ùng trước khi thi.
Cô để lại một bức thư trong hòm thư, liên quan đến vấn đề chọn ban xã hội hay
ban tự nhiên, trong đó cũng nói đến phiền não và một vài lo lắng của cô.
Chìa khóa vừa rút ra từ ổ khóa, giọng Thi Vĩnh Đạo từ trên trời rơi xuống ngay
sau lưng cô.
“Diệp Phổ Hoa, cậu đang làm gì đấy?”.
Cậu ấy dắt xe đạp, nhân lúc cô hoảng hồn chưa kịp trấn tĩnh liền giật mất chìa
khóa trong tay cô.
Cậu ấy vứt xe trên sân tập thể dục, kéo cô lên tầng thượng “giải quyết” vấn đề. Các lớp
khác còn đang học, trong trường khắp nơi ra vào đều có giáo viên và học sinh,
Phổ Hoa không muốn nhưng sau một rồi chọn lựa vẫn đi lên theo.
Nhảy lên bậc cao nhất, cậu ấy bình tĩnh ngồi xuống, chìa khóa kẹp giữa các ngón
tay, biểu hiện thâm sâu khó dò, hỏi cô: “Vừa nãy cậu làm gì? Chìa khóa ở đâu
ra?”.
Cô đứng dưới hơn chục bậc, vặn vẹo mép áo, muốn xông lên giật lại chìa khóa,
đành nói: “Mượn... của Phong Thanh...”.
“Thật không?”. Cậu ấy nắm tay thành nắm
đấm, chìa khóa biến mất, chỉ còn lại các khớp xương rõ rệt càng lúc càng siết
chặt, “Cậu cần chìa khóa làm gì?”.
“Tìm thư...”.
“Thư gì?”. Cậu ấy càng nói càng gay gắt “Thư của mình...”. Cô có
thể cảm nhận được cơn giận dữ âm ỉ của cậu ấy, vốn đuối lý càng không dám nhìn
thẳng cậu ấy.
Cậu ấy nghĩ một chút, đột nhiên nhảy lên đi xuống tầng dưới, miệng hét: “Được,
bây giờ mình đi hỏi Phong Thanh”.
Vỏ bọc chồng chất những lời bịa đặt bỗng chốc vỡ tan, Phổ Hoa giơ tay ra cản
nhưng Thi Vĩnh Đạo tưởng cô muốn giành chìa khóa.
“Ở đâu ra? Cậu nói thật với mình?”. Cô càng
biểu hiện lo sợ, ngược lại cậu ấy càng chắc chắn, vừa như có ý vừa như vô tình
bước từng bậc lại gần cô.
Nói dối nữa chắc chắn cũng chẳng qua nổi, Phổ Hoa đành cam chịu nói ra sự thật,
cô nói: “Là mình... đánh thêm chìa khóa...”.
“Cậu đánh thêm làm gì?”. Khóe miệng cậu ấy nở một
nụ cười xấu xa, cuối cùng nắm được thóp cô rồi.
Phổ Hoa lủi lại tới chỗ không thể lùi được nữa: “Không... Không
làm gì...”.
Thi Vĩnh Đạo lại ngồi xuống bậc thềm, ôm cánh tay, nét mặt như đang suy nghĩ
vấn đề, làm ra vẻ nghiêm túc như thật. Phổ Hoa
co rúm lại, không dám động đậy.
“Cậu nói... làm thế nào?”. Cậu ấy đứng lên, giống
như quan tòa từ trên cao nhìn xuống.
“Mình không biết”. Phổ Hoa trả lời đúng sự
thật, bị tia sáng sắc nhọn trong mắt cậu ấy châm đau nhói, đầu cúi gằm xuống.
“Mình đưa chìa khóa cho Phong Thanh, khai báo rõ ràng với cậu ta, để giáo viên
giải quyết!”.
Cậu ấy thử thăm dò, quả nhiên thấy cô sợ tới mức mặt trắng bệch, giống con thỏ
nhỏ kinh hãi, nụ cười trên mặt cậu ấy dần dần nở rộng.
“Thi Vĩnh Đạo! Cậu... Cậu đừng nói... Cậu
đừng nói được không...”. Phổ Hoa cầu khẩn.
“Vậy mình có lợi gì không?”. Cậu ấy công khai thảo
luận với cô về điều kiện, Phổ Hoa không nghĩ ngợi liền gật mạnh đầu.
“Mình nói gì cậu cũng đều đồng ý?”.
Cô gật đầu như giã tỏi, tay vặn mép áo bắt đầu run rẩy.
“Vậy được rồi... cậu qua đây!”. Cậu ấy
đút chìa khóa vào túi áo, vẫy tay với cô.
Phổ Hoa lê bước chân lên bậc thềm cậu ấy đứng.
Cậu ấy dẫn cô bước lên sân thượng của trường. Bước ra
giữa liền quay lại, dang rộng hai cánh tay.
Phổ Hoa đứng ở cửa lúng túng không biết phải làm sao.
“Cậu muốn... làm gì...”.
“Cậu qua đây... để mình ôm một cái...”. Cậu ấy
kiên định dang rộng hai tay, “Ôm kiểu... bạn
bè...”.
Phổ Hoa sững người, một lúc sau tưởng rằng cậu ấy đùa. Đợi tới
lúc ý thức được là cậu ấy làm thật, cứng đờ tại chỗ, đi cũng không được, không
đi cũng không xong.
Cậu ấy giơ chiếc chìa khóa ra, cầm trong tay cho cô nhìn thấy, bình tĩnh hỏi
cô: “Nghĩ xong chưa?”.
Gió thổi tung mái tóc Phổ Hoa, che cả mắt cô. Sự dè dặt, lưỡng lự, nỗi hoảng sợ
con trai của đứa con gái mười lăm tuổi thu hết trong đáy mắt Vĩnh Đạo.
Cô đứng ở cửa vào rất lâu, cuối cùng vẫn bước đến.
Giây phút này cậu đợi rất lâu rồi, lâu tới nỗi mỗi bước đi của cô, cũng khiến
lòng bàn tay cậu không ngừng đổ mồ hôi.
Cuối cùng cô bước tới trước mặt cậu, nhắm mắt, hai hàng mi dày rung rung sợ
hãi, khóe miệng như sắp khóc.
Cậu đưa hai tay vòng quanh cô, cúi đầu lướt qua má, sượt đến bên tai thậm chí
cả chỗ hõm ở cổ. Cô rất trắng, đốm nhỏ tàn
nhang trên cánh mũi màu hồng. Bờ vai mềm mại dường như
không chịu được khi bị cậu nắm chặt. Nhưng
đây không phải cái ôm mà cậu muốn, cậu muốn cảm nhận hơi ấm da thịt cô, cảm
nhận sự run rẩy của cô, tự mình khám phá mùi vị huyền ảo mơ hồ trên cơ thể cô.
Khi cô tưởng rằng đã kết thúc, cậu bỗng xốc mạnh hai nách nâng cô lên, giống
như người bố ôm đứa con nhỏ, muốn toàn bộ con người cô tan vào trong vòng tay
cậu, hai người bỗng chốc đều không thể thở nổi, ngực áp ngực, má áp má.
Cô kinh hãi kêu lên một tiếng, bắt đầu vùng vẫy hoảng loạn, đấm vào vai, cánh
tay cậu, hai ba cái liền bị cậu ôm chặt.
“Mình thích cậu...”. Cậu nói như mê sát bên
tai cô, cố chấp quay cằm cô lại, nhìn vào đồng tử màu nâu đậm của cô.
Cô không nói gì, bờ môi run rẩy.
Trước khi cô khóc thật, cậu đặt cô xuống đất một cách tiếc nuối, nhét chìa khóa
vào tay cô, vuốt tóc cô và lủi sang một bên.
“Nhanh đi đi...