Old school Easter eggs.
Hái Hồng

Hái Hồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326754

Bình chọn: 7.5.00/10/675 lượt.

biết một chút. Trong đó cũng có người tức giận bất bình, nói Trình Ý đối với Thời Tiệp Nghệ tốt như vậy, cô ta thật đúng là vô tình vô nghĩa.

Sau này Trình Ý cùng Chu Hồng Hồng thành một đôi, cũng không phải là không mang Chu Hồng Hồng cùng ra ngoài đi chơi. Chẳng qua, Chu Hồng Hồng tính cách ngoan ngoãn một cách ngột ngạt, cho dù là cùng nhau chơi bời, cô nhìn thấy bọn họ đều không nói lời gì.

Nhưng mà, Trịnh Hậu Loan nhìn ra được, cô rất chăm sóc Trình Ý.

Nếu có trường hợp Thời Tiệp Nghệ xuất hiện, Trình Ý đều che chở Chu Hồng Hồng. Mọi người dần dần nhìn ra chút manh mối, cũng không dám lại coi thường Chu Hồng Hồng.

Nhung Bác Quân đã từng cảm khái đoạn tình cảm của Trình Ý và Thời Tiệp Nghệ, nói cái gì mà yêu nhau lại không nhất định có thể đi đến cuối cùng.

Trịnh Hậu Loan chỉ nhắc nhở, "Lời nói kiểu này chớ nói nữa."

Trịnh Hậu Loan không biết Trình Ý đối với Chu Hồng Hồng cảm tình sâu đậm thế nào, chẳng qua hắn cảm thấy, Trình Ý đã sớm đưa ra lựa chọn giữa hai người phụ nữ——

Trong lúc Trình Ý nằm viện, tính tình càng thêm bất ổn. Hắn không thể hút thuốc, không thể uống rượu, phiền đến độ sắp nổ tung.

Trịnh Hậu Loan bỗng dưng hỏi: "Có muốn báo cho chị Chu hay không?"

Trình Ý cúi đầu thưởng thức móc thêu chữ thập trong tay, "Gọi điện thoại cho cô ấy." Lời kia nghe như là không mấy quan tâm tới Chu Hồng Hồng, chẳng sao cả.

Trịnh Hậu Loan gọi điện thoại, vẫn không gọi được. Hắn hối hận, mình thật sự là nói trúng tim đen.

Trình Ý tỏ vẻ không ngoài dự liệu, giọng nói lơ lửng bình thường, "Anh mệt rồi, nghỉ ngơi đã."

Trịnh Hậu Loan thấy Trình Ý gắt gao cầm lấy cái móc thêu chữ thập kia, trong lòng âm thầm thở dài, sau đó biết điều rời khỏi phòng bệnh.

Trình Ý vẫn nửa dựa vào giường, nhìn màn đêm u tối ngoài cửa sổ, trong lòng thật sự là uất ức nóng nảy không thôi. Hắn lại theo bản năng muốn đi tìm thuốc hút, chờ phản ứng kịp với tình cảnh của chính mình thì văng tục một tiếng.

Chu Hồng Hồng thật sự vứt bỏ hắn. Không để ý hắn ép buộc chính mình như thế nào, cô đều không trở lại. Trước kia hắn hút nhiều một điếu thuốc, cô liền hung hãn chạy tới cằn nhằn hắn, giờ nói không trở lại liền không trở lại.

Trước kia hắn không biết được chính mình đối với Chu Hồng Hồng có bao nhiêu luyến tiếc, bởi vì cô vẫn luôn ở bên cạnh hắn. Mặc dù hắn không trở về nhà, nhưng hắn biết cô ở đó. Cô là của hắn.

Cô sẽ ở phòng khách chờ hắn, nếu như quá muộn, cô vẫn bật một ngọn đèn nhỏ ngay tại cổng vòm. Nếu trên người hắn nặng mùi thuốc lá, cô sẽ rất tức giận không cho hắn trên giường, chớ đừng nói chi là muốn thân thiết. Cô luôn dậy sớm hơn so với hắn, sau đó vào bếp bận rộn. Trong lòng vui vẻ, cô sẽ làm một phần bữa sáng dinh dưỡng cho hắn. Tâm tình không tốt, cô liền nấu cháo hoa, phối hợp cải bẹ cho hắn, sau đó giận dỗi nói không làm bà nấu cơm của hắn. Nhưng khi hết giận, cô sẽ lại hỏi hắn muốn ăn cái gì.

Mà nay, muốn bỏ đi thói quen có cô bên cạnh, thì trong lòng lại dâng lên cảm giác bén nhọn đau đớn làm cho hắn hốt hoảng thất thố.

Trình Ý nhớ lại khúc mắc nhiều năm như vậy giữa hắn và Chu Hồng Hồng, rốt cục hiểu được, kỳ thật ngay từ khi vừa mới bắt đầu, căn bản là hắn quấn quít lấy cô không tha. Cô là người có tính tình nhẫn nhục chịu đựng, bởi vì hắn hiếp bức, cho nên cô nghe lời. Nay, cô không thuận theo người khác mãi nữa, liền vứt bỏ hắn.

Hắn nhớ lại cái bao kia, cùng tên mặt trắng khiến người khác ghét bỏ kia, lại nhớ tới vẻ ủy khuất, ánh mắt oán hận nhìn hắn của Chu Hồng Hồng.

Hắn từng nghĩ đến cái bao kia có điểm đáng ngờ, cũng chính là cái tên mặt trắng kia ra tay. Nhưng mà việc Chu Hồng Hồng kiên quyết chia tay lại là thật.

Trình Ý cảm giác được một loại trống rỗng to lớn đang lan tràn trong hắn. Hắn hiện tại chỉ có thể uống say mới có thể đối mặt với căn nhà trống rỗng, nhưng mà hắn phải trở về, nơi đó có hơi thở của Chu Hồng Hồng từng hiện diện trong cuộc sống của hắn ——

Chu Hồng Hồng bị bốc lên trong lốc xoáy thất tình. Sau khi đau đớn lúc ban đầu qua đi, cô không thể không lo lắng đến một vấn đề thực tế, đó chính là cô đang thất nghiệp.

Lúc trước Chu Hồng Hồng đối với việc bị đuổi việc mặc dù có chút tức giận, nhưng cũng không cảm thấy cuộc sống sẽ quá khó khăn.

Bởi vì cô có Trình Ý.

Chu Hồng Hồng gia cảnh bình thường. Ba Chu sau khi rời khỏi làng Hoàng Khê, vài năm đầu, hàng tháng đều đã gửi tiền sinh hoạt cho mẹ Chu. Sau này ông ta tái hôn, liền cách mấy tháng mới nhớ tới gửi một lần. Tiếp sau nữa, ông ta lại khóc kể điều kiện nhà mình cũng không tiện với Chu mẹ, con ông ta cũng thiếu dinh dưỡng, người gầy khô héo. Mẹ Chu nghe ra ý tứ của ông ta, cứng rắn nói một hơi: "Con gái của tôi liền không có người cha như ông."

Ba Chu còn muốn nói thêm gì nữa, mẹ Chu đã cúp điện thoại.

Kỳ thật tình huống này, mẹ Chu đã dự liệu được. May mắn là, bà đã sớm ăn mặc tiết kiệm để dành tiền mấy năm nay, chuẩn bị để cho con gái học đại học.

Trình Ý có nghe nói đến ân oán thế hệ trước của Chu gia. Thật ra hắn cũng không có nhiều tiền riêng, lão thái gia rất soi mói hắn.

Sau khi hắn mỗi ngày đều lăn lộ