Polaroid
Hảo Một Ngài Quốc Cữu Gia

Hảo Một Ngài Quốc Cữu Gia

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324174

Bình chọn: 8.5.00/10/417 lượt.

ngọc diện không khỏi đỏ lên, vội vàng lấy tay áo che mặt.

Trên tháp thượng, Thái Hậu ho nhẹ một tiếng, đổi đề tài nói:

“Gần đây trong cung chuyện ma quái, tiểu quốc cữu có nghe nói không?”

Bàng Hà ngẩn ra, nhìn đến Bàng thái phi sắc mặt khác thường, hắn đáp:

“Thần nghe nói qua, nhưng chỉ là biết một hai mà thôi.”

Thái Hậu thở dài một tiếng:

“Vài cung nữ chính mắt nhìn thấy hậu

cung có quỷ, tuy rằng Hoàng Thượng phong tỏa tin tức này, nhưng việc này tổng yếu cần giải quyết, trước mắt hậu cung vô chủ, tất nhiên là do ai

gia quản lí, hơn nữa quỷ kia lại là phi tần của tiên hoàng năm đó, ai

gia tự nhiên gánh vài phần trách nhiệm……”

Bàng Hà trong lòng vang một tiếng, kinh ngạc nói:

“Quỷ là…… phi tử của tiên đế?” Thanh âm có vài phần phát run.

“Đúng vậy, cung nữ cũng không hẹn mà cùng nhắc tới, quỷ kia mặc phi phục, hình như có không cam lòng……”

Bàng Hà răng nanh có chút run lên. “Không cam lòng?”

“Năm đó mười phi tần có bảy, tám tuẫn

táng, còn lại đều ở Từ Thọ Cung dưỡng lão. Tuẫn táng cùng tiên đế là cầu còn không được, lẽ ra Quỷ Hồn phi tần không nên ở hậu cung sinh oán, có phải hay không năm đó có ai không cam lòng mà đi……”

“Không cam lòng mà đi……” Bàng Hà thấp giọng hỏi nói: “Xin hỏi Thái Hậu, quỷ kia lưu luyến ở đâu trong hậu cung?”

“Trong Ninh An cung, đúng không? Thái phi?”

Thái phi nhẹ nhàng ứng thanh, Bàng Hà

trong đầu nhất thời rầm rầm rung động. Hắn tính tình phá hư, chuyện xấu

xa cũng không phải chưa làm qua, duy độc không hại người, chỉ có một

lần…… Chỉ có một lần……

Hắn nhớ rõ, khi hắn biết được trên danh

sách tuẫn táng có tên tỷ tỷ, nhất thời vừa giận vừa vội, cầu sư phụ lưu

lại mệnh tỷ tỷ…… Lúc ấy danh sách một đường thẳng xuống, hắn còn chưa

kịp thấy Ninh An cung, trước hết thấy tên tỷ tỷ, nói cách khác, phi tần ở Ninh An cung xếp phía sau, phi tử bên trong rất có thể là lần lượt bổ

sung lên……

Là hắn làm hại! Là hắn làm hại!

Hắn mắt đầy khiếp sợ, tim đập dồn dập,

rất giống trở lại bệnh trạng lúc nhỏ. Thanh âm Thái Hậu giống như từ

phương xa truyền đến, loáng thoáng nghe không rõ ràng–

“Nam tử không vào hậu cung là quy củ tổ

tông, nhưng là miễn cưỡng vẫn có thể được. Hôm nay vừa thấy tiểu quốc

cữu, ai gia tính toán trong đầu. Tiểu quốc cữu thân mang võ nghệ, lại có dương khí nam tử, có thể tình nguyện qua đêm ở Ninh An cung, một mình

tìm hiểu tường tận …… Đương nhiên, tiểu quốc cữu phẫn thành cung nữ để

ngừa tin tức lộ ra ngoài. Sang năm Hoàng Thượng đại hôn, hậu cung không

thể lại xảy ra chuyện, tiểu quốc cữu cũng biết, cung nữ ở Ninh An cung

gặp quỷ Hoàng Thượng đều làm cho ngậm miệng…… Nếu còn tiếp tục như vậy,

sẽ có tổn hại âm đức……”

Có tổn hại âm đức? Vậy cái kia tuẫn táng hơn trăm nghìn người sẽ không tổn hại âm đức sao? Bàng Hà đầy mặt tức giận.

