Ring ring
Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211101

Bình chọn: 7.00/10/1110 lượt.

i mắt cô. Khi cô thấy ánh đèn xe ô tô ở phía trước

đang chạy về phía mình thì khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức sáng bừng lên…

Cô đã đợi ở đây lâu rồi, vì đây chính là con đường mà Niếp Ngân sẽ đi qua!

Khi Thượng Quan Tuyền thấy chiếc xe đang dần lại gần phía mình, cô khôi

phục lại vẻ mặt mờ mịt, cô độc và bất lực như một bóng ma vật vờ giữa

đường.

Đèn xe chiếu sáng cả con đường…

- Niếp tiên sinh, phía trước có người giống Thượng Quan tiểu thư! – Người tài xế

trông thấy bóng dáng một cô gái mặc quần áo trắng đi lảo đảo trên đường

thì rất ngạc nhiên.

Niếp Ngân chăm chú nhìn… sắc mặt cũng lập tức trở nên căng thẳng rồi lên tiếng: “Dừng xe!”

Chiếc xe phanh gấp gần như ngay sát người Thượng Quan Tuyền khiến cô kêu lên một tiếng đầy sợ hãi…

- A…

Niếp Ngân mau chóng bước lên, một tay giữ chặt Thượng Quan Tuyền, nhẹ giọng an ủi: “Tuyền, là anh, đừng sợ!”

Thượng Quan Tuyền nhìn lại, khuôn mặt vốn sững sờ dần chuyển sang vui mừng…

- Niếp Ngân, Niếp Ngân, đúng là anh rồi! – Giọng nói của cô tràn đầy vui

mừng, như một đứa trẻ bị lạc đường tìm thấy người thân.

- Tuyền, sao em lại ở đây? Lãnh Thiên Dục đâu? Chết tiệt, hắn để em ở bên ngoài sao? – Niếp Ngân đau lòng nhìn khuôn mặt trắng xanh của Thượng

Quan Tuyền, giọng điệu có phần oán giận.

- Em... Em không

biết. Hôm nay em ngồi đợi ở văn phòng anh ấy lâu quá, muốn ra ngoài hít

thở không khí, ai ngờ lại có người đuổi theo em. Em chỉ biết chạy thôi,

chạy mãi đến lúc không tìm được đường về... – Giọng nói của cô đầy nghẹn ngào, trong mắt cũng tràn ngập sự kinh hoàng.

- Có người đuổi theo em? Em có biết bọn chúng không? – Niếp Ngân cảnh giác hỏi.

Thượng Quan Tuyền mờ mịt lắc đầu, sợ hãi nói: “Không biết, bọn chúng dường như muốn đuổi theo em bằng được. Em sợ lắm... em muốn về nhà...”.

- Tuyền... – Niếp Ngân không thể khống chế được bản thân liền ôm cô vào

lòng, bàn tay nhẹ nhàng trấn an, vỗ nhẹ sau lưng cô, giọng điệu trầm

thấp vang lên:

- Tuyền, đừng sợ, đây là nhà của em, chúng ta về nhà rồi!

- Đây là nhà của em? – Thượng Quan Tuyền mở to đôi mắt vô tội, ngơ ngẩn nhìn Niếp Ngân.

Niếp Ngân mỉm cười, bàn tay khẽ vuốt lên mái tóc dài của cô: “Đúng, trước kia em vẫn ở cùng một nơi với anh!”

Nói xong, anh ta đau lòng ôm cô đứng lên, để cô ngồi vào trong xe. Rõ ràng

là anh ta không hề nhận ra Thượng Quan Tuyền đã khôi phục lại trí nhớ

rồi.

Nép người vào lồng ngực của Niếp Ngân, đôi mắt Thượng Quan Tuyền dần khép

hờ lại... Dục... xin lỗi anh, em biết lúc này anh đang rất lo lắng,

nhưng em thực sự chỉ có thể dùng cách này mới có thể tìm được Niếp Ngân, tra ra được một số chuyện...

Căn biệt thự này cực kì yên tĩnh lại hết sức tao nhã, cũng giống hệt như con người của Niếp Ngân vậy.

Thượng Quan Tuyền co người ôm chân ngồi trên sofa, mái tóc dài xõa xuống hai

bên, đôi mắt cô đầy mơ màng nhìn bốn phía xung quanh...

- Tuyền, uống cốc sữa đi! – Niếp Ngân tự mình pha sữa cho Thượng Quan Tuyền uống.

Thượng Quan Tuyền mỉm cười, cầm lấy cốc sữa. Cô cắn môi, đôi mắt trong veo như xao động dưới ánh đèn thủy tinh, ngơ ngác nhìn Niếp Ngân.

-

Tuyền, sao vậy? Em không thích uống à? Trước đây em thích nhất là uống

sữa anh pha mà, dù huấn luyện có vất vả thế nào thì chỉ cần thấy anh pha sữa, em đều sẽ rất vui vẻ uống! – Ánh mắt Niếp Ngân đầy dịu dàng và

thân thiết nhìn Thượng Quan Tuyền.

Lúc này cô làm anh ta cực

kì đau lòng. Bộ quần áo trắng trên người cô càng khiến khuôn mặt nhỏ

nhắn của cô thêm xinh đẹp. Nhưng cô bất lực ngồi trên ghế như một đứa

trẻ bị lạc đường khiến trái tim anh ta đau buốt.

Thượng Quan Tuyền nghe vậy liền nhẹ nhàng cúi đầu xuống... Cô sao có thể không nhớ rõ việc này chứ? Chẳng qua lúc đó không phải là cô thích uống sữa,

mà là cô muốn Niếp Ngân chú ý đến mình mà thôi. Thật ra cô biết Niếp

Ngân đối xử với mình khác với những người khác, trong ba người là cô,

Yaelle và Mạt Đức thì anh ta vẫn thương yêu cô nhất.

Chỉ là... bây giờ cảnh còn người mất, Niếp Ngân... là người cô tin tưởng nhất sao? Trong lòng cô dâng lên cảm giác bi ai...

- Tuyền... – Niếp Ngân ngồi xuống đối diện Thượng Quan Tuyền, nhẹ giọng hỏi – Vừa rồi em bị

bọn người kia đuổi theo, chúng có nói gì không?

Ánh mắt Thượng Quan Tuyền trong giây lát liền biến chuyển, cô ngẩng đầu

nhìn Niếp Ngân, giọng nói mông lung: “Bọn chúng nói muốn con chip gì gì

đó nhưng em không hiểu gì cả. Lúc ấy em rất sợ...”.

Sau khi nghe xong, đôi mắt dịu dàng của Niếp Ngân bỗng trở nên lạnh đi...

- Niếp Ngân? – Thượng Quan Tuyền cẩn thận khẽ gọi rồi lập tức nhẹ giọng

hỏi – Con chip mà bọn chúng nói là gì vậy? Có phải rất quan trọng không?

Sắc mặt Niếp Ngân trở nên cực kì khó coi, anh ta có vẻ đăm chiêu trả lời:

“Đối với tổ chức của chúng ta mà nói thì con chip này không hề quan

trọng. Nhưng nó lại rất quan trọng với những người muốn đuổi theo em hôm nay. Con chip này là thứ mà Lãnh Thiên Dục vẫn muốn tìm kiếm!”

- Vậy nhóm người kia sẽ gây bất lợi cho Lãnh Thiên Dục? Rốt cuộc bọn họ là ai? – Thượng Quan Tuyền hỏi lại.

Niếp Ngân hơi giật mình rồi nhếch miệng cười nhạt. Anh