Old school Easter eggs.
Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328340

Bình chọn: 9.5.00/10/834 lượt.

ì cả”.

Lãnh Thiên Dục và Lăng Thiếu Đường đều là người

của gia tộc Cascio ở Italy. Người đứng đầu gia tộc quyền thế này chính

là cha của Lãnh Thiên Dục – Lãnh Diệc Thiên, biệt hiệu là Lãnh Ưng. Ông

là vị lão đại gốc Hoa duy nhất trong tổ chức, là một người cực kì nghiêm khắc và thẳng tính nên đã đắc tội với không ít người.

Lãnh

Diệc Thiên cực kì nghiêm khắc với Lãnh Thiên Dục và Lăng Thiếu Đường.

Lúc hai người mười lăm tuổi, chỉ số đặc huấn của bọn họ đã vượt qua tiêu chuẩn của một sát thủ tinh anh nhất trong Mafia. Năm mười tám tuổi,

Lãnh Thiên Dục đã trở thành sự lựa chọn hàng đầu cho vị trí giáo phụ

đứng đầu gia tộc.

Vậy mà chỉ trong có một năm, các gia tộc

Mafia không còn ngoan ngoãn vâng lời nữa mà lại điên cuồng muốn leo lên

chiếm ưu thế trong tổ chức. Từ khắp nơi bắt đầu xuất hiện sự tranh giành và hủy diệt thế lực của các gia tộc Mafia, khởi nguồn từ Italy, sau đó

dần lan ra đến Canada và Mỹ!

Gia tộc Cascio cũng không tránh

khỏi số mệnh này. Ngay trước đêm Lãnh Thiên Dục tốt nghiệp, trong gia

tộc xảy ra biến cố lớn, ngay cả Lãnh Thiên Dục và Lăng Thiếu Đường đang ở nước Mỹ xa xôi cũng bị liên lụy.

Lúc này, Lãnh Thiên Dục và Lăng Thiếu Đường đang bị gia tộc Lô Thiết Tư đuổi giết, buộc phải trốn trong một kho hàng.

Đôi mắt u ám và thâm thúy của Lãnh Thiên Dục dần tràn đầy sự băng giá khiến người khác phải nổi da gà.

Trong nội bộ mỗi gia

tộc của Mafia đều có “đội quân”. Bình thường một gia tộc sẽ có từ bốn

đến sáu “đội quân”, thậm chí có thể lên tới bảy hoặc chín. Mỗi “đội

quân” có khoảng hai mươi đến ba mươi “lính”, cũng chính là những sát thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh, chuyên thực thi các mệnh lệnh.

Hai người đang nói chuyện với nhau thì từ phía không xa lắm có một người

đàn ông luống tuổi đang bước xuống từ chiếc xe Rolls Royce. Ông ta có

đôi mắt màu xanh lam thâm thúy, bộ râu dài màu trắng, trên mặt nở nụ

cười ác ý. Ông ta chính là giáo phụ của gia tộc Lô Thiết Tư – Triết Luân Nạp!

Ở phía sau ông ta là một chàng trai người lai trẻ tuổi, anh tuấn phi

phàm, khoảng chừng hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi. Bên cạnh còn có một

cô bé chừng tám tuổi. Cô bé này tuy còn nhỏ nhưng vừa nhìn qua cũng có

thể biết ngay được sau này lớn lên sẽ là một mỹ nhân.

Triết

Luân Nạp nở nụ cười cay độc, chậm rãi đến gần kho hàng. Cầm lấy chiếc

loa mà thuộc hạ vừa đưa lên, ông ta chậm rãi lên tiếng: “Thiên Dục,

Thiếu Đường, hai cậu bé đáng yêu của tao, ra đây đi nào! Tao biết bọn

mày đang trốn trong đó. Chẳng lẽ mày không muốn gặp cha mẹ mình à?”

Gương mặt trẻ tuổi của Lãnh Thiên Dục đang nấp trong kho hàng đầy kinh ngạc.

Ngay sau đó, cậu ta cắn chặt răng, định đứng lên thì bị Lăng Thiếu Đường kéo tay: “Thiên Dục, đừng mắc bẫy của lão hồ ly đó”.

Đôi mắt Lãnh Thiên Dục lúc này như một con thú đang lâm vào tình thế nguy

khốn nhìn chằm chằm về phía trước. Rồi cậu ta chậm rãi nâng khẩu súng

lục 92F lên, nhắm thẳng vào đầu Triết Luân Nạp…

Vậy mà khuôn

mặt Triết Luân Nạp vẫn hết sức ung dung. Ông ta phất tay lên ra hiệu,

một tên thuộc hạ gật đầu hiểu ý rồi chạy về phía một chiếc xe khác, lôi

hai người từ bên trong ra.

Hai người này không phải ai khác

mà chính là Lãnh Diệc Thiên, cha của Lãnh Thiên Dục và mẹ cậu – Tạ Dĩ

Vân! Rõ ràng là bọn họ đã trở thành một con cờ trong tay Triết Luân Nạp!

Lãnh Thiên Dục siết chặt tay thành nắm đấm, không nói gì nhiều, lập tức đứng bật dậy…

- Thiên Dục… – Lăng Thiếu Đường gọi.

Lãnh Thiên Dục bất giác đưa mắt nhìn về phía cha mẹ đang bị trói chặt, trong lòng càng thêm lo lắng.

- Haha… – Triết Luân Nạp cất tiếng cười lạnh lẽo, sau đó giơ khẩu súng trong tay lên…

Pằng, pằng…

- Ưm… – Lãnh Thiên Dục và Lăng Thiếu Đường bị trúng đạn ở bả vai. Hai người hừ một tiếng, đưa tay lên đè chặt miệng vết thương.

- Mày cho rằng tao sẽ bỏ qua cho người của gia tộc Cascio à? Đúng là nực

cười! – Triết Luân Nạp cất tiếng cười quỷ dị, sau đó mấy tên thuộc hạ

lập tức tiến lên áp chặt Lăng Thiếu Đường và Lãnh Thiên Dục xuống đất.

- Triết Luân Nạp, tốt nhất là mày nên giết tao luôn đi, nếu để tao sống thì tao nhất định sẽ không tha cho mày!

Mặt Lãnh Thiên Dục bị áp chặt xuống đất nhưng giọng nói của cậu ta vẫn tràn đầy sự rét lạnh khiến người khác phải kinh hãi mà chùn bước.

Dù gì thì Triết Luân Nạp cũng là một lão hồ ly, sao có thể để hai tên ranh con vắt mũi chưa sạch hù dọa được chứ? Mặc dù ông ta thừa nhận sự nguy

hiểm và giá lạnh đang tản ra từ người hai tên nhóc này, nhưng...

Chính vì điều đó nên ông ta mới càng không từ thủ đoạn nào, nhất định phải giết chết bằng được!

Chàng trai trẻ mang dòng máu lai đứng sau lưng Triết Luân Nạp rốt cuộc cũng

mở miệng, nhưng không phải nói với ai khác mà là nói với cô bé đứng bên

cạnh.

- Tiểu Tuyền, là một sát thủ đặc công quốc tế, mỗi lần thi hành nhiệm vụ, em phải nghiêm túc ghi nhớ dáng vẻ của đối phương. Nhưng tuyệt đối

không được để cho đối phương nhớ dáng vẻ của em, hiểu chưa?

Giọng nói của chàng trai rất tao nhã như đang bàn chuyện quan trọng, khí khái hào hùng bức người, từ người cậu ta tản ra khí