“Ôi, Nhi không sợ nói thế
bọn tớ tự ái à?”
Tôi vừa dứt lời, Đan
Quỳnh đã ngay lập tức nói. Cái cách kéo dài giọng của Đan Quỳnh khiến tôi có
chút đề phòng. Hình như không chỉ Đan Quỳnh mà những người còn lại cũng đều
hiểu sai ý của tôi thì phải. Tôi nói về sở thích cá nhân là tôi không thích
bar, không thích nhậu nhẹt, không thích những người con trai như thế, hoặc xét
theo một góc độ khác, tôi tự thừa nhận tôi cổ hủ và không theo được xu hướng
đám đông bây giờ. Nhưng qua đến tai bọn họ, dường như tất cả đều có chung suy
nghĩ rằng tôi đang lên mặt dạy đời, cho rằng bọn họ chưa kiếm ra tiền mà đua
đòi, làm khổ bố mẹ. Ôi, đúng là cái miệng hại cái thân mà!
“À, tớ xin lỗi! Tớ ăn nói
không đâu vào đâu khiến mọi người hiểu sai rồi!”
“Hiểu sai gì chứ? Nhi
đừng lo, không ai nghĩ gì đâu!”
Đức Cường vẫn hào hứng
nói, cậu ta đúng là tuýp người không dễ để bụng chuyện gì. Sống như Đức Cường
cũng tốt, đỡ mệt!
Tôi vô tình đánh mắt về
phía Duy Minh. Khoảng cách gần gũi mà tôi vừa tự mình tưởng tượng cách đây vài
giờ đồng hồ giờ có lẽ đang dần tan biến. Ánh mắt Duy Minh lúc này thật xa lạ,
như thể mối quan hệ giữa hai chúng tôi đang quay về điểm khởi đầu. Tôi nghĩ
những gì mình vừa nói đã động chạm đến Duy Minh. Tôi không biết Duy Minh cũng
là một người như thế, nhưng nếu đúng, tôi cũng không hối hận về những gì đã nói.
Tôi đã trả lời Đức Cường
một cách thành thật: tôi không thích những người như vậy. Nếu Duy Minh có những
điểm như vậy, tôi cũng không thích, nhưng là không thích những điểm đó của Duy
Minh. Chứ bảo tôi không thích cậu nữa, tôi làm không được. Nhưng đó đâu phải là
điều Duy Minh muốn nghe, phải không?
Ngồi bên cạnh Duy Minh
lúc này là Đan Quỳnh. Bọn họ là một đôi, đó là điều mà tôi luôn dặn mình phải
ghi nhớ. Dù Duy Minh có thừa nhận nhiều khi cậu không thoải mái, cậu cảm thấy
mệt mỏi với mối quan hệ riêng thì tôi cũng chẳng có tư cách nào để xen vào mà
giành giật. Vị trí của tôi là ở đây, mãi đứng sau nhìn Duy Minh đi trên con
đường hạnh phúc của riêng cậu mà thôi.
“Xin lỗi Thu, Nhi xin
phép về trước nhé! Anh của Nhi qua đón rồi!”
Tôi lắc chiếc điện thoại
trên tay, quyết định sẽ rút lui trước. Hoài Thu và mọi người đều có suy nghĩ
đúng đắn, đó là tôi không phù hợp với bọn họ. Sự xuất hiện của tôi khiến mọi
người cảm thấy thiếu thoải mái, vậy thì tôi không nên ở lại đây làm gì nữa.
“Anh Nhi vào tận trong
này à?”
Đức Cường hỏi với giọng
tò mò. Quán ăn chúng tôi đang ngồi ở trong một con ngõ sâu, không dễ tìm đường
vào. Lúc mới đến, tôi và Duy Minh cũng rất vất vả trong việc tìm địa chỉ quán
ăn.
“Không, anh tớ đợi ngoài
đầu ngõ.”
“Để tớ đưa cậu ra!”
Khi tôi đang loay hoay
thu dọn đồ đạc thì Duy Minh đột ngột đứng dậy. Tôi đánh mắt về phía Duy Minh,
muốn xác định không phải mình nghe nhầm. Khi nãy, tôi cho rằng đám con trai hơi
vô ý khi hút thuốc vô tội vạ như vậy, nhưng đến giờ thì người vô ý chắc hẳn là
Duy Minh. Đan Quỳnh đang ở đây, đám con gái vẫn luôn xì xào bán tán về chuyện
của chúng tôi, vậy mà Duy Minh vẫn không chịu để tâm hay sao?
“Tớ tự ra được mà!” Tôi
tìm cách từ chối.
“Tớ đèo cậu đến đây mà,
sao để cậu tự tìm đường ra được. Đi nhanh nào!”
Nghe lời thúc giục của
Duy Minh, tôi nhanh chóng từ bỏ ý định từ chối đề nghị của cậu. Tôi không muốn
tranh cãi quá nhiều, vô tình biến mình trở thành tâm điểm đám đông một lần nữa.
Tôi cúi chào mọi người,
nhanh chóng tìm đường ra. Chắc chắn, đây sẽ là lần cuối cùng tôi đi chung với
nhóm người này. Trong lòng không thoải mái, còn trong tim, ắt hẳn cũng rất đau.
“Minh!”
Khi Duy Minh bước đến
trước mặt tôi thì cũng là lúc có tiếng người lên tiếng gọi cậu. Duy Minh quay
lại theo phản xạ, tôi nghĩ cậu ấy cũng đoán ra được là ai đang gọi mình. Đan
Quỳnh rời khỏi vị trí ngồi, chạy nhào về phía Duy Minh rồi kiễng chân đặt một
nụ hôn lên má cậu. Đan Quỳnh chạy đến rất nhanh, nhưng rồi sau đó lại lưu luyến
không muốn rời đi.
Tôi chết lặng. Khoảnh
khắc ấy, tôi không còn có thể phân biệt trước mặt mình là ai nữa. Tôi chưa bao
giờ có được Duy Minh, nhưng khi nhìn Đan Quỳnh hôn cậu ấy, tôi có cảm giác mình
đã đánh mất một thứ vô cùng quan trọng mà vĩnh viễn chẳng thể nào lấy lại được.
Cổ họng tôi nghẹn đắng, cơ mặt cứng ngắt cố gồng lên để ngăn dòng nước mắt trào
ra.
“Anh đi nhanh nhé!”
Bỏ mặc ngoài tai sự trêu
chọc của mọi người, Đan Quỳnh vẫn níu nhẹ tay Duy Minh, chậm rãi cất lời. Đan
Quỳnh nói với Duy Minh bằng một giọng nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt cô ấy dành cho
tôi thì hoàn toàn trái ngược.
“Ừ.”
Duy Minh gật đầu, nhanh
chóng xoay người bỏ ra ngoài. Tôi lẳng lặng bước theo sau. Lần này, tôi không
còn đối diện nổi với Đan Quỳnh nữa. Tôi vội bỏ ra ngoài quán ăn, có lẽ, bản
thân rất cần không khí để thở.
Tôi tự hỏi, mình đã đẩy
mọi chuyện đi tới đâu rồi? Nếu không phải tôi để tình cảm lấn át lí trí, tham
lam muốn ở bên cạnh Duy Minh, liệu rằng Đan Quỳnh có vì quá bất mãn nên mới cố
tình thể hiện tình cảm của hai người trước đám đông như vậy? Có lẽ Đan Quỳnh và
cả những người khác đ
