XtGem Forum catalog
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322332

Bình chọn: 9.00/10/233 lượt.

được.”

Tôi toan từ chối, đơn

giản nghĩ rằng một hộp bánh chẳng đáng là bao, nhưng cuối cùng lại gật đầu chấp

thuận, chỉ vì một suy nghĩ đơn giản là mình sẽ được nói chuyện với Duy Minh

thêm một lần nữa.

“Mà cậu học 12C à?” Duy

Minh nói khi nhìn vào thẻ học sinh của tôi. “Cùng lớp với Đan Quỳnh.”

“Ừ, cùng lớp với người

yêu cậu.”

Tôi đáp lại, cố giấu đi

sự cay đắng đang lan dần trong từng suy nghĩ. Nghĩ đến Đan Quỳnh, tôi hơi hối

hận trước cái gật đầu đồng ý thực hiện cuộc “vay nợ” với Duy Minh. Duy Minh có

người yêu rồi mà. Dù không thân thiết gì nhưng Đan Quỳnh cũng là bạn cùng lớp,

liệu việc tôi muốn tiếp cận Duy Minh như thế này có phải là một việc làm sai

trái hay không? Về lí trí, tôi không muốn làm việc gì thẹn với lòng. Về tình

cảm, tôi đơn thuần là muốn ở gần Duy Minh một chút, chỉ một chút mà thôi.

“Chà, cậu biết cơ à?”

Không nhận ra thái độ

khác thường của tôi, Duy Minh vẫn cười hì hì, thậm chí mặt còn dính chút kem do

không để ý khi ăn bánh. Nếu là với đám bạn thân, chắc chắn tôi sẽ chẳng ngại

ngần gì mà dùng tay lau mặt cho chúng nó. Nhưng với Duy Minh, tôi chẳng là ai

cả để giúp cậu làm việc ấy.

“Mặt cậu dính kem kìa!”

“À, cảm ơn!”

Duy Minh vừa nói vừa đưa

tay quệt lên má. Thật lạ khi hành động cẩu thả đó lại khiến tôi cảm thấy Duy

Minh rất đáng yêu. Tôi buột miệng cười, ước gì mình có thể lưu lại hình ảnh kia

vào tim lâu hơn một chút.

Thấy tôi cười, không hiểu

sao Duy Minh cũng cười theo. Duy Minh vừa nhai bánh vừa hỏi:

“À, cậu tên gì ấy nhỉ? Để

khi nào tớ còn biết đường mà tìm cậu trả nợ!”

Tôi hơi chạnh lòng trước

câu hỏi ấy chứ không hề vui mừng như mình đã nghĩ. Hóa ra, Duy Minh thật sự

không biết tôi là ai cả. Trong mắt cậu ấy, tôi không những mờ nhạt mà còn chẳng

hề tồn tại.

Dẫu vậy, tôi vẫn cố nở

một nụ cười:

“Tớ là Yên Nhi.”

“Yên Nhi?” Duy Minh lặp

lại tên tôi. “Nghe lạ nhỉ?”

“Ừ, ai cũng bảo vậy!”

“Nhưng thật ra cũng không

độc cho lắm!” Duy Minh nhún vai, cậu giả bộ ngẫm nghĩ một hồi rồi mới à lên như

vỡ lẽ ra một điều gì đó. “Cậu cùng tên với mối tình đầu của tớ! Phải rồi, nụ

cười cũng hơi hơi giống!”

Tôi chau mày, có cảm giác

như tâm tư hoàn toàn đảo lộn trước kết luận sau cùng ấy từ phía Duy Minh. Thậm

chí, nụ cười trên môi tôi cũng trở nên cứng đờ, vương lại trên gương mặt không

còn cảm giác. Tôi phải vui sao khi Duy Minh nói rằng tôi giống với mối tình đầu

của cậu?

