
sáng lấp lánh, vừa nhìn đã biết hàng tốt.
Bình thường nàng ít quan tâm đến cách ăn mặc, chỉ cần thoải mái vừa vặn, dù nàng là phu nhân Đốc quân miền
Bắc. Thế nhưng hắn rất thích nhìn, dăm ba hôm lại gọi quản lý cửa hàng
này, hiệu buôn nọ mang quần áo và trang sức đến để nàng chọn lựa. Vài
hôm trước cũng vậy, nàng biết mình rất nhanh sẽ không mặc những thứ này, vừa tức giận vừa vui sướng khó nén, chậc lưỡi bảo hắn: “Em bây giờ đang có thai đâu dùng tới, chờ sau này hẵng mua.” Hắn ngồi cười như gió
xuân, làm trò cầu xin trước mặt mọi người: “Hôm nay có chiếc áo lông cừu rất đẹp, em chọn tạm một cái đi rồi anh nghe lời, mai mốt gọi họ sau.”
Hắn tỉnh bơ nhưng nàng đỏ mặt. Cả đám kẻ hầu người hạ, còn có các quản
lý cửa hàng, hiệu buôn đứng đó mà hắn nói chẳng kiêng dè gì. Người trong phủ thì miễn bàn, nhưng những người cửa hàng, hiệu buôn là kẻ lạ, sao
có thể nói vậy, ngay cả thân phận Đốc quân của mình cũng làm lơ. Nhìn
biểu hiện vô cùng kinh ngạc của họ, khiến Tịnh Vi càng thêm ngại ngùng.
Đến giờ lên đèn mà Hách Liên Tĩnh
Phong vẫn chưa về, nàng cảm giác thật bất an, luôn dỏng tai ngóng tiếng
động cơ ô tô, tiếng