Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214135

Bình chọn: 8.5.00/10/1413 lượt.

ộc sống không cần phải phấn đầu nhiều vì violin sẽ đơn giản, vui vẻ hơn nhiều, không phải chuốc thêm phiền muộn.

Nhưng cô không thể nào quên được nước mắt của Tina.

-- Nếu như cậu nỗ lực nhưng vẫn không nhìn thấy hi vọng thì chỉ là có thể thất bại thôi. Nhưng nếu cậu buông xuôi thì đó nhất định là thất bại.

-- Không có gì quan trọng hơn mơ ước của bản thân. Và không có gì quan trọng hơn mơ ước bằng kiên trì mơ ước.

Cô cũng giống với Tina. Từ lúc còn bé thơ được cha nắm tay cầm cung, cô cũng từng có mơ ước giống vậy. Cô mơ rằng mình cầm lấy đàn violin tự trình diễn bản nhạc mình biên soạn, đứng trên sân khấu sáng chói để hàng vạn người chiêm ngưỡng.

Sau khi về nhà, cô gửi một lá thư đến Anh, không ngờ đêm đó đã nhận được thư trả lời. Sau đó cô đặt một vé máy bay đi Luân Đôn.

(3)

Có thể nói thứ đáng giá nhất ở Anh là ánh nắng, thứ không đáng giá nhất là nước mưa và thay đổi liên tục chính là thời tiết. Hơn nữa ánh nắng của nó giống hệt với mùa hè nơi này, tuổi thọ ngắn ngủi và không hề chói mắt.

Vào cuối tuần lười biếng nơi đây, ánh nắng cũng thong thả tỏa sáng trên bầu trời sau cơn mưa, chiếu lên một nhà thờ kiểu Tudor tại khu sáu Luân Đôn. Đây lý ra phải là ngày đi lễ, nhưng tại đây không đông người. Bùi Thi vừa tắm một trận mưa, đi từ nhà thờ băng qua đường cái, đứng trước cửa một ngôi biệt thự, giơ tay lên nhưng chậm chạp không nhấn chuông cửa.

"Xem ra đến bây giờ bạn học Kha vẫn có lực nhìn thấu nhạy cảm như cũ, đoán được chủ nhân có thể đi ra ngoài."

Nghe thấy tiếng nói phía sau, cô như là một binh sĩ chuẩn bị chiến tranh, hít vào một hơi, quay người lại: "Chào giáo sư Chu ạ."

Người đàn ông đứng sau lưng cô chừng bảy mươi tuổi, quần áo rất trang nhã, nhưng vóc người gầy nhom. Tóc ông đã trắng phau, đôi mắt đã không còn linh động như năm nào sau cặp kính hình tròn gọng vàng. Ông sinh ra vào những năm bốn mươi tại Hong Kong. Lúc còn trẻ tuổi đã từng là nhân vật làm mưa làm gió trong giới âm nhạc cổ điển Châu Á. Vào thời đại của ông, Bùi Thiệu chỉ là một cậu nhóc còn chưa biết cái gì là nốt nhạc trên khuông. Ông là bậc thầy dùng âm nhạc đi sâu vào lòng người, nhưng lại không hề hứng thú giao tiếp với người khác. Sự cố chấp và kiêu ngạo của Bùi Thi chẳng bằng một góc với ông. Cũng bởi vì cá tính này nên địa vị ông không kéo dài được lâu. Sau khi đắc tội với người không nên đắc tội ông dẫn theo người nhà trốn đến Luân Đôn. Nhưng vì bị đối phương áp chế nên từ đó về sau cũng không trở mình được nữa. Ông tên là Chu Phái Đức, nếu như không tính Bùi Thiệu thì ông là giáo viên dạy đàn violin thứ ba của Bùi Thi và cũng là giáo viên đầu tiên tại Anh của cô.

Lúc đó cô còn là Kha Thi, thời gian ông dạy cô không lâu, gần như mỗi lần lên lớp đều tan học trong tình trạng không vui. Cô biết khi còn trẻ ông là một người như thế nào. Nhưng Kha Thi còn ngựa non háu đá khi đó đừng nói đến là không ai có thể vượt qua cha cô, ngay cả bản thân cô còn tự cho rằng mình là một nhân vật lợi hại. Khi đó tài năng của cô đã rất khá, cuộc thi biểu diễn cấp Anh Hoàng đối với cô chỉ là một trò chơi. Gần như tất cả giáo viên, giám khảo, bình phẩm đều không làm khó được cô. Chỉ có ông đã đánh giá cô bằng những lời khó nghe nhất từ trước đến nay: "Em cũng đã kéo đến trình độ này rồi. Giáo viên trước đây lẽ nào chưa từng nói với em cái gì gọi là sắc thái âm nhạc hay sao? Xem tính cách lạnh lùng kiêu ngạo như thế của em, tôi còn nghĩ em đã dốc hết tình cảm vào âm nhạc đấy chứ. Kết quả là bản nhạc em kéo ra hoàn toàn vô hồn. Nói như vậy em chính là người không có tình cảm gì hết hả?"

Nghe những lời này, cô đã vinh quang trở thành học sinh bị đánh rớt của ông. Giao tình của bọn họ cộng thêm tài năng cô luyện tập được hai năm từ những giáo viên khác đã bị một câu "khó nghe" của ông hoàn toàn cắt đứt.

"Chờ xem đi, lần sau gặp lại danh tiếng của em tuyệt đối sẽ hơn hẳn thầy năm đó nhiều." Những lời này cũng không phải là cô tự nói thầm trong lòng. Bởi vì quá mức tức giận nên cô đã thật sự thốt ra như thế với ông.

Cho nên buối tối trước khi đến Luân Đôn cô gửi mail cho ông, cô đã chuẩn bị xong tinh thần đến nghe ông nhục mạ.

Nhưng Chu Phái Đức đánh giá cô từ trên xuống dưới một phen, chỉ khẽ hừ một tiếng: "Chẳng hề thay đổi chút nào, vẫn như cũ, cả ngày xụ mặt."

"Cám ơn thầy Chu, thầy cũng vẫn như cũ." Giọng điệu của cô chẳng hề có vẻ cảm ơn gì.

"I take that as a compliment." (Tôi xem đó là một lời khen) Cửa không khóa, ông dùng gậy đẩy thẳng cửa ra, "Em mới vừa từ trong nước đến đây, tắm một trận mưa lớn như vậy không sợ ngã bệnh à? Trở về nhớ uống thuốc."

Trong nhà ông không khác gì với năm đó. Vào cửa căn phòng đầu tiên vẫn là căn phòng sách kiểu anh, có đàn Piano, lò sưởi âm tường, tủ sách chứa đầy sách bìa cứng, thảm lông dài trải kín căn phòng. Cuối hành lang là một căn phòng thủy tinh đầy cây cỏ. Trên vách căn phòng thủy tinh treo khuông nhạc cổ xưa và bức họa buổi hòa nhạc trong cung đình. Trên chiếc bàn chính giữa đặt trà chiều nóng hổi và bàn cờ vua, bên cạnh đặt ngay ngắn cây đàn violin cồng kềnh kiểu cũ. Chu Phái Đức


pacman, rainbows, and roller s