XtGem Forum catalog
Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218470

Bình chọn: 8.00/10/1847 lượt.

hớ rõ chuyện của bốn năm trước. Cô nhớ tại sao mình mắc bệnh tâm thần, tại sao lại đập đầu vào góc giường, thế nhưng cô không nhớ nổi chuyện xảy ra gần đây. Trí nhớ của cô tựa hồ chỉ dừng ở ngày Hạ Đồng xuất hiện.

“Em đừng bận tâm, nó không quan trọng.” Lệ Minh Vũ lại ôm đầu cô vào sát ngực mình, anh cúi đầu hôn trán cô, “Tất cả đều qua hết rồi. Em đừng nghĩ nữa, nó không quan trọng.”

“Không quan trong?” Tô Nhiễm ngẩng đầu, cô chần chờ nhìn anh.

Lệ Minh Vũ cười ôn hòa, tay anh xoa gáy cô, “Ngoài em ra, những việc khác đều không quan trọng.”

Tô Nhiễm thảng thốt nhìn Lệ Minh Vũ. Anh chưa bao giờ nói như thế này với cô.

“Vậy còn ba mẹ anh?”

Cô không ngốc. Khi cô nhìn thấy tấm hình, cô đã mơ hồ dự cảm được điều gì đó. Nếu không có nguyên nhân sâu xa, tại sao Lệ Minh Vũ lại phải đổi họ của mình? Cô nhớ lại những lời nói úp mở của mẹ trước đây. Bây giờ ngẫm nghĩ, cô dám chắc đã có chuyện xảy ra.

Lệ Minh Vũ và mẹ đều có chuyện dấu diếm cô, lẽ nào chuyện này không đơn giản như họ nói?

Gió lạnh thổi qua, Lệ Minh Vũ đột nhiên cứng đờ người. Cô không biết phản ứng của anh là do gió lạnh hay do cô nói. Gương mặt nghiêng của anh nghiêm lại, khiến cô cảm thấy bất an. Anh không trả lời câu hỏi của cô. Anh mím môi, mắt anh lộ vẻ bối rối.

Tô Nhiễm không muốn ép anh trả lời. Cô thấy mình là kẻ ngốc nhất trên đời này. Có lẽ tất cả mọi người đều biết nhưng chỉ có một mình cô ngơ ngác, không biết gì hết. Cô cảm thấy có thứ gì đó bao phủ lên mọi việc, một khi đâm thủng, rất nhiều sự thật như cái chết của ba, của Đinh Minh Khải… sẽ hiện ra.

Tô Nhiễm bình tĩnh nhìn anh, “Tôi hỉ muốn hỏi anh một câu duy nhất”

Lệ Minh Vũ nhìn cô, “Em muốn hỏi gì?”

Giọng nói mềm mại của Tô Nhiễm cất lên, “Tôi đã từng hỏi anh câu này trước đây, bây giờ tôi muốn hỏi lần nữa.” Tô Nhiễm hít sâu một hơi, cô nói rành rọt từng chữ, “Anh có biết người tên Cố Hoài Dương hay không?”

Môi Lệ Minh Vũ mím thành đường cong sắc bén, gương mặt anh đanh lại lạnh lùng.

Tô Nhiễm trông thấy biểu hiện của anh, cô cười buồn bã đẩy anh ra, chạy ào ra ngoài.

“Nhiễm…” Lệ Minh Vũ giật mình, ném phăng cây dù giữ cô lại.

“Bỏ ra!” Tô Nhiễm đột nhiên rất kích động, cô gào lên với anh, đôi mắt ngập tràn bi thương, “Anh còn gạt tôi bao nhiêu chuyện? Tôi thấy anh rất đáng sợ.”

“Theo anh về!” Lệ Minh Vũ không biết phải làm thế nào. Anh đành cậy mạnh giữ cô lại.

Mưa to xối xả dội hai người ướt đầm đìa.