Không hề! Cảm giác duy

nhất trong lòng tôi lúc này là chua xót, khi mà giống như cô gái ấy, tôi có cảm

giác mình chỉ là một người đi ngang qua cuộc đời của Phạm Duy Minh mà thôi.

Ngay buổi chiều ngày hôm

ấy, tôi gặp lại Duy Minh. Lần này, cậu đi chung với Đan Quỳnh.

Hai người họ ngồi cùng

với bạn bè, cách bàn tôi ngồi một khoảng không quá xa ngay trong canteen. Nhóm

người ấy đang lên lịch hẹn cùng đi xem một bộ phim mới ra mắt đầu tuần. Phim

bom tấn, nhưng tôi chẳng bao giờ để tâm đến vấn đề phim ảnh, trừ khi đó là phim

khủng bố bắn nhau đùng đoàng, nổ lung tung các thứ.

Như thường lệ, Duy Minh

và Đan Quỳnh ngồi cạnh nhau, dù cho bọn họ chẳng có bất cứ hành động thân mật

nào giống như những cặp đôi khác cả. So sánh tình yêu của hai người đấy với

những người cùng trang lứa, tôi có cảm giác tình cảm giữa Duy Minh và Đan Quỳnh

trưởng thành hơn phần nào, bọn họ không thích khoe khoang về chuyện riêng của

bản thân mà giữ những điều ngọt ngào ấy cho riêng mình.

“Vậy đi! Tám giờ là muộn

lắm rồi!” Tôi nghe tiếng Đan Quỳnh lanh lảnh bên tai. “Đợi tí tao ra mua kem!”

Đan Quỳnh nói rồi xô ghế

đứng dậy, xoay lưng bước về phía quầy bán hàng. Vì khá vội vã nên Đan Quỳnh

vướng chân vào cạnh bàn, mất đà, suýt chút nữa thì ngã chúi mặt xuống sàn nếu

như Duy Minh không đưa tay đỡ kịp. Duy Minh như rời hẳn ghế để có thể chắc chắn

rằng Đan Quỳnh đã đứng thẳng, cậu ấy không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu cười xòa

trước dáng vẻ hậu đậu của người yêu.

Lần này, nụ cười của cậu

ấy lại khiến tim tôi khẽ nhói lên. Vẫn ấm áp tựa như ánh dương, nhưng lại vô

cùng gay gắt, soi rọi mọi ngóc ngách trong tâm hồn đến mức ngạt thở. Tôi ghét

cảm giác này, nó giống như có lửa cháy trong lòng, cứ râm ran, âm ỉ, dần dần

thiêu đốt mọi giác quan.

Tại sao người Duy Minh

lựa chọn lại là Đan Quỳnh?

Tôi không ghét bỏ gì Đan

Quỳnh, nhưng cũng không hẳn là quá mức yêu quý. Không chỉ riêng mình tôi, nhiều

đứa con gái trong 12C cũng có suy nghĩ tương tự. Đan Quỳnh cũng chẳng phải là

một cô gái xấu tính, đỏng đảnh, đua đòi hay những gì đó tương tự, nhưng cô bạn

lại thuộc hàng nhiều chuyện siêu cấp, dường như mọi mối quan hệ, mọi chuyện bí

mật của những người trong lớp hay cả những lớp bên cạnh, Đan Quỳnh đều nắm rõ

trong lòng bàn tay. Đan Quỳnh cũng tốt tính, nhưng là tốt với những ai đối xử

tốt với cô ấy, còn lại thì chắc cũng tùy tâm trạng. Thêm vào đó, xét về ngoại

hình, Đan Quỳnh rất, rất bình thường. Bản thân tôi có sở thích khá kì quặc là

ngắm gái xinh, nhưng chẳng bao giờ tôi đoái hoài đến việc chiêm ngưỡng nhan sắc

của cô bạn cùng lớp ấy. Vậy mới nói vì sao tôi cứ mặc nhiên cho