Lại nghe Thái Hậu nói:

“Nghe nói tiểu quốc cữu rất thích hình

nhân, thuở nhỏ trong nhà búp bê thật nhiều, vừa vặn, tiểu quốc lân cận

dâng lên búp bê tinh xảo. Tiểu quốc này thật thú vị, nói trong búp bê có linh hồn…… Coi như thưởng cho ngươi, mang lên đi.”

Bàng Hà giương mắt thấy cung nữ đưa đến –

Bỗng dưng, mắt phượng kinh ngạc trừng lớn.

Búp bê cao cỡ đứa nhỏ bảy, tám tuổi ở

Thiên triều, ngay tại trước mắt. Vẻ mặt thập phần cứng ngắc, khóe miệng

giơ lên, nhìn như cười đến hòa khí, nhưng ở trong mắt Bàng Hà, lại là

cười đến âm trầm quỷ dị, giống như đang nói: “Ta đã trở về! Ta trở về

tìm ngươi!” (edit đoạn này mà lạnh cả người, đang là 1h đêm a =.=”)

“A a……” Hắn thấp giọng thét chói tai,

tiếp theo hắn lui lại vài bước, miệng kêu to: “Tránh ra tránh ra!” Nhất

thời không đứng vững, chật vật ngã về phía sau.

Ngã vào trong ngực nam nhân.

“Cần Chi!”

Nhìn tay áo quan bào quen mắt nhanh

chóng che đi tầm mắt của hắn, búp bê lập tức từ trước mặt hắn biến mất.

Mùi hương này, rất quen thuộc a, hắn sao lại nghĩ không ra là ai chứ?

Hắn hô hấp dồn dập, ý thức mơ hồ, không thể nhận thức mùi này……

“Mẫu hậu ngườilàm cái gì? Sao lại lấy hình nhân đến dọa Bàng Hà!”

“Hoàng Thượng!”

“Còn không mau tuyên Thái y!”

“Cần Chi, ta là ai?”

Thanh âm nam nhân cũng quen thuộc như mùi của hắn, bám vào bên tai Bàng Hà nhẹ gọi.

Trước mặt một mảnh tối đen, hình ảnh búp bê cùng người nào đó lần lượt thay đổi……

Còn nhỏ có một người, vẫn có một người đợi hắn, cho dù hắn tính tình ác liệt, người nọ cũng là xuất phát từ chân tâm đợi hắn……

Là ai…… Là ai…… Là……



Như cũ.

Leo qua cái thang, hiện lên đầu tường.

Đêm đen gió lớn, là thời cơ tốt để làm chuyện xấu.

Bàng Hà mười tuổi che miệng nhỏ xèo xèo

cười, cười đến có chút giống con chuột nhỏ, sau đó, hắn đi xuống nhìn

lại. Mẹ ơi, khoảng cách có chút cao nha.

“……” Hắn ngồi khoanh tay trên đầu tường, thật lâu sau, quyết định học theo chiêu thiên ngoại phi thiên khinh công của sư phụ.

Không lí nào sư phụ có thể hắn lại không, vì thế phi thân — hưu –

Một tiếng trống vang lên, rơi thẳng xuống, té nằm úp sấp.

Hắn tức giận bừng bừng, dùng sức đạp một cước tiết hận, vỗ vỗ mông đứng lên.

Mục tiêu, tẩm lâu sư phụ.

Hắn lúc trước có đến tra xét qua, tẩm

lâu sư phụ ở phía