hủ
phục trên sofa, ra lệnh: “Tất cả ra ngoài hết cho tôi.” Mọi người thấy
dạo này tâm trạng hắn rất kém, không ai dám đâm đầu vào họng súng, bèn
lục đục cáo lui. Bành Đinh Lực vội vàng liếc mắt ra hiệu cho bảo mẫu mấy cái, ý bảo ra ngoài.
Tịnh Vi trốn trong phòng tắm thật lâu,
vẫn không nghe thấy gì. Nàng phập phồng sợ hắn tỉnh rượu, liên lụy các
thuộc hạ bị phạt đã đành, e rằng mai mốt nàng khó gặp được Duệ nhi. Hồi
lâu sau, nàng mới rón rén đẩy cửa, bất ngờ thấy hắn nằm ỳ trên giường,
một tay gác ngang người Duệ nhi, quần áo xộc xệch, mất hẳn sức sống. Hai người nằm đấy, giống hệt y như in. Nơi nào đó dưới đáy lòng nàng ngưa
ngứa và chua xót, giống như bị ai dùng móng tay khẽ gãy. Sự ngứa ngáy ấy chạy từ trái tim rồi lan rộng khắp mạch máu, xông thẳng lên mắt, lên
mũi nàng.
Nàng vốn nên tận dụng thời cơ này mà rời
đi, nhưng nàng tham lam. Đêm đã khuya, gió thổi hiu hiu pha lẫn hương
hoa thanh nhã trong vườn, nhẹ nhàng thư thái, sâu kín thản nhiên. Nàng
ngồi trên mép giường, lắng nghe tiếng đồng hồ tích tắc trôi qua, thâm
tâm nàng rất rõ: ‘Có thể đi rồi, nên đi sớm thôi, chắc chắn Hỉ Thước
đang sốt ruột trông chừng bên ngoài…’ Nhưng nàng lừng khừng không bỏ đi
được. Nàng thầm nghĩ nếu đi như vậy, có lẽ cả cuộc đời nàng cũng không
còn cơ hội ấm áp hiếm gặp này.
Tuy nhiên nàng vẫn phải rời đi. Qua thật
lâu sau, nàng nhẹ nhàng đứng lên, định kéo chăn đắp cho con. Ai dè vừa
đưa tay, nàng đã bị ai đó giữ chặt. Nàng hết hồn, trái tim đập thình
thịch loạn xạ, thấy mắt hắn vẫn nhắm kín, nhưng lại dùng sức kéo nàng
khóa vào ngực mình. Nàng sợ làm hắn tỉnh, thậm chí nín luôn thở. Suốt
hai năm qua, hắn ngày càng hỉ nộ vô thường, ai thấy hắn cũng run rớt
mật.
Hắn nào có tỉnh, mơ mơ màng màng, trời
ngiêng đất lệch, hắn ngỡ là chiêm bao. Nàng nằm trong ngực hắn hệt như
ngày xưa, dịu ngoan đến nao lòng. Bàn tay nàng mềm mại ấm áp, trắng mịn
tới mất hồn. Hắn không kìm chế nổi, rướn lên đặt nụ hôn. Nàng sợ làm hắn tỉnh, không dám giãy dụa, chỉ khẽ đẩy hắn. Ai ngờ nàng càng đẩy, hắn
càng ôm chặt, hơi thở hắn nặng nề thổi bên tai nàng, tê dại. Nó vừa quen thuộc vừa xa lạ khác thường. Bàn tay hắn từ lâu đã men theo vạt xẻ áo
sườn xám, khám phá khắp nơi. Nàng hoảng hốt, bất chấp tất cả, lấy tay
đánh hắn. Ấy vậy mà hắn chẳng hề mảy may nhúc nhích…
Không khí phòng ăn nặng nề, thỉnh thoảng
mới vang lên tiếng dao nĩa chạm vào đĩa, trong sự tĩnh lặng của đại
sảnh, càng thêm vô cùng nổi bật. Bành Đinh Lực và các thị vệ khoanh tay
đứng từ xa xa, lâu lâu len lén ngước lên liếc nhìn biểu hiện của Hách
Liên Tĩnh Phong, rồi thích thú cúi đầu.
“Nói, tối hôm qua ai vào phòng tiểu thiếu gia?” Giọng hắn không phân biệt được là vui hay là giận.
Đám người Bành Đinh Lực chẳng dám suy
đoán lung tung, riêng Bành Đinh Lực đáp: “Thưa Tư lệnh, tối qua đâu có
ai vào phòng tiểu thiếu gia ạ! Tôi đứng gác bên ngoài cả đêm, không thấy bóng người nào.”
Hách Liên Tĩnh Phong ngừng một lúc, hồi
lâu không nói thêm gì. Bành Đinh Lực thừa thắng xông lên, hỏi: “Tư lệnh, tối qua ngài ngủ trong tiểu thiếu gia cả đêm, ngài thấy có người hả?”
Hách Liên Tĩnh Phong ngẩng đầu lạnh lùng quét mắt phía hắn. Bành Đinh
Lực rùng mình, im bặt.
Bọn thị vệ trăm miệng một lời, cùng nhau
nhấn mạnh, khiến hắn không thể không tin. Khóe môi hắn khẽ cười mỉa mai, e rằng chỉ trong mơ nàng mới không từ chối sự đụng chạm của hắn. Ở thực tại, làm sao hắn có thể dựa tới gần nàng? Nhưng mọi thứ đêm quá quá
chân thực, rõ ràng như đã xảy ra, khoan khoái lạc hồn, trái tim lay
động.
Rốt cuộc hắn vẫn là tên ngốc nghếch, tự
lừa mình dối người. Tối hôm đó, thừa dịp Hỉ Thước mang bánh trái tới cho Duệ nhi, hắn liền gọi cô nàng vào thư phòng. Hắn vừa thăm dò mấy câu,
Hỉ Thước đã xua tay xoành xoạch: “Tư lệnh, không được phép của ngài,
tiểu thư làm sao dám tới chỗ của tiểu thiếu gia?”
Hóa ra đó thực sự là giấc chiêm bao.
Chẳng qua hắn cảm thấy quá mức tuyệt vời, hắn sẵn sàng tin nó là sự
thật. Bản chất con người nói chung là như thế!
Bầu trời lấp ló ra vài tia nắng nhạt,
không khí dìu dịu mát mẻ pha lẫn hương hoa quế ngọt ngào, khiến tâm
trạng ai cũng thư thái. Hỉ Thước đứng trong đại sảnh thì thầm to nhỏ với Hương Lan: “Mấy bữa nay tiểu thư lại kém ăn nữa rồi, em gọi A Thuận
xuống kêu đầu bếp làm vài món ngon mang lên đây. Chị ấy đã gầy thế kia,
giờ ăn uống thất thường kiểu này thì phải làm sao?”
Hương Lan đi theo Tịnh Vi đã mấy năm, tận đáy lòng cũng yêu thích và tôn kính phu nhân, dĩ nhiên rất thành tâm:
“Đúng đó, vài ngày nay em thấy phu nhân ăn khá ít. Để em gọi A Thuận
xuống nhà bếp.”
Một lát sau, Hương Lan trở về, cười toe
toét, khoe: “A Thuận đi rồi, còn nói hôm nay xe từ Giang Nam đưa tới ít
đồ tươi sống, đúng dịp nấu cho phu nhân dùng.” Hỉ Thước nghe xong, liền
thả lỏng người. Kể cũng lạ, Tư lệnh hờ hững với tiểu thư suốt hai năm
qua, nhưng hễ trong phủ có bất kì thứ gì, đều có phần cho tiểu thư. Khác hẳn lúc xưa ở Giang phủ, người ở đó thay trắng đổi đen, nếu họ muốn
được vật quý giá nào, sẽ ba lần bốn lượt tới lui,