nh ta làm vậy không phải để cướp của.
“Cậu muốn gì?” Hạ Minh Hà nhìn anh ta một cách cảnh giác.
Một người có thể sai người giả mạo tài xế của ông ta thì không phải hạng xoàng. Vả lại, bắt cóc viên chức chính phủ đâu phải chuyện thường.
Anh ta nhìn ông ta hứng thú, “Để tôi giới thiệu đôi chút về mình. Tôi tên Giang Dã, hôm nay tôi hơi đường đột mời bộ trưởng Hạ đến đây.”
Giang Dã?
Hạ Minh Hà như bị quất mạnh vào đầu. Giang Dã, con trai cưng của Giang Chấn Hải!
Hạ Minh Hà nuốt khan, dè dặt nhìn Giang Dã, “Cậu bắt tôi làm gì? Cậu cần gì?”
Giang Dã nói từ tốn, “Dĩ nhiên không phải vì tiền.”
Hạ Minh Hà cũng biết điều này. Nhà họ Giang giàu có cao quý, còn ông ta là viên chức nhà nước, giàu có đến mấy cũng không bằng nhà họ Giang. Có điều ông ta không hiểu mình chọc thiếu gia nhà họ Giang từ lúc nào?
“Rổt, rốt cục cậu muốn gì?” Ông ta lắp bắp hỏi.
Giang Dã không trả lời, đưa mắt nhìn thuộc hạ đứng cạnh.
“Mấy, mấy người định làm gì?” Hạ Minh Hà thụt lùi, tuy đã được cởi trói nhưng ông ta vẫn sợ vô cùng.
Thuộc hạ của Giang Dã đến gần Hạ Minh Hà, vung tay đánh ông ta bôm bốp. Hạ Minh Hà hoảng hốt gào thét thất thanh. Đánh đến khi Giang Dã hài lòng, anh kêu họ dừng lại, đứng lên nhìn ông ta từ trên cao.
Mặt mũi Hạ Minh Hà sưng vù, khóe miệng ông ta rớm máu.
Giang Dã cúi xuống nâng mặt ông ta, giả vờ không nỡ, “Ơ kìa, tôi chỉ kêu mấy cậu bắt chuyện với bộ trưởng Hạ. Mấy cậu không hiểu chuyện rồi, có đánh cũng đừng nên đánh vào mặt chứ.”
Hạ Minh Hà thấy Giang Dã có vẻ nho nhã nhưng tuyệt đối không phải người hiền lành.
Giang Dã thả tay, lắc đầu bất mãn, “Đánh tiếp! Nhớ, không được đánh vào mặt.”
“Dạ, thiếu gia.” Thuộc hạ của Giang Dã tiến lên. Hạ Minh Hà run lẩy bẩy, ông ta chưa thốt được chữ nào đã bị đánh đấm túi bụi.
Giang Dã phởn phơ ngồi xuống, nghe Hạ Minh Hà gào khóc thảm thiết. Mãi đến khi cảm thấy vừa lòng, anh ra lệnh, “Dừng.”
Thuộc hạ dừng đánh, lui người sang bên.
Hạ Minh Hà quỳ rạp dưới đất, trông chật vật cực kỳ. Comple của ông ta bê bết máu, mất hết hình tượng thường ngày.
Giang Dã hào hứng nhìn ông ta, “Cử tri mà thấy dáng vẻ này của ông thì hay quá.”
Hạ Minh Hà dù sao cũng là bộ trưởng có tên có tiếng. Nghe anh nói vậy, ông ta gầm lên, “Giang Dã, tôi không thù không oán với cậu, tại sao cậu đối với tôi như vậy?”
“Ờ.” Giang Dã nhíu mày, “Tất nhiên ông không thù không oán với tôi. Bộ trưởng Hạ, hôm nay mời ông đến là có chuyện nhờ vả ông.”
