XtGem Forum catalog
Hảo Một Ngài Quốc Cữu Gia

Hảo Một Ngài Quốc Cữu Gia

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324385

Bình chọn: 7.00/10/438 lượt.

g sử dụng quyền thế bản thân chấm dứt tánh mạng một người, nhưng

mà hai tháng gần đây, hắn lại liên tục hai lần giận dữ.

Một lần là đêm nay, một lần là vào ngày Hoàng Thượng gặp Bàng Hà.

Bàng Hà không phát hiện, nhưng

hắn thấy thần sắc Hoàng Thượng. Thần sắc như vậy…… dục vọng trắng trợn

như vậy đúng là đối Bàng Hà!

Hắn vẫn nghĩ, đối Bàng Hà có

cưng chiều, có thương yêu, có ưa thích, chờ nàng trưởng thành thú nàng

làm phi, như sư như cha như huynh, còn có chút tình cảm nam nữ trong đó, vậy là đủ.

Liền chiếu cố nàng như vậy, đem

nàng đặt ở trước mắt mình, đỡ cho hắn một ngày nếu không thấy nàng chủ

động chạy tới, còn có thể lo lắng nàng có phải hay không bị bệnh, có

phải hay không tâm tư chuyển tới trên người những người khác……

Cho đến đến ngày nào đó, hắn mới phát hiện chính mình có thể vì Bàng Hà, phạm tội khi quân; Vì Bàng Hà

mà căm hận Hoàng Thượng; Vì Bàng Hà, hắn làm cho người khác của Bàng gia vào cung; Vì Bàng Hà, hