n đề về sức khỏe và việc giảm cân của các ngôi sao, Đỗ
Hiểu Tô đột nhiên nghĩ đến Thiệu Chấn Vinh. Cô lập tức liên lạc đến bệnh viện
nơi Thiệu Chấn Vinh làm việc, khéo léo bày tỏ yêu cầu muốn mời một chuyên gia
có liên quan trình bày về vấn đề sức khỏe và việc giảm cân, phê phán những sai
lầm trong giảm cân, tốt nhất là tập trung vào ảnh hưởng của việc ăn kiêng đến
hệ thần kinh và não bộ, nhằm đạt được hiệu quả cảnh báo vang dội nhất. Phía
bệnh viện cũng rất tích cực hợp tác: “Được, chúng tôi sẽ nhờ bác sĩ Lư, phó
khoa nội thần kinh viết cho cô một bài”.
Đỗ Hiểu
Tô cảm thấy rất buồn bực, đều là khoa thần kinh, lại còn phân nội thần kinh với
ngoại thần kinh, để cô muốn mượn công… tư cũng không xong.
Trâu Tư
Kỳ đưa ra ý kiến: “Hay là cậu đi lấy số, tìm anh chàng đẹp trai họ Thiệu đó
khám bệnh là xong”.
Đỗ Hiểu
Tô liếc cô bạn: “Cậu có chút kiến thức thông thường nào không? Anh ta là bác sĩ
khoa ngoại thần kinh, ngoài việc trong não có bệnh, phải mở hộp sọ phẫu thuật,
người bệnh bình thường ai muốn đến tìm? Cậu đừng có trù tôi”.
Trâu Tư
Kỳ “Oa” lên một tiếng, khuôn mặt đầy vẻ ngưỡng mộ: “Nghe qua có vẻ rất oai… có
phải giống như trong Tòa tháp trắng [1'> không? Tớ chỉ nghĩ đến áo bác sĩ màu
trắng đã cảm thấy tuyệt rồi, a a! Đỗ Hiểu Tô, cậu nhất định phải có được anh
ta, sau đó bảo anh ta giới thiệu một đồng nghiệp tuấn tú cho tớ!”.
Đỗ Hiểu
Tô bực mình: “Lau sạch nước miếng đi kìa!”.
Nhưng
điều Đỗ Hiểu Tô không ngờ đến là, vài ngày sau đó cô lại nhận được điện thoại
của Thiệu Chấn Vinh: “Tối nay có thời gian rảnh không, có thể mời cô đi ăn cơm
không?”.
Cô chợt
thấy vô cùng vui mừng, vội đáp: “Có rảnh, có rảnh”.
Anh như
đang cười phía đầu dây bên kia, Đỗ Hiểu Tô có thể tưởng tượng được dáng vẻ khi
cười của anh, lông mày nhướng cao, môi khẽ mím lại rất giống bức hình trên màn
hình máy tính của cô hiện giờ. Cô đã đổi một tấm hình nền khác, nhưng vẫn là
anh. Hôm đó theo giáo sư đi kiểm tra, đứng giữa một nhóm bác sĩ mặc áo blouse
trắng, anh vẫn vô cùng nổi bật, có lẽ do thân hình khá cao. Khi quay lại thì
đột nhiên thấy cô, ban đầu kinh ngạc, sau đó nét cười hiện lên trong đáy mắt
anh, tựa như mùa xuân về làm tan băng tuyết, khiến cỏ xanh sinh sôi.
Hai
người hẹn gặp ở một quán ăn gần bệnh viện, anh đứng bên đường đợi cô, thấy hơi
áy náy: “Để cô phải đi xa, thực ra tôi mới về nước hồi đầu năm, chỉ quen thuộc
khu gần bệnh viện, thấy thức ăn ở đây rất khác, nên muốn mời cô nếm thử”.
Ở đây
có nhiều phòng nhỏ phục vụ những món ăn gia đình đặc trưng, căn nhà kiểu tây cổ
điển, cầu thang hẹp và tối, nhưng nụ cười của nhân viên phục vụ rất ấm áp, ăn
nói nhỏ nhẹ dịu dàng, âm nhạc cũng hay. Hai người ngồi trong một căn phòng nhỏ,
có lẽ là gian gác nhỏ ngày trước của ngôi nhà này, sau được sửa sang lại khá đẹp,
tuy nhỏ nhưng không cảm thấy chật, hơn nữa hai người cùng dùng cơm lại tạo ra
không khí thân mật hơn.
Đỗ Hiểu
Tô thích bánh kẹp tôm cua, cô thấy món đó cực ngon, nhưng anh ăn khá ít, trong
khi cô ăn uống tập trung vui vẻ, còn tất cả chuyện khác bị đưa lên chín tầng
mây. Đến tận khi phục vụ mang đồ tráng miệng lên, là pudding mùi trà hoa lài,
cô vẫn tiếp tục cố ăn cho bằng hết, sau đó mới nhớ ra hỏi anh: “Đúng rồi, tại
sao lại mời tôi ăn cơm?”.
Chiếc
bánh pudding nhỏ nhắn mềm mại được đặt trong chiếc đĩa tinh xảo, dưới ánh đèn
có vẻ tinh tế giống như khối hổ phách trong suốt, anh nhẹ nhàng đẩy phần bánh
của mình về phía cô: “Chúc mừng sinh nhật!”.
Cô giật
mình, kêu một tiếng “A”, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, một lúc sau mới vừa cười
vừa nói: “Tôi quên cả sinh nhật của mình, sao anh biết?”.
“Đơn
hiến máu của cô lần trước, trên đó có ghi ngày tháng năm sinh.”
Còn có
cả quà sinh nhật được gói trong một hộp lớn, vốn giấu sẵn trong phòng, lúc này
mới được mang ra, thì ra mọi việc tối nay anh đều chuẩn bị trước. Cô mở hộp ra
xem, đó là một cái gối ôm hình con heo màu hồng phấn, với cái mũi hếch lên, vô
cùng dễ thương.
“Tôi
thấy nó rất giống cô”, anh tươi cười nói, “Cho nên mới mua”.
Cái gì
chứ?
Nhưng
cô rất vui, bởi dù món quà này không đắt, nhưng cô vẫn rất thích nó.
Ăn xong
anh kiên quyết đưa cô về nhà, tuy gần như phải đi xuyên qua nửa thành phố, mà
anh lại không lái xe. Hai người đón xe điện, lúc này không phải giờ cao điểm
nên xe rất vắng khách, hai người ngồi cùng hàng ghế. Cô vẫn ôm con heo nhỏ êm
ái, cảm giác thật ấm áp. Cô vốn là người rất thích chuyện trò, nhưng tối nay
lại im không nói, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh anh. Anh cũng yên lặng, lúc ra khỏi xe,
xuống cầu thang, anh nắm tay cô rất tự nhiên, bàn tay anh ấm áp khiến cô nghe
thấy cả tiếng trái tim mình đập “thình thịch thình thịch”, nhưng anh vẫn không
chịu buông tay.
Khu nhà
cô ở cách trạm xe không xa, hai người bước đi chậm rãi, nhưng dù có chậm hơn
nữa thì kiểu gì cũng tới nơi, đến dưới khu nhà, cô nói: “Đến rồi”.
Lúc này
anh mới buông tay cô ra, mỉm cười: “Em lên nhà đi, ngày mai anh gọi điện cho
em”.
“Được.”
“Nhớ
chú ý ăn uống, công việc bận rộn cũng phải nhớ ăn cơm, đừng