“Nhờ vả tôi? Nực cười, đây là thái độ cậu nhờ tôi?” Hạ Minh Hà chịu đau, “Cậu không biết muốn nhờ vả người khác thì phải hạ mình ư? Cậu làm vậy là nhờ tôi?”
“Hạ mình?” Giang Dã mỉm cười, “Tiếc quá, tôi chỉ toàn trước là tiểu nhân, sau là quân tử!”
Hạ Minh Hà thận trọng nhìn anh.
Giang Dã điều chỉnh tư thế ngồi, lười biếng nói, “Nói thẳng vậy. Tôi nghe nói con ông đã tỉnh. Việc tôi nhờ ông rất đơn giản, hãy kêu con ông hủy kiện Hòa Vy, còn ông không được phép truy cứu chuyện này.”
Hạ Minh Hà cười nhạt, “Thì ra bắt tôi tới là vì chuyện này. Đúng là buồn cười. Hòa Vy làm con tôi sau này khó có thể sinh con đẻ cái, cậu nghĩ tôi sẽ bỏ qua?”
“Bộ trưởng Hạ, ông nói sai rồi đấy. Chúng ta đâu thể làm cái việc ‘chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn’. Tôi nghe nói con ông hại Tô Nhiễm – em gái Hòa Vy sẩy thai, thậm chí còn khiến cô ấy bị bệnh rất lâu. Ông nói món nợ đó phải tính thế nào?” Nụ cười trên mặt Giang Dã nom hết sức hiền lành.
Hạ Minh Hà nhìn anh chòng chọc, ông ta cứng họng không biết trả lời thế nào.
“Nhưng ông đừng lo. Tôi tin sẽ có người tính món nợ của Tô Nhiễm riêng với ông. Hôm nay, tôi chi bắt ông tới là vì chuyện của Hòa Vy.”
Hạ Minh Hà khinh khỉnh nhìn Giang Dã, “Cách bàn bạc của cậu là kêu thuộc hạ đánh tôi? Giang Dã, tôi nói cậu biết, cậu có đánh chết tôi, tôi cũng không tha cho Hòa Vy!”
Giang Dã ung dung thở dài, “Chúng ta lịch sự với nhau một chút vậy. Để tôi cho ông nghe một đoạn ghi âm giải trí.”
Giang Dã búng tay, trong không gian liền vang lên tiếng đàn bà thở dốc, tiếng thở hổn hển của đàn ông và cả âm thanh da thịt va chạm vào nhau.
Giang Dã nhướng mày vẻ như hiếu kỳ. Hạ Minh Hà đờ đẫn, ông ta cảm thấy khác thường.
Tiếng nam nữ giao hoàn kéo dài chưa đến năm phút thì im bặt, người đàn ông nằm ngửa bật hộp quẹt, hẳn là châm thuốc hút.
“Tình thế bây giờ đang căng thẳng, em cố gắng tìm anh ít thôi.” Giọng đàn ông cất lên.
Âm thanh này vọng ra, sắc mặt Hạ Minh Hà cũng trắng bệch.
Đoạn ghi âm truyền tiếp ra một giọng nữ mềm mại, “Em đã nghe anh xúi Bạch Lâm giết Trần Trung, bây giờ còn rắc rối gì nữa? Anh từng hứa với em Bạch Lâm mà có gì không may, anh sẽ nghĩ cách cứu cậu ấy thoát tội, anh không được thất hứa.”
“Chắc chắn rồi bảo bối của anh. Chúng ta đang đứng chung thuyền. Bạch Lâm tiêu đời, em cũng tiêu đời, anh cũng tiêu đời, hiệu ứng domino cơ mà.” Người đàn ông nói chuyện.
“Nhưng dẫu sao đi nữa Trần Trung cũng trung thành tận tâm với nhà họ Hòa, ông ta còn một đứa con nhỏ.”
“Ai kêu ông ta nhìn thấy anh và em? Em không giải quyết th