n ghét kia.
Nhưng mà tối hôm đó, lúc Chu Hồng Hồng nửa mê nửa tỉnh, lại cho rằng mình vẫn còn ở trong lòng Trình Ý, nghe hắn dỗ một tiếng lại một tiếng rất nhẹ nhàng.
Chu Hồng Hồng ngủ đến xế chiều mới tỉnh lại. Bởi vì bị đói nên tỉnh.
Khi tỉnh lại đầu đã hết đau, nhưng mà thân thể rất mệt mỏi.
Cô đi xuống phòng khách, phát hiện Đẩu Bái không đi ra ngoài. Cậu ta ngồi ở trong góc vẽ cái gì đó.
Buổi chiều trong tiệm không có buôn bán gì, mấy người bạn mạt chược ở cách vách lại đến mở một bàn cùng chơi với cậu cả. Bên trong, còn mở tivi để xem.
Giọng nói trên tivi và giọng nói của những người chơi mạt chược lẫn vào nhau, Chu Hồng Hồng cảm thấy vô cùng đau đầu.
Đẩu Bái dường như không bbij quấy nhiễu một chút nào, vẫn cúi đầu tiếp tục vẽ bức hoạ của hắn. Có điều, ở trên tivi đột nhiên phát một ca khúc, cậu ta ngừng bút, nhìn sang phía Chu Hồng Hồng.
Cô đang xem ti vi, nhưng rõ ràng là như đi vào cõi thần tiên, ánh mắt ngơ ngác, môi trên hơi vểnh, cậu ta giống như lần đầu tiên nhìn kỹ độ cong này.
Đẩu Bái nghe ca từ, tầm mắt ngừng lại trên mặt của cô, nhớ lại xúc cảm trên làn môi của cô tối hôm qua, sau đó cậu ta hạ bút xuống lần nữa, đã không còn là bản vẽ cũ.
Cậu ta dùng vài nét bút ít ỏi vẽ xong, cuối cùng nhìn về phía Chu Hồng Hồng.
Chu Hồng Hồng sau khi lấy lại tinh thần, chỉ thấy Đẩu Bái nhìn mình, không biết là đã nhìn bao lâu.
Cô cảm thấy khó hiểu, hắn cười với cô, ngoắc ngoắc chiếc bút vẽ.
Cô không muốn cử động, nhưng mà cậu ta vẫn nhìn chằm chằm cô như vậy, cuối cùng, cô thỏa hiệp, chậm rãi đi tới bên cạnh cậu ta.
Đẩu Bái hạ bàn vẽ xuống, ra hiệu cho cô nhìn xem.
Chu Hồng Hồng chống lại tầm mắt của cậu ta. Người kia tuy mới chỉ vẽ hình dáng, không có ngũ quan, nhưng mà cô có thể nhìn ra là ai.
Cậu ta híp lại mắt, "Thấy thế nào?"
Tự đáy lòng cô muốn khen ngợi một câu. Thật sự là tài năng, chỉ vài nét vẽ mà đã có tư thái như vậy, huống hồ cô và cậu ta vốn không thân thiết lắm.
Đẩu Bái cúi đầu dùng bút vẽ gõ một cái phía dưới góc phải bản vẽ, sau đó giương mắt hỏi, "Chị họ, mấy ngày nay chị làm người mẫu cho tôi, có được không?"
Chu Hồng Hồng kinh ngạc nhìn cậu ta, "Tôi nào có thời gian kia chứ." Cô còn phải chạy đông chạy tây, hơn nữa cô cũng không cảm thấy mình có tư cách làm người mẫu .
"Gò má của chị rất đẹp."
Cô bị lời nói của cậu ta làm cho sửng sốt. Hơn nữa cô cảm thấy, cậu nhóc này dường như càng ngày càng ấm áp, rõ ràng lúc vừa tới rất xa cách.
