pacman, rainbows, and roller s
Hai "cầm" Cùng Vui

Hai "cầm" Cùng Vui

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327542

Bình chọn: 9.00/10/754 lượt.

mắt đỏ của cô, cười nói với ba mình, "Ba, Nhạc Hi khó khăn lắm mới về nhà một lần, có chuyện gì thì từ từ nói, cũng không có thù hận gì, hà cớ gì mà lúc nào cũng trở nên thế này?"

Ba Kiều phất tay với cậu, "Con mang nó ra ngoài trước đi, Thánh Trác, cháu ở lại, chú có mấy lời muốn nói với cháu".

Kiều Nhạc Hi nhất quyết kéo tay Giang Thánh Trác không buông, "Ba có chuyện gì mà không nói chuyện trước mặt chúng con? Con đã lớn rồi, chẳng lẽ không thể tự mình làm chủ hay sao?"

Kiều Bách Viễn cầm lấy cái chặn giấy gõ lên bàn, âm thanh bén nhọn đâm thẳng vào tai, "Cô luôn miệng nói tôi đây là người lớn trong nhà, cô nói chuyện với bậc cha chú vậy đó sao? Cô đã lớn như vậy rồi mà còn không biết quy củ! Tôi thấy cô bị chìu thành hư rồi!"

Kiều Nhạc Hi không nhìn ba Kiều lấy một cái, cúi đầu túm Giang Thánh Trác, giọng nói hơi run rẩy, "Đi, chúng ta đi, đừng để ý tới ông ấy".

Giang Thánh Trác và Kiều Dụ liếc nhìn nhau, Kiều Dụ không nói lời nào ngăn chặn tầm mắt của Kiều Bách Viễn.

Giang Thánh Trác nắm lấy tay cô, nhìn biểu hiện khinh thường trên mặt cô một chút, nhẹ giọng nói, "Em ra ngoài trước đi, anh sẽ nhanh chóng tìm em, được không?"

Kiều Nhạc Hi ngẩng đầu nhìn Giang Thánh Trác, nhìn sắc mặc nhu hòa của cậu, trong ánh mắt còn mang theo chút khẩn cầu, thấy được thần sắc đó lòng cô run lên, kìm nén quyết tâm không nhìn cậu nữa ra sức lắc đầu, bàn tay đang nắm tay cậu càng dùng sức.

Kiều Dụ vỗ vỗ đầu Kiều Nhạc Hi, giọng điệu thoải mái giảm bớt căng thẳng, "Em còn sợ ba xơi tái cậu ta sao? Chúng ta ra ngoài trước, em làm như vậy sẽ làm khó Giang Thánh Trác hơn thôi".

Kiều Nhạc Hi nhìn Kiều Bách Viễn, lại nhìn qua Kiều Dụ, sau đó nhìn sang Giang Thánh Trác, từ từ buông tay xoay người đi ra ngoài.

Trong phòng lập tức yên lặng hẳn, Kiều Bách Viễn nhìn người đang đứng giữa phòng, cậu ta lễ phép đứng tại đó, hơi hơi vuốt cằm, không kiêu ngạo không siểm nịnh, cậu ta không mở miệng cũng không hối thúc, tính kiên nhẫn và chờ đợi vô cùng tốt.

"Chú nhìn cháu lớn lên, trong mắt chú, cháu coi cháu như con trong nhà, cũng giống như Kiều Dụ. Tuy cách đây không lâu còn nghịch ngợm gây sự, nhưng hiện tại cuối cùng cũng có công việc ổn định. Có điều......" - Kiều Bách Viễn dừng một chút, nhìn Giang Thánh Trác mới bắt đầu nói tiếp, "Chú cũng không nói vòng quanh nữa, chú mặc kệ tình cảm hai đứa lúc đó tình cảm thế nào, chỉ nói là các người không hợp nhau. Hai người không đủ trưởng thành, Thánh Trác, Nhạc Hi nó chỉ là đứa bé, cháu cũng không đủ trầm ổn, không ổn định, ít nhất trước mắt không có tư cách làm cho con bé hạnh phúc".

Giang Thánh Trác rũ mắt im lặng lắng nghe, không nói một lời, Kiều Bách Viễn đi thẳng vào vấn đề, nói rõ từng chữ từng chữ một đâm thẳng vào tim cậu.

"Thật ra, đối với chuyện hôn nhân của Nhạc Hi, trong lòng chú đã lựa có người được chọn thích hợp, con chắc cũng đoán được người đó là ai. Có lẽ gia cảnh Bạc Trọng Dương không bằng cháu, nhưng tính tình bình tĩnh chững chạc mới thích hợp với Nhạc Hi".

Kiều Bách Viễn tới gần, nâng tay phải đặt trên đầu vai cậu, "Chú cũng không phải phản đối hai đứa ở cùng một chỗ, chú chỉ muốn nói cho cháu biết, toàn bộ đều quá sớm. Hai đứa tính tình trẻ con, hiện tại người này nông, người kia cũng không sâu, sau này khi hai người kết hôn sống chung có thể trải qua nhiều chuyện bình tĩnh trãi qua mấy chục năm sao? Cháu vẫn có thể che chở, bao dung con bé sao? Cháu lấy gì để hứa hẹn? Những chuyện này cháu còn chưa nghĩ tới chứ gì?"

Trên mặt Giang Thánh Trác không có chút nào buông lỏng, trong lòng lại cười khổ.

Bí thư Kiều ơi là Bí thư Kiều, việc công lẫn việc tư đúng là không thể nào chê được, chuyên tấn công uy hiếp người.

"Chờ một chút đi, chờ cháu trở thành người đàn ông chân chính, trở lại đây nói chuyện lại với chú. Chú hy vọng sẽ cùng cháu bàn chuyện hôn sự vui vẻ của Nhạc Hi, đây là chuyện của đàn ông với đàn ông chúng ta".

Giang Thánh Trác nghe tới đó ngẩng đầu nhìn Kiều Bách Viễn, hai người nhìn nhau rất lâu. Kiều Bách Viễn đứng chắp hai tay ra phía sau xoay người ngồi trở lại bàn.

Giang Thánh Trác cúi đầu nhìn bả vai mình, tuy bàn tay Kiều Bách Viễn không còn để đó nữa nhưng cậu vẫn còn cảm giác đầu vai áp lực nặng nề. Nhiều năm về sau, cậu mới hiểu được cái loại áp lực này có tên gọi là trách nhiệm.

Kiều Nhạc Hi dựa người lên tường trước cửa phòng, nghiêng mặt không để ý tới Kiều Dụ.

Kiều Dụ vẻ mặt ủy khuất, ăn nói khép nép với cô em gái nhỏ, "Anh đây đã chọc ai rồi, có ý tốt mà bị coi như làm chuyện xấu, em còn oán anh".

Kiều Nhạc Hi hơi thu lại vẻ mặt, "Anh Hai, anh nói xem, Bí thư Kiều tại sao lại phản đối em với Giang Thánh Trác?"

Kiều Dụ biết mỗi lần em gái mình xưng hô như vậy với ba Kiều là đang giận thật, "Tâm tư của ba làm sao anh đoán được, hai chúng ta đoán mười mấy năm có bao giờ trúng đâu? Đừng có nói với anh, dù là anh Cả, hôm nay dù có ở đây cũng không biết được ý của ba".

Nghe xong, Kiều Nhạc Hi rất buồn bực, cúi đầu không nói, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt.

Lúc Giang Thánh Trác mở cửa ra, trên mặt