Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210235

Bình chọn: 10.00/10/1023 lượt.



còn sửa lại xích đu cho bọn trẻ nữa, mấy hôm nay mấy đứa ấy cứ kêu mãi! – Thượng Quan Tuyền chân thành nói.

Lãnh Thiên Hi cố ý ra vẻ hù dọa, nghiêm mặt nói: “Còn nói cám ơn nữa là tôi giận thật đấy”.

Đôi mắt trong veo và đen láy của Thượng Quan Tuyền sáng lên, cô nhẹ nhàng cười.

Bùi Vận Nhi nhẹ nhàng nhìn về phía anh, tâm tình dường như bị nụ cười của

anh làm xao động. Cô rất hâm mộ Tiểu Tuyền, có thể thoải mái cùng anh

nói chuyện cười đùa như vậy, mà cô thì...

- Cô bé, hình như cô rất sợ tôi?

Đột nhiên thân hình cao lớn của Lãnh Thiên Hi áp sát vào người Bùi Vận Nhi, ánh mắt sâu như hồ nước trong không thấy đáy, bên môi cong lên nụ cười

hứng thú.

- Dạ?

Bùi Vận Nhi bối rối, khuôn mặt nhỏ nhắn vì bị hơi thở của đàn ông quẩn quanh mà ửng đỏ...

- Không... không có! – Cô lí nhí trả lời.

- Cô vừa nói gì, tôi không nghe thấy! – Lãnh Thiên Hi càng áp sát vào cô, cố ý đùa giỡn.

- Anh...

Bùi Vận Nhi ngẩng đầu lên, ngay khi nhìn thấy đôi mắt đang cười của Lãnh

Thiên Hi, cô vội vàng cúi xuống: “Bác sĩ Thiên Hi quan tâm đến cô nhi

viện Mary như vậy, làm sao tôi lại sợ anh được, tôi cám ơn anh còn không kịp ấy chứ”.

Bùi Vận Nhi thầm sỉ vả bản thân, đúng là không có

triển vọng gì hết, tại sao lại không thể thoải mái nói chuyện với anh

kia chứ.

Thượng Quan Tuyền lấy tay che miệng lại, buồn cười mà không thể cười, vẻ mặt

của Vận Nhi lúc này là gì đây, chẳng lẽ cô ấy thích bác sĩ Thiên Hi...

Không phải chứ? Vừa mới quen thôi mà, sao có thể nhanh đến vậy.

Có lẽ từ nhỏ Thượng Quan Tuyền đã phải tiếp nhận huấn luyện nghiêm khắc

nên sự nhạy cảm về phương diện này tương đối thấp, cô khó có thể hiểu

được tâm tư của Bùi Vận Nhi.

Lãnh Thiên Hi rốt cuộc cũng nghe rõ

lời của Bùi Vận Nhi, anh cong môi cười: “Hai người không cần khách khí

như vậy, sau này cứ gọi tôi là Thiên Hi là được rồi. Không thì... tôi

thấy hai người cũng trạc tuổi em gái tôi, nếu không ngại cứ gọi là “anh

Thiên Hi” thì càng tốt”.

- Hai người thật sự không phải là… – Bùi Vận Nhi kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn Thượng Quan Tuyền và Lãnh Thiên Hi.

Vẻ mặt Lãnh Thiên Hi hoàn toàn không hiểu.

Còn Thượng Quan Tuyền không nhịn được bật cười. Cô nhìn Lãnh Thiên Hi nói: “Vận Nhi nghĩ rằng anh là... ừm, bạn trai tôi”.

Lãnh Thiên Hi cố làm ra vẻ suy tư, sau đó rất nghiêm túc nói: “Ừ, nhìn cũng có vẻ giống mà”.

Thượng Quan Tuyền vừa nhìn bộ dạng này của anh thì bật cười. Cô biết anh đang

nói đùa, vì vậy cô cũng hùa theo: “Hay quá, có bạn trai làm bác sĩ, sau

này Vận Nhi cũng không cần lo lắng đến vết thương của tôi nữa”.