Cậu ta thấy phản ứng của cô, hơi nhíu mày, lại hiện ra thần thái cao ngạo, "Chị họ có phải là hiểu lầm cái gì hay không?"
"A..." cô vội xua tay, "Không có, không có."
Ngẫm lại cũng không có khả năng, một người con trai như cậu ta, mắt cao hơn đầu, tác phong lại thích soi mói, làm sao có thể có gì đó với cô. Hơn nữa, cậu ta luôn bày ra thái độ hoài nghi cô đối với cậu ta có ý đồ gì đó.
Quả nhiên, thấy cô giải thích, Đẩu Bái liền thu lại biểu tình, "Tôi nói người mẫu, không cần phải ngồi ở một chỗ, làm động tác tư thế cụ thể gì. Chị cứ bận việc của chị ,tôi chỉ tìm cảm hứng từ chị mà thôi."
Chu Hồng Hồng đột nhiên hỏi, "Cậu cảm thấy cậu cả của tôi như thế nào?"
Mặt cậu ta tối sầm, "Chẳng như thế nào cả."
Cô lầu bầu một câu, "Cậu cả rất đặc biệt."
"Sao hả? Chị họ." Cậu ta tiếp tục nói, "Thật ra thì chị cứ bận việc của chị, tôi vẽ tranh của tôi."
"Để tôi suy nghĩ một chút."
Cậu ta cười, ánh mắt phát ra một chút ánh sáng phấn chấn. "Chị yên tâm, tôi vẽ xong đều đưa lại cho chị. Tôi sẽ không tự mình cất giữ."
Chu Hồng Hồng nghe ra, hoá ra là cậu ta đang thanh minh.
Chẳng qua, cô vẫn không đồng ý với cậu ta. Phái nam cô từng thân cận, chỉ có Trình Ý. Tối hôm qua cùng Đẩu Bái đụng chạm một chút, cô có loại chột dạ và xấu hổ như mình đã ngoại tình. Giờ lại để cho cậu ta vẽ mình, cảm giác là lạ sao đó.
Chu Hồng Hồng cơm nước xong, lại trở về phòng nghỉ ngơi. Khi tỉnh lại đã là lúc chạng vạng, cô nghe thấy trên hành lang, Lưu Nhất Trác cùng cậu bạn nam khác đang nói chuyện, biết bọn họ đã về.
Ngủ một ngày như vậy, cô khôi phục sức khỏe lại vài phần, rời giường đi xuống lầu, chỉ thấy trong đại sảnh, Lưu Nhất Trác cùng ba bạn học khác ghé vào một bàn ngồi tán gẫu.
Đẩu Bái vẫn như cũ ngồi một mình ở một bàn khác, cậu ta tựa hồ cũng không trao đổi với bạn học quá nhiều.
Cậu cả ngẫu nhiên đi qua bên cạnh Đẩu Bái, nhìn bức tranh cậu ta vẽ, liền ra sức khen ngợi, khen đến mức Lưu Nhất Trác có chút không nhịn được.
Chu Hồng Hồng nhớ đến bức hoạ hôm nay nhìn thấy, sợ cậu cả nhìn là nhận ra Đẩu Bái vẽ mình.
Vì thế cô cũng đi tới nhìn.
Thật may đó là tranh phong cảnh phố phường. Tuy rằng cô không hiểu hội họa lắm, nhưng vẫn nhìn ra được, Đẩu Bái và em họ nhà mình không phải ở cùng một cấp bậc.
Đẩu Bái nhìn thấy cô liền cười.
Chu Hồng Hồng cũng mỉm cười.
Nói thật, Đẩu Bái cười và không cười, cảm giác rất khác nhau. Lúc không cười, rất là lạnh lùng. Cười rộ lên liền rất dịu dàng, rất tương xứng với tuổi của hắn.
Cô chợt nhớ tới Trình Ý, nếu hắn cũng có thể cười dịu dàng với cô, thật tốt biết bao nhiêu. Nói trắng ra thì, thật ra là