Tô Nhiễm đánh anh thùm thụp, “Tôi không muốn về với anh!” Cô cho anh cơ hội nhưng anh vẫn không nói thật với cô. Tô Nhiễm nước mắt giàn giụa, cô gào to, “Lệ Minh Vũ, tôi tưởng mình đã hiểu anh dù chỉ là một chút. Nhưng giờ tôi mới biết mình chỉ là một con ngốc. Tôi không hiểu gì về anh!”

“Nhiễm…”

“Bỏ tôi ra!”

“Không bỏ!” Nước mưa như điêu khắc gương mặt Lệ Minh Vũ càng cương nghị. Anh quát khẽ, “Anh đã nói cả đời này anh sẽ không từ bỏ em nữa.”

“Thả tôi ra, anh thả tôi ra…” Tô Nhiễm giãy giụa một hồi rồi kiệt sức, cô mềm oặt người ngất đi.

Ánh đèn dịu nhẹ chiếu sáng khắp phòng ngủ.

Đến khi Lệ Minh Vũ thay xong quần áo sạch đi ra, bác sỹ gia đình cũng vừa xong việc.

“Bác sỹ, cô ấy có sao không?”

“Cô ấy không sao, có thể do hôm trước cô ấy bị sốt, sức khỏe qua yếu nên mới ngất đi. Để cô ấy ngủ một giấc là được.”Bác sỹ nói.

Lệ Minh Vũ nghe vậy mới yên tâm. Anh bèn kêu chị Phi tiễn bác sỹ về.

Mark vẫn ngồi đợi ngoài ghế sô pha. Lệ Minh Vũ đi vào phòng ngủ, đắp chăn cho Tô Nhiễm, rồi đóng cửa đi ra.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Mark hỏi Lệ Minh Vũ.

Lệ Minh Vũ ngồi xuống, thần sắc anh căng thẳng, “Cô ấy trông thấy thứ không nên thấy nên bỏ chạy ra ngoài.”

Mark không hiểu ý của Lệ Minh Vũ.

“Bệnh của cô ấy dường như vì việc này mà chuyển biến tốt lên.” Lệ Minh Vũ thản nhiên nói lái sang chuyện khác.

Mắt Mark bông sáng ngời, “Anh chắc chứ?”

“Tôi thấy cô ấy rất tỉnh táo.” Lệ Minh Vũ nói quả quyết.

Mark gật đầu, “Đợi ngày mai cô ấy tỉnh dậy, tôi sẽ kiểm tra lại.”

“Tình huống hiện tại có thường xảy ra không?” Lệ Minh Vũ hỏi tiếp.

Mark suy tư vài giây, “Tình huống bất ngờ tỉnh táo rồi phát bệnh lại rất ít xảy ra. Chỉ cần đừng để người bệnh gặp cú sốc qua lớn thì sẽ không sao.” Mark uống một hớp trà, anh ta nói, “Thực ra trải qua nhiều đợt chữa trị, Tiểu Nhiễm có thể tỉnh lại cũng rất bình thường. Tâm lý của con người vốn là một thứ màu nhiệm, có thể giây trước còn mê man, nhưng cũng có thể giây sau vì nguyên nhân nào đó mà tìm lại bản ngã. Vì vậy, anh đừng lo lắng quá.”

Thần thái Lệ Minh Vũ mệt mỏi. Anh thở phào một hơi, gật đầu với Mark.

Chị Phi vừa tiễn bác sỹ ra về vào phong khách bên cửa sổ. Chị Phi cất giọng vui vẻ, “Cậu chủ, bên ngoài hết mưa rồi.”

Lệ Minh Vũ ngoảnh đầu nhìn ra bên ngoài. Mưa đã ngừng rơi, bầu trời trong xanh như chiếc gương sáng loáng vừa được gột rửa. Khóe miệng Lệ Minh Vũ bất giác cong lên.

Trời đã tạnh mưa, tuy sau này có thể sẽ có bão táp nhưng anh tin mọi việc sẽ trở nên tươi đẹp hơn…

Hôm sau là một ngày trong xanh nhưng thời tiết dường như lạnh hơn.

Tô Nhiễm bước dọc theo hàng cây ngô đồng Pháp nằm ven đường, ngước nhìn l