Bùi Vận Nhi miễn cưỡng nở nụ cười nhưng trong lòng thì có chút chua xót.

Lãnh Thiên Hi cười ha hả.

Đúng lúc này, mấy đứa nhỏ vui vẻ chạy tới: “Chị Tuyền, anh Thiên Hi làm xích đu cho chúng em đẹp lắm, chị Tuyền ra chơi với chúng em đi”.

Tâm tình Thượng Quan Tuyền như bị vẻ ngây thơ chất phác của mấy đứa nhỏ lây sang, vì vậy cũng vui vẻ chạy chơi với chúng.

- Đi thôi, chị Tuyền mau đi xem tác phẩm của anh Thiên Hi đi! – Nói xong, cô bị mấy đứa trẻ vây quanh hăng hái dẫn đường.

Lãnh Thiên Hi nhìn bóng dáng Thượng Quan Tuyền dần biến mất, ánh mắt hàm

chứa sự vui vẻ giống như anh trai cưng chiều em gái, đầy thoải mái.

- Tiểu Tuyền cũng có lúc như vậy cơ đấy! – Anh cất giọng nói trầm thấp.

Bùi Vận Nhi thấy ánh mắt của Lãnh Thiên Hi nhìn Thượng Quan Tuyền, trong

lòng dâng lên cảm giác mất mát. Nhưng nếu anh ấy có thể đem đến hạnh

phúc cho Thượng Quan Tuyền thì cô cũng yên tâm.

- Thật ra, trước

năm tám tuổi, Tiểu Tuyền cũng rất vui vẻ! – Bùi Vận Nhi mở miệng nói,

thanh âm dù rất nhẹ nhưng lại có phần đau xót.

Lãnh Thiên Hi đưa mắt nhìn sang Bùi Vận Nhi, trên mặt lộ ra vẻ nghi ngờ: “Sau năm tám tuổi cô ấy đi đâu?”

- Anh không biết chuyện của Thượng Quan Tuyền sao? – Bùi Vận Nhi thấy hơi kì lạ.

- Đúng vậy, nhưng tôi rất muốn biết chuyện của cô ấy, hơn nữa, cũng rất

chân thành muốn giúp cô nhi viện Mary! – Lãnh Thiên Hi lên tiếng, trong

ánh mắt toát lên vẻ chân thành.

Bùi Vận Nhi xúc động, cô biết người đàn ông trước mặt không hề có ác ý. Sau đó, cô hít sâu một hơi, nhẹ nhàng lên tiếng... - Cô nhi viện này được đặt tên là Mary, bởi vì cha tôi rất yêu thương người mẹ đã mất của tôi. Khi Tiểu Tuyền vừa mới được sinh ra đã bị đưa vào cô nhi viện, từ nhỏ

đến lớn, tình cảm của hai chúng tôi rất tốt. Mãi đến năm cô ấy tám tuổi

thì được người khác nhận nuôi...

- Được nhận nuôi? – Lãnh Thiên Hi hỏi lại.

- Đúng thế. Tôi còn nhớ rõ ngày hôm đó, có một người đàn ông trẻ tuổi đến cô nhi viện Mary đưa Tiểu Tuyền đi. Từ hôm đó trở đi chúng tôi mất liên lạc. Khoảng chừng mười năm, tôi cứ nghĩ sẽ không được gặp lại Tiểu

Tuyền nữa thì cô ấy lại trở lại cô nhi viện Mary. Mặc dù cô ấy không ở

đây nhưng luôn cố gắng giúp đỡ bọn trẻ! – Vẻ mặt Bùi Vận Nhi dần thay

đổi.

Lãnh Thiên Hi cất giọng hỏi: “Người đưa Tiểu Tuyền đi là cha nuôi của cô ấy à? Ông ta làm nghề gì?”

- Đúng thế! – Bùi Vận Nhi khẽ gật đầu – Cha nuôi của Tiểu Tuyền làm gì

tôi cũng không rõ, nhưng nhìn dáng vẻ thì có thể thấy điều kiện rất tốt. Sau khi gặp


Duck hunt