XtGem Forum catalog
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213663

Bình chọn: 7.00/10/1366 lượt.

ột đứa cô nhi, có lẽ điểm yếu lớn nhất của cô là được người ta cần. Một khi có người lệ thuộc vào cô như thế thì cô sẽ hoàn toàn không so đo bất cứ chuyện gì nữa.

"Lúc đó đánh gãy tay em anh hoàn toàn chẳng quen biết em. Nếu như lúc đó anh biết mình sẽ yêu em thì cho dù đánh gãy cả hai tay anh, anh cũng sẽ không đụng đến em. Giống như hiện tại vậy, người anh muốn bảo vệ nhất trên thế giới này là em." Anh vùi đầu vào hõm vai cô, hít vào thật sâu, "Tiểu Thi, anh sẽ không giấu diếm bất cứ chuyện gì với em nữa. Anh nhất định cho em hạnh phúc. Cho anh thêm một cơ hội nữa có được không?"

Vòi nước trong phòng bếp vẫn chưa tắt, tiếng nước che đi tiếng thở dốc của hai người.

Cuối cùng cô vẫn khẽ gật đầu một cái.

Hai ngày sau Bùi Thi vẫn trở về nước.

Tuy vẫn còn chút xa cách với Sâm Xuyên Quang nhưng coi như mọi thứ đã quay về vị trí ban đầu. Thứ nhất cô không tiện để anh cứ ở đó mãi, thứ hai là cô nhận được điện thoại của Kha Trạch. Trong điện thoại anh ta đã nói cho cô biết với giọng điệu rất sa sút là ở trong nước Bùi Khúc đã hoàn toàn khiến Hạ Na thối um cả rồi. Hơn nữa bây giờ ở trên tòa cậu còn ra vẻ hận như không thể ép cô ta vào tù vậy. Bùi Thi nói đợi cô về nước rồi xử lý tất cả mọi chuyện. Nhưng Kha Trạch nói cho cô biết cú điện thoại này là Hạ Thừa Tư bảo mình gọi.

"Hai ngày sau em về nước, anh bảo Hạ Thừa Tư tự mình liên lạc với em." Cô trả lời lại như thế.

Sau đó cô vừa xuống máy bay không bao lâu đã nhận được điện thoại của Hạ Thừa Tư. Bởi vì vẫn ở bên cạnh Sâm Xuyên Quang nên cô vội vàng chỉnh điện thoại im lặng, tìm cớ lấy lệ bảo Sâm Xuyên Quang nhanh chóng đưa mình về nhà.

Sau khi về đến nhà, Bùi Khúc vẫn chưa về, cô tranh thủ gọi điện thoại lại cho Hạ Thừa Tư.

"Alo."

Bên đầu kia điện thoại tuy giọng nói Hạ Thừa Tư thật khẽ nhưng pha lẫn hơi thở nam tính và nét trẻ trung. Vì đã quá lâu không nghe thấy tiếng của anh, trong khoảnh khắc điện thoại được bắt máy cô khẩn trương đến mức độ gần như nói không rõ ràng: "Chào anh, anh Hạ."

"Anh muốn bàn với em về chuyện của em gái anh một chút."

"Anh hi vọng chúng em sẽ làm sao?"

Có lẽ anh hoàn toàn không ngờ rằng cô lại dễ dàng nói chuyện như vậy, khá lâu sau anh mới hơi chần chờ: "Có thể hòa giải ngoài tòa được không?"

"Có thể. Nhưng em có yêu cầu."

"Được. Anh nhận lời em."

Bùi Thi hơi kinh ngạc: ".... Lẽ nào anh không tò mò là yêu cầu gì sao?"

"Bất kể em yêu cầu điều gì anh cũng chấp nhận."

Tuy giọng điệu anh vẫn lạnh lùng nhưng lời nói ra khiến cô hoàn toàn không cảm nhận được không khí đang đàm phán với đối phương. Cô nhếch khóe môi cố gắng để giọng điệu mình nghe như kẻ xấu: "Có thể là yêu cầu rất quá đáng đó."

"Anh sẽ đồng ý hết với em." Anh dừng một chút, "Vốn là anh thiếu em mà."

--- Vốn là anh thiếu em mà.

Chỉ một câu nói đơn giản như thế nhưng lại giống như một lưỡi dao sắc lạnh nhọn hoắt đâm thật mạnh vào lòng cô.

Rất nhiều phụ nữ mong muốn lấy được tình cảm áy náy từ một người đàn ông giàu có. Bởi vì khi anh ta nói ra câu đó sẽ tượng trưng cho mấy chục năm kế tiếp của cô ấy không phải lo lắng về vấn đề tiền bạc nữa. Nhưng đối với Bùi Thi mà nói những lời này giống như một bản án tử hình, đánh nát hết toàn bộ ý nghĩ dù chỉ là nhỏ nhoi trong đầu cô.

Sau khi cúp điện thoại không bao lâu thì có người tra chìa khóa vào mở cửa. Bùi Khúc ném túi xách lên ghế salon, đưa mắt nhìn Bùi Thi đang thẫn thờ. Cậu vui mừng giống như một đứa trẻ nhào đến ôm lấy cô: "Chị, chị trở về rồi."

"Ừ." Cô vẫn ngẩn người như cũ.

"Chị xem chị gầy đến vậy rồi. Bây giờ khỏi bệnh chưa? Trở về có mệt lắm không? Đúng rồi, chị biết không hai ngày trước em đã bắt đầu làm thầy dạy piano cho người khác rồi. Tuy lương không cao như ở nhà hàng nhưng rất ổn định..." Cậu chớp đôi mắt to nhìn cô, hoàn toàn giống như một con cừu nhỏ ngoan ngoãn, "À quên mất, bây giờ em rót trà cho chị đã, sau đó đấm bóp cho chị nhé...."

"Không cần." Cô kéo tay cậu, "Tiểu Khúc, chúng ta hòa giải với Hạ Na ngoài tòa đi."

"Hả?" Đầu tiên Bùi Khúc ngây ra, rồi sau đó nói quả quyết, "Không. Kiên quyết không."

Bùi Thi thở dài một tiếng, quay laptop trên bàn về phía Bùi Khúc: "Em xem đi. Người trên mạng đã nói Hạ Na thành dạng gì rồi. Chưa từng có nghệ sĩ nhạc cổ điển nào bị hủy hoại hình tượng đến vậy. Bất kể là bây giờ em có muốn tiếp tục hay không thì sự nghiệp âm nhạc của Hạ Na đã hoàn toàn tiêu tùng. Có lẽ cô ta từng hèn hạ vô sỉ, cũng đúng là cô ta đã gây ra chuyện em không thể tha thứ được. Nhưng mà nếu em không thể khiến toàn bộ gia tộc Hạ thị biến mất trên thế giới thì cũng đừng làm tuyệt tình đến vậy. Nếu không chúng ta, đời sau của chúng ta cũng sẽ luôn phải sống trong thù hận."

Bùi Khúc không thể tin nói: "Chị... Khi nào chị đã trở thành như vậy rồi hả? Vậy mà chị lại tha thứ cho cô ta ư?"

"Chị không định tha thứ cho cô ta nhưng hành động trả thù có thể ngừng lại. Chị không hi vọng em sẽ giống như chị trước kia, trong đời ngoại trừ thù hận ra thì không có gì hết."

Bùi Khúc rũ cái đầu nho nhỏ xuống, im lặng không lên tiếng. Bùi Thi thở dài một tiếng, kéo tay cậu qua, vùi đầu