i có “sơ xuất” gì, Mục Nham có thể bỏ qua cho chị không?”
“Chị à. . . . . .” Mục Khả kéo dài âm điệu gọi cô, có chút trầm bổng nói:
“Hiện tại đang là mùa thu, mặc váy có ổn không?” Cô bình thường cũng
thích mặc váy, bây giờ đột nhiên cảm thấy quá kiểu cách, lo lắng Hạ
Hoằng Huân cười cô.
“Có chỗ nào không tốt? Mấy ngày nay nhiệt độ rất thích hơp. Lại nói đây dù
sao cũng là lần đầu tiên hai người chính thức hẹn hò, phải để lại cho
anh ta có ấn tượng sâu sắc. Chị đây chính vì chiều theo bộ quân phục của anh ta, mới giúp hai người phối hợp loại trang phục tình nhân đấy.” An
Dĩ Nhước vỗ tay một cái, rất có chính kiến: “Lấy cái này!”
Tất cả đã sẵn sàng, chỉ còn chờ cơ hội. Trước đêm hôm gặp mặt, Mục Khả có
chút căng thẳng. Cô lấy điều khiển ti vi chỉnh thành yên lặng, vừa xem
kịch câm vừa nghĩ đến cái câu trích có ẩn ý sâu xa trong nhật ký của mẹ: “Vĩnh viễn đừng lãng phí bất cứ giây phút nào của mình để nghĩ về người con không thích.” Hơn nửa ngày tự nói một câu: “Vậy nếu bỗng dưng nhớ
tới một người, có phải là đã thích anh ấy rồi phải không?”
***
Trong giây lát cô ý thức được mình vì sắp gặp mặt nên cảm thấy lo lắng bất an thì Mục Khả cảm thấy câu thiền ngữ này đảo lại sẽ càng thích hợp hơn.
Đó là, nếu mình theo bản năng nhớ nhung một người, thì chính là mình đã
thích anh ấy.
Đây chính là đạo lý “Nhớ nhung và tình yêu giống như trẻ sinh đôi không thể tách rời.”
Rốt cuộc, dưới sự hướng dẫn của Hạ Hoằng Huân, Mục Khả cuối cùng cũng học xong bài học tình yêu đầu tiên —— nhớ nhung.
Tình yêu vốn là không có đạo lý, phát sinh tại đây, trong một buổi chiều.
Mục Khả không thể không thừa nhận, Hạ Hoằng Huân có phần cứng nhắc nhưng
cũng không mất đi sự dịu dàng với cô, bạn trai danh chính ngôn thuận của cô, khiến cho cô có chút rung động. Về phần có chút là bao nhiêu, có lẽ phải cùng nghiên cứu để kiểm chứng, có lẽ xuất phát từ sự mất tự nhiên
mới có ý tránh.
Mục Khả có thói quen ngủ sớm giờ lại hay chờ điện thoại của Hạ Hoằng Huân
để tâm sự. Trên phương diện này, cô chính là người đầu tiên khiến Hạ
Hoằng Huân biết thấu hiểu và ủng hộ. Biết rõ tính chất đặc thù công việc của bộ đội, cô luôn làm gì cũng có chừng mực vừa đủ, chưa từng gây
phiền toái cho Hạ Hoằng Huân. Cho nên nói, anh thương cô tuyệt đối là có đạo lý.
Trong phòng ngủ Mục Thần chiếm máy vi tính của Mục Khả, cậu lớn tiếng hét về
phía phòng khách: “Chị, chị chuẩn bị quà tặng cho anh rể chưa? Ngày mai
chúng ta đến tay không là không được.”
Mục Khả không nhanh không chậm ấn điều khiển ti vi đổi kênh, khinh bỉ nhìn
cậu nói: “Em đang ngượng sao? Ngạc nhiên thật.” Kể từ đêm đó nói chuyện
điện thoại với Hạ Hoằng Huân, Mục Thần ngày ngày quấn cô, sợ mình bị bà
chị bỏ rơi, một mình đến chỗ anh rể, thậm chí cậu còn nhất quyết nương
nhờ ở ký túc xá của cô không chịu rời đi.
Ánh mắt Mục Thần nhìn chằm chằm quái vật trong máy vi tính, vừa hạ đòn
xuống đầu kẻ thù vừa điềm tĩnh nói: “Lúc không có người khác chị chê em
thế nào cũng được, em không so đó, nhưng trước mặt anh rể nhớ để cho em
chút mặt mũi.” Bộ dạng ra vẻ rất độ lượng.
Gọi anh rể thật thuận miệng đó! Mục Khả chân trần lao vào phòng, giơ tay gõ vào gáy cậu: “Còn nói linh tinh nữa là ăn đòn thật đấy!”
Mục Thần nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng nõan chỉnh tề : “Không cần
phải ngại, ai chả biết trong lòng chị đã ưng lắm rồi……. Ai, đúng rồi,
đừng vì em ở đó mà hai người ngại ngùng thân thiết nhé, em sẽ không cười nhạo, không đả kích, tùy ý hai người……”
Nói linh tinh cái gì! Đây là những lời của một đứa bé mười năm tuổi nên nói sao? Mục Khả ném rơi cái điều khiển ti vi, tay nắm chặt cổ Mục Thần,
lắc lắc: “Chị xem em đúng là thèm ăn đòn mà…” Lúc này, trong trò chơi
Mục Thần bị giết.
Thời gian sáng sớm luôn tốt đẹp lại khiến cho người ta ảo não, Mục Khả đang
ngủ say bị điện thoại của Hạ Hoằng Huân đánh thức, cô từ từ nhắm hai mắt lại, mơ màng nói không rõ: “Sau này em có thể không cần mở máy cả đêm
có được không, rất hao tốn điện đấy….”
Kể từ lúc trở về từ sở huấn luyện, Hạ Hoằng Huân yêu cầu cô mở máy, cũng
không phải theo dõi cô 24 giờ, chủ yếu để buổi sáng thuận tiện gọi điện
cho cô rời giường, tránh bị muộn giờ làm.
Nghe được giọng nói lười biếng của cô, Hạ Hoằng Huân dịu dàng nói: “Tôi dùng đường dây riêng, em sợ tốn điện cái gì.”
Mục Khả ăn vạ: “Tiếng chuông máy bàn rất lớn, sẽ ầm ĩ đến Tiểu Thần.”
Hạ Hoằng Huân cong môi cười: “Cậu ấy đã sớm rời giường rồi, gọi điện thoại cho tôi nói rằng em đang bất tỉnh.”
Dường như nghe thấy tiếng gõ cửa, vẻ mặt Mục Khả giống như đưa đám chỉ trích: “Tên phản đồ này!”
“Nghe lời, rời giường đi. Mười giờ tập trung dưới lầu, lên đường.”
Mười giờ mới lên đường tại sao phải dậy sớm như thế, Mục Khả lại chui vào
trong chăn thật lâu sau mới rời khỏi giường. Lấy chiếc váy mới từ trong
tủ quần áo ra mới phát hiện chiếc áo lót cùng mua hôm qua để quên trong
túi xách của An Dĩ Nhược. Cô gãi mái tóc lộn xộn, nhắn cho chị dâu một
tin nhắn: “Làm thế nào bây giờ, áo lót vẫn còn trong túi của chị, nếu
không để em qua lấy nhé?”
