XtGem Forum catalog
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212073

Bình chọn: 7.5.00/10/1207 lượt.

mở cửa sổ ra hóng gió. Không khí giống như chiếc ca nô chạy xình xịch đón gió biển, thổi cái đầu đã gỉ sét của cô tỉnh táo lại một chút. Cô nghe thấy anh ở bên cạnh nói: "Trong xe nóng hả?"

Thấy anh đưa tay bật điều hòa, cô đưa tay ngăn anh lại: "Không nóng, không nóng." Lại sơ ý đụng phải ngón tay anh. Đầu ngón tay như bị điện giật, cô chợt rụt tay lại, ngồi nghiêm chỉnh.

Nhưng bất kể che giấu thế nào, cô cũng không thể khiến tâm trạng mất mát của mình vơi đi. Nhớ ngày đó Tân Bân nắm tay cô trên bàn, cô cảm thấy đối phương kỳ lạ nên dùng giọng nói lạnh nhạt và ánh mắt táo bạo khiến đối phương rút tay lại. Hiện tại thì hay rồi, Hạ Thừa Tư chẳng nói gì hết lại dọa cô thành bộ dạng như vậy. Bùi Thi à, mày cũng là người đã có kinh nghiệm yêu đương nhiều lần, sao đối mặt với người đàn ông này lại biểu hiện thất thường vậy chứ? Hãy lấy khí phách ban đầu vứt đàn ông thay bạn trai ra đi.

Cô len lén nhìn Hạ Thừa Tư một cái, phát hiện ngoại trừ nét cười dịu dàng trên mặt thì anh cũng chẳng khác gì với ngày xưa. Anh vẫn im lặng ít nói, tỉnh táo tự nhiên nhưng vì nụ cười mỉm trên mặt nên mới có vẻ vô cùng kỳ lạ. Con người như Hạ Thừa Tư cũng giữ được nụ cười tự nhiên này trên mặt hơn ba giây sao? Trong đầu cô tái hiện lại mấy cuộc nói chuyện của đám nhân viên Thịnh Hạ ngày trước...

Cảnh một:

Nữ nhân viên A: "Tôi thăng chức rồi, tiếp quản hạng mục mới. Có điều hạng mục này lại trực thuộc quản lý của cậu Hạ..."

Nữ nhân viên B: "Là cậu Hạ Thừa Kiệt sao? Nghe nói con người cậu ấy rất tốt. Tuy là con trai cả của chủ tịch nhưng chẳng hề có tính tình công tử."

Nữ nhân viên A: "Không, là Hạ Thừa Tư."

Nữ nhân viên B: "Cái gì? Là cậu Hạ Thừa Tư. Trời ơi, cô thật hạnh phúc, Hạ Thừa Tư quả thật là một người đàn ông có hết tất cả ưu điểm trên thế giới. Cậu ấy rất đẹp trai, năng lực làm việc tài ba, gia cảnh tốt. Quan trọng nhất là cậu ấy vẫn còn độc thân! Cơ hội tốt như vậy nhất định phải nắm chặc nhé."

Nữ nhân viên A: "Ồ, trước khi tiếp xúc với cậu ấy tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng trên thực tế hiện tôi nhìn thấy cậu ấy thì chân tôi cũng bủn rủn. Cô đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, cái bủn rủn này không phải là bủn rủn xuân tình mà là bủn rủn vì sợ. Ở chung một căn phòng với cậu ấy quả thật là cực hình. Chỉ cần nghĩ đến trong không khí có các-bon-đi-o-xít cậu ấy thở ra thôi là tôi không dám hô hấp rồi."

Cảnh hai:

Người phụ trách: "Tôi biết vì sao các cô nộp đơn vào chức vị này. Tôi cũng không nói nhiều, chỉ kể cho các cô nghe một câu chuyện ngắn thôi. Ngày hôm qua Anne bưng cà phê vào văn phòng của cậu Hạ. Chắc hẳn các người cũng biết Anne rồi đó, cao 1m7, ngực 36E, chân dài miên man, dáng vẻ giống Taylor Swift. Trưa hôm qua lúc ăn cơm tôi còn gặp cô ta, cô ta nói với người khác ‘Tôi nói với cậu Hạ là tóc cậu ấy rối, sau đó vuốt vuốt tóc cậu ấy, tóc cậu ấy thật là mượt. Lúc đó vẻ mặt cậu ấy rất đáng yêu, lạng lùng trợn mắt nhìn tôi giống như là giận dỗi vậy’... Đáng tiếc là hôm nay tôi đã không nhìn thấy cô ấy nữa."

Các nhân viên nữ mới đến: "...."

Người phụ trách: "Cậu Hạ lạnh lùng nhưng cậu ấy sẽ không giận dỗi. Khi cậu ấy trợn mắt nhìn cô, cô không cần nghĩ nhiều, chỉ một cái thôi: Cô đã bị đuổi. Các cô đã hiểu chưa?"

Các nhân viên nữ mới đến: "..."

Cảnh ba:

Nhân viên nam: "Hôm qua thời tiết thật tệ hạicòn mưa đá nữa."

Nhân viên nữ: "Đúng vậy, hôm qua chị Ngạn Linh và thư ký Bùi cũng không có ở đây, tôi đi theo cậu Hạ đến công trường, chúng tôi bị mắc kẹt ở đó hai tiếng đồng hồ."

Nhân viên nam: "Đây chính là chỗ tôi sùng bái cậu Hạ nhất! Cậu ấy vô cùng chuyên nghiệp, chuyện có thể đích thân mình làm cậu ấy sẽ không bảo người khác làm. Hơn nữa, cậu ấy là người lạnh lùng nhất đó giờ tôi từng thấy. Đây mới là tấm gương của đàn ông đó. Có phải cô yêu cậu ấy rồi hay không?"

Nhân viên nữ im lặng không nói.

Ngạn Linh: "Có phải ở chung với cậu ấy một mình còn đáng sợ hơn bị mưa đá đập vào người không?"

Nhân viên nữ đau khổ gật đầu.

Ngạn Linh: "Điều này đúng rồi, chứng tỏ cô không nói dối."

Rốt cuộc Bùi Thi biết tại sao bây giờ cô khẩn trương rồi. Không phải vì cô thiếu kinh nghiệm mà là bởi vì di chứng lúc xưa làm việc với Hạ Thừa Tư để lại. Nếu gặp phải khó khăn thì nhất định trước tiên phải tìm người cầu cứu. Cô lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn cho Tina: "Cần cậu tư vấn một chuyện. Gần đây một người bạn của mình thích một anh chàng, anh chàng này đã hôn, đã lên giường với cô ấy...." Gõ đến đây cô cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng lên, im lặng xóa ba chữ "Đã lên giường" đi rồi tiếp tục "Nhưng mà khi hôn môi xong ngày hôm sau anh ta lại quen bạn gái. Qua một khoảng thời gian, anh ta và bạn gái anh ta chia tay rồi lại đột nhiên đối xử tốt với bạn mình. Hẹn cô ấy ra ngoài còn hôn cô ấy nữa. Cậu nói xem cuối cùng là anh chàng này nghĩ cái gì?"

Tina trả lời cô ngay: "Cái này là ‘đàn ông ba không’, là tên săn gái điển hình. Bạn của cậu sao vậy hả? Anh ta đã vô liêm sỉ đến vậy rồi sao còn để cho anh ta hôn nữa? Cô ấy mù à?"

Cô trợn tròn mắt, hơi quật cường cau mày lại, nhanh chóng trả lời: "Tại sao nói anh ta là tên săn