o mẫu chăm sóc, nhưng hắn không
nỡ. Nếu nàng biết, hắn sợ nàng không tha thứ cho hắn. Đứa con bé bỏng
này, hắn từng chút từng chút nhìn nó lớn lên, nó là máu mủ của nàng và
hắn dung hợp mà thành. Mỗi lần nhìn con, hắn luôn có thể thấy bóng dáng
của nàng. Hệt lúc xưa, nàng dịu dàng vén tóc ra sau tai, nàng mỉm cười
quay đầu, nàng mang theo hương thơm như có như không…
Hôm nàng rời khỏi bệnh viện St John, các
trạm gác phong tỏa ròng rã suốt ba tháng trời, mà bóng nàng vẫn biền
biệt. Nàng mang theo giọt máu của hắn kiên quyết bỏ hắn ra đi… Đáng đời
hắn! Ngày thứ hai, Bành Đinh Lực kể lại chuyện đêm ấy nàng ở trong phòng Duệ nhi, hắn đã biết mình xứng đáng được như thế… Tối hôm đó, ân ái
nồng say không phải là chiêm bao, mà là sự thật… Đúng theo lời bác sĩ
Ngô, nàng đã có thai hơn một tháng. Đau đớn thay, suýt chút nữa hắn đã
tự tay giết chết con mình… Đau đớn hơn, nàng năm lần bảy lượt nói đó là
con của hắn, thế mà hắn chẳng tin… Bây giờ rốt cuộc, hắn nhận được trừng phạt. Hắn mất đi họ… cả đời mất đi họ… Hắn không còn cơ hội để bồi
thường, để yêu thương, để cưng chiều bọn họ. Điều duy nhất hắn có thể
làm là đem mọi khả năng dành cho Duệ nhi… Ai cũng nói hắn quá nuông
chiều Duệ nhi, mà không ai biết rằng đây chẳng qua là đền bù, đền bù cái mà bé thiếu hụt. Con người luôn ngu xuẩn, khờ khạo, đần độn, chỉ khi
mất đi mới biết đó là thứ vô cùng quý giá. Nếu nàng có thể quay về bên
cạnh hắn và Duệ nhi, kêu hắn cầm toàn bộ giang sơn ra đổi, hắn cũng thấy xứng đáng. Nhưng giờ nàng ở nơi nao? Mỗi lần Duệ nhi khóc lóc đòi mẹ,
đáy lòng hắn như có ai dùng kim đâm tơi tả, không dấu vết thương tích,
nhưng bên trong máu bầm tung hoành, nếu vô tình đụng phải sẽ chảy ra
lênh láng.
Ban ngày mặc dù khí hậu oi bức, nhưng khi đêm về, trời đổ mưa tầm tã, hệt như cột nước trút ụp xuống, phân cách
hai vùng trời đất bằng những mảng hơi nước mịt mù. Tĩnh Kỳ hiện đang
mang thai, cảm giác bực mình khó chịu. Sở Thiên Lỗi cầm cây quạt, quạt
hồi lâu mà nàng vẫn không thể ngủ. Đến sau nửa đêm, mưa càng nặng hạt
nhưng nhiệt độ giảm dần. Gió nổi lên thổi hiu hiu, loáng thoáng mang
theo hơi nước, không khí bỗng chốc mát mẻ trong lành. Lúc này nàng mới
mơ màng chợp mắt, thì nha đầu Cúc Lan đứng ngoài gõ cửa: “Tiểu thư, chị
có điện thoại.” Lòng nàng hoang mang, tim nhảy thình thịch. Ngoại trừ
bệnh viện kia ra, không ai trễ vậy mà còn gọi điện cho nàng. Sở Thiên
Lỗi đỡ lấy nàng, nói: “Em đừng vội! Anh cả đã qua cơn nguy hiểm mấy hôm
rồi. Không có việc gì đâu!” Nàng cảm thấy hoảng hốt, đứng lên mang dép
vội vàng ra ngoài.
Mới cầm điện thoại ‘vâng’ một tiếng, toàn thân nàng bỗng cứng đờ, mãi đến khi điện thoại cúp nàng mới có phản
ứng. Nàng vội vã gọi: “Cúc Lan, em mau chuẩn bị xe cho chị!”
Sở Thiên Lỗi vốn ở bên cạnh đỡ nàng, thấy dáng vẻ của nàng như thế cũng khiến hắn gấp gáp: “Có việc gì vậy em,
nửa đêm nửa hôm, ai còn gọi điện thoại tới? Bệnh viện à?” Mấy bữa trước
Hách Liên Tĩnh Phong trên đường đến doanh trại, bị gián điệp miền Nam
phái tới ám sát, hiện đang nằm bệnh viện trị thương nhiều ngày. Hôm nào
Tĩnh Kỳ cũng qua đó chăm sóc. Tĩnh Kỳ thở hổn hển, lát sau mới ngước lên nhìn hắn, trong mắt sáng lấp lánh: “Không phải, là chị dâu.”
Xe chạy mãi đến ngôi nhà tứ hợp viện nhỏ mới dừng lại.[1'> Xe vừa tắt máy, cánh cửa chính mở đánh ‘cạch’, một dáng dấp quen thuộc xuất hiện phía trước. Tịnh Vi bế trên tay một cô
bé, vẻ mặt đầy lo lắng, Hỉ Thước đứng cầm ô che mưa, trông cũng sốt ruột vô cùng. Tĩnh Kỳ vội bước xuống, phớt lờ cơn mưa to như trút nước trên
đầu, nhào tới: “Chị dâu.”
Bệnh viện thấy Hách Liên tiểu thư tự mình đưa bệnh nhân đến, chẳng dám đối xử qua loa, vội vã gọi bác sĩ khoa nhi giỏi nhất tới. Ngay tức khắc, trong phòng bệnh bước chân các bác sĩ, y
tá tất bật qua lại. Tận tờ mờ sáng, đứa bé mới dần dần giảm sốt, bấy giờ ai nấy mới lấy lại bình tĩnh.
Tĩnh Kỳ thấy chị dâu nắm lấy tay mình,
bàn tay ướt rượt. Lúc đó nàng mới thảng thốt nhận ra, đó là mồ hôi lạnh. Đến khi nghe bác sĩ báo tình hình ổn định, lòng nàng mới thả lỏng. Gần
ba năm trời, hơn một ngàn ngày dài đằng đẳng chỉ như lướt thoáng. Giờ
đây chị dâu đang đứng trước mặt nàng.
Tịnh Vi cũng thở phào nhẹ nhõm, thả lỏng
lòng. Hôm qua Hỉ Thước bế Huyên nhi ra ngoài hít thở không khí, tránh
mưa không kịp khiến quần áo hơi ướt. Đến tối, bé phát sốt cao, dùng đủ
cách cũng chẳng thuyên giảm. Hỉ Thước sợ hãi, liên tục tự trách mình
không nên mang tiểu tiểu thư đi chơi.
Khốn nỗi nhiều ngày nay thành An Dương
giới nghiêm kĩ lưỡng. Tối đến, ngoại trừ có giấy thông hành đặc biệt,
bất kể ai cũng không được tự ý ra ngoài vào ban đêm. Tới gần sáng, nàng
không thể nhẫn nhịn, bởi Huyên nhi mới hai tuổi, nếu cứ mãi phát sốt như thế, e rằng… Hỉ Thước quá sợ hãi, liên tục nói: “Tiểu thư, làm sao để
tiểu tiểu thư hạ sốt bây giờ? Cứ thế này mãi, rất nguy hiểm tính mạng.”
Lòng nàng cũng hiểu, nhưng chẳng biết làm cách nào để thông qua tầng
tầng lớp lớp các trạm kiểm soát, đưa bé tới bệnh viện mà không để hắn
biết.
Tĩnh Kỳ kéo tay