do Enji.”. Saka đưa miếng thịt bò vào miệng, lời nói mang âm điệu trách cô.
“ Này, Saka…”. Cô lập tức lên tiếng phản bác: “..anh đừng quên chính mình là người lôi kéo em ở lại xem phim nhé. Nếu không em cũng đã đi ngủ rồi.”.
“ Nhưng vì sao tôi phải làm thế chứ.?. Nếu không vì em ba giờ đêm mò đến phòng tôi kêu đói, tôi sẽ thức dậy nấu mì cho em ăn sao.?.”. Anh lãnh tĩnh đáp lại,
với thái độ nóng nảy của cô hoàn toàn đối lập.
Những người xung quanh nghe câu nói của anh, trong lòng mỗi người đều dâng lên nhiều sự thắc mắc, khi Caroline định mở miệng…
“ Nấu mì…”. Một tiếng nói thanh thoát thốt lên.
Mọi người quay đầu lại, Cô Elik xuất hiện ở cửa, trên tay là chiếc đĩa đựng một ổ thịt lớn.
“ Tiểu thư,
đêm qua cô đói sao.?.”. Cô thình lình xuất hiện, nhanh chóng đặt chiếc
đĩa xuống bàn cho mọi người, và tiến lại gần Enji, cô hỏi.
“ Đúng là vậy.”.
“ Tiểu thư, nếu cô đói thì hãy gọi tôi, không nên phiền cậu chủ. Cậu chủ nấu mì ….không ngon bằng tôi đâu.”.
Sửng sốt,
Charles cùng mọi người xung quanh đều có chung một cảm giác khi nghe cô
Elik nói. Họ di dời sự chú ý của mình đến anh, thấy anh vẫn rất bình
thường ăn bữa sáng, họ liền quay trở về với cô Elik. Enji đang gật đầu
tán thành ý kiến của cô.
“ Đúng vậy, cô Elik à. Saka nấu chỉ bằng một nửa cô thôi. Nhưng Enji rất thương cô
Elik, nên Enji sẽ không làm vậy. Đâu thể để cô thức dậy giữa đêm nấu mì
cho tôi được.”
“ Vậy còn tôi, em không thương tôi sao.”. Saka vẫn tiếp tục ăn, nhưng anh lên tiếng cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.
Enji đáp lại anh bằng một cái nhún vai, giọng nói của cô đầy sự miễn cưỡng.
“ Em cũng thương anh lắm chứ, nhưng anh ở cuối danh sách đó. Saka à.”.
Cô cũng không quên nhấn mạnh thêm:
“ Tất cả mọi người ở nhà Fujimaru đều trên anh hết.”.
Và cuối cùng là kết một câu:
“ Hunxter và Sky đứng ở top đầu.”.
Nói như vậy,
không phải ám chỉ địa vị của anh trong lòng cô thấp quá mức tồi tệ, thâp hơn rất nhiều so với cả một con ngựa và một con chó.?.
Saka nghe xong, anh im lặng trong
1 giây…
2 giây…
3 giây…
Từ từ, anh đặt dao và dĩa trên tay xuống, đứng lên, buông lời nói với mọi người:
“ Tôi no rồi, mọi người cứ tự nhiên, hãy tiếp tục thưởng thức bữa sáng. Cô Elik nấu ăn rất ngon.”. Anh cười.
Im lặng thêm 2 giây để nhìn cô, anh nói tiếp:
“ Tôi thực sự mong muốn em để tôi đứng đầu danh sách những người làm em ghét. Ít nhất tôi cũng sẽ đứng trên ai đó..”.
Và anh rời đi..
“ Enji, cậu
làm Saka giận rồi. Người nghét Saka thì nhiều vô kể, nhưng người có
thiện cảm nói tốt cũng không phải, xấu cũng không hoàn toàn với anh ấy
và thái độ cư xử vừa dễ thương, vừa khiến người ta đập đầu muốn chết như cậu thì là duy nhất đấy.”
“ Vậy sao.?.”. Enji cười tinh ranh đáp lời của Charles.
“ Tiểu thư,
không cười được đâu. Lần sau nếu có việc gì, cô hãy nhờ tôi. Để cậu chủ
giận thì không tốt.?.”. Cô Elik lên tiếng khuyên răn.
Enji cười lại càng thích thú hơn nữa, mãi sau, cô liếc mọi người, vui vẻ nói:
“ Cô Elik, tôi không phải là kẻ cô dụng đên mức nấu bát mì cũng không được. Nhưng được CEO tập đoàn lớn phục vụ thực sự rất tuyệt. Tôi không thể nào kiềm chế
mình dừng cái cảm giác thoả mãn này. Saka không bao giờ phải phục vụ ai
cả, nhưng khi nhìn anh ấy phải thức dậy nấu mì và nấu sữa nóng cho tôi,
tôi thực sự rất vui. Đó là cảm giác rất tuyệt vời.”.
Á khẩu và hoá đá. Đó là trạng thái của những ai đang ở trong phòng ăn.
Charles nhìn cô cảm thán.
Đây là lí do ư.?.
“ Nhóc con, em được lắm.”. Giọng nói đầy thích thú vang lên khiến Enji bất giác rơi
một giọt mồ hôi. Cô phản ứng ngay tức khắc, cái miệng nhỏ nói lớn giữa
căn phòng, bộ dáng nghiêm túc:
“ Tất nhiên chỉ là đùa thôi.”.
….
“ Saka, Em đùa đấy.”.
Enji thầm nhủ, tại sao cô đã nói như thế, tiếng chân anh bước đến vẫn ngày càng dồn dập, ngày càng rõ.
“ Đau, Saka. Anh làm gì vậy, bỏ em ra.”.
Khung cảnh
trước mắt mọi người dường như hơi kinh hãi, Saka tiếp cận cô mau chóng,
khi cô vừa mới xoay mặt nhìn anh, anh lập tức đưa tay nhéo má cô, vừa
kéo vừa lắc. Đồng thời, anh lắc đầu, trừng mắt nhìn cô lầm bầm:
“ Tôi cảm thấy mình hơi ngốc, em biết không.?. Đã rõ ràng em tinh ranh đến như thế nào nhưng vẫn bị lừa, cái bộ mặt này của em, sao có thể biến đổi như thế
nhỉ. Thật không hiểu tối qua tôi nghĩ như thế nào lại thấy em rất đáng
thương nữa. Em đúng là con nhóc khó chịu nhất mà tôi từng gặp. Tôi không trừng phạt em, tôi sẽ không phải là Fujimaru Saka nữa.”.
Anh vẫn tiếp
tục lắc lắc má của cô và dường như không muốn dừng lại, bực mình, Enji
quơ tay lên muốn túm lấy mặt anh. Saka khẽ tránh, và sau đó anh lùi thân thể lại đằng sau tối đa, cánh tay duỗi thẳng hết sức vẫn không tha cho cô.
Enji tiếp tục quơ đến, nhưng…
Không có tới….
Cô chưa bao giờ cảm thấy tự ti về độ dài của cánh tay mình.
Cho đến lúc này.
Anh chỉ rời đi khi má cô chuyển sang màu đỏ hồng hơi tím, và đôi mắt cô hơi rưng rưng
lệ. Khi anh ra đến cửa, những tiếng ném vỡ đồ lại vang lên rất quen
thuộc, tiếng la hét của cô cũng rất quen thuộc:
“ Saka đáng ghét, em ghét anh. Ngốc