Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215883

Bình chọn: 9.00/10/1588 lượt.

g người nghe tắt điện thoại. Tuy nhiên, dưới đài đã có người khác cất tiếng: “Cuối cùng là điện thoại của ai, có lịch sự hay không vậy?”

Còn có người oán giận: “Người thật sự quá bất lịch sự, Bùi Thi, cô nên giống như Adonis, từ chối tiếp tục trình diễn đi.”

Cuối cùng Bùi Thi đã hiểu. Đây chính là chuyện khi nãy cô Lạc nhắc đến. Người gây chuyện này cố ý muốn làm người ta nhìn thấy sự chênh lệch của cô và Adonis. Nếu như cô giống như Adonis vứt đàn violin bỏ đi, như vậy kết quả sẽ không chấn động như Adonis, sẽ bị người ta nói là bắt chước. Nếu như cô để nhân viên bỏ mặc tiếng chuông này, chịu nhục cũng kiên trì biểu diễn, vậy thì cô và buổi biểu diễn “Venus cụt tay” sẽ khác biệt một trời một vực.

Người này cũng quá xem thường cô rồi.

Bùi Thi nhếch khóe miệng lên, lần nữa đặt đàn violin trên vai, dùng ba ngón tay bấm lên dây đàn, kéo ra một khúc nhạc. Kế tiếp tiếng chuông điện thoại di động vang bài Mười Năm khắp cả khán phòng, Đúng lúc lời ca trong giai điệu này là “Bao mơ mộng cũng không thể níu giữ. Sao ta không giữa lúc chia ly này, vừa nếm trải vừa rơi lệ”. Đến chữ “giữ”, cô giữ lại hai dây đàn, âm thanh rung động phá thành mảnh nhỏ, dù đến cuối cùng cây vĩ cũng rời khỏi dây đàn, ngón tay vẫn giữ lấy dây cung như cũ.

Nốt nhạc này gần như khiến người nghe nín thở. Nhưng còn chưa đủ. Cô lại cất cao âm sắc, tiếp tục trình diễn cao trào bản nhạc - “Mười năm trước em không biết anh. Anh cũng chẳng thuộc về em. Chúng ta đều ở bên cạnh một người xa lạ nào đó, sánh vai đi trên những góc phố thân quen....”

Đàn violin và đàn piano khác nhau rất lớn, chính là nhập môn piano có thể học cấp tốc. Một người hoàn toàn không biết đàn piano muốn đàn được một bản nhạc thịnh hành, chỉ cần một tháng là có thể đánh nghe rất hay. Nhưng đàn violin cho dù là những nốt đơn giản trong bản nhạc thịnh hành, cũng cần rất nhiều thời gian và chồng chất kiến thức cơ bản mới có thể trình diễn không quá khó nghe.

Trên sân khấu, nghệ sĩ clavico bắt đầu đệm nhạc cho Bùi Thi. Một khi đàn clavico hòa âm, dù là bản nhạc thịnh hành cũng sẽ khiến người ta lập tức liên tưởng đến Bach thần bí. Một bản nhạc “Mười Năm” phổ biến, dưới sự trình diễn của Bùi Thi lại thăng hoa trang nhã thoát tục. Dần dần giống như hiện ra sự kém cỏi khi đối mặt với đàn violin vô cùng duyên dáng, mọi người không phát hiện ra chiếc điện thoại om sòm kia đã dừng lại.

Bùi Thi là một thiên tài độc tấu không thể nghi ngờ. Cô đứng chính giữa dàn nhạc giao hưởng, giống như một con thiên nga đen chưa đủ lông đủ cánh. Còn chưa đến thời kỳ đẹp nhất, nhưng đã lộng lẫy không gì sánh bằng. Chiếc áo sơ mi trắng muốt kiểu cung đình khiến cô có một loại tự phụ như quý tộc nước Pháp thời Trung Cổ. Đàn violin trên tay cô đã thể hiện rõ nét hấp dẫn của cô hơn cả những trang sức hàng hiệu xa xỉ nhất. Đến lúc dừng lại, mọi người ở lầu hai cũng có thể nghe được tiếng hít thở của cô hòa vào tiết tấu.

Một khúc nhạc Mười Năm ngắn ngủi kết thúc, tiếng vỗ tay rền trời, gần như là muốn bay luôn cả nóc nhà hát thành phố. Bùi Thi nhìn thấy Hạ Thừa Tư cũng chậm rãi giơ tay lên, vỗ tay cho cô trong vô số khuôn mặt xa lạ.

Bùi Thi và nhạc hội Dạ Thần củ cô đã đạt được thành công chưa từng có.

Nửa buổi biểu diễn sau có Bùi Khúc tham gia, hai chị em họ hợp tấu hai bản nhạc, biểu diễn bản nhạc danh tiếng lúc trước đã chuẩn bị xong. Tất cả bản nhạc đều vô cùng tinh tế thể hiện được sở trường của cô, những ưu thế này đã che đi thiếu sót nho nhỏ bị Hạ Thừa Tư làm phân tâm. Sau khi nhạc hội kết thúc, Tô Sơ bảo cô sáng mai đến công ty của anh ta gặp anh ta. Đến cuối cùng Bùi Thi cũng không biết người cố ý dùng tiếng chuông di động quấy rối là ai. Nhưng mà chuyện này đã không còn quan trọng với cô nữa.

Bởi vì sáng hôm sau, cô đã thấy được bài báo nói về buổi nhạc hội này như ý nguyện. Đoạn cô trình diễn chế nạo tiếng chuông Mười Năm đã được lên TV. Thậm chí cả đám bạn học dự bị đại học trước kia ở London cũng nhắn tin cho cô: “Thi mỹ nhân, mình là Tina, còn nhớ mình chứ! Giống như năm đó cậu đã biến mất khỏi nước Anh, giờ cậu vẫn còn kéo đàn violin, thật sự quá tốt rồi. Cuối tuần là sinh nhật của bạn mình, cậu có muốn đến tham gia không?”

“Mình không biết bạn cậu, không đến đâu.”

“Cậu biết mà, chính là Jamie đó.”

Ở nước ngoài, một người có thể đổi bốn cái tên tiếng Anh trong vòng một năm. Ai biết ai là Jamie chứ. Cô đang muốn từ chối lời mời thì đối phương đã nhanh chóng bổ sung một câu: “Nhất định phải đến nhé, ba của Jamie là người tổ chức nhạc hội của cậu, cậu nên xã giao với cậu ta một chút.” Cô vội phải đi gặp mặt Tô Sơ nên không trả lời lại tin nhắn này, chạy thẳng đến công ty Tô Sơ.

Bất ngờ là một tiếng sau, cô lại nhìn thấy Hàng Duyệt Duyệt trong phòng tiếp khách của Tô Sơ.

Hàn Duyệt Duyệt mặc chiếc váy ngắn da rắn, ngồi dựa vào chiếc ghế salon da mềm trước cửa sổ, móng tay và giày cao gót đều là màu đỏ, đôi môi căng mọng, tóc dài buông xõa tôn gương mặt cô ta lên xinh xắn như trẻ con. Nhìn thấy Bùi Thi đi vào, Hàn Duyệt Duyệt nghiêng đầu cười cười với cô: “Chào, Thi Thi, đã lâu không


Lamborghini Huracán LP 610-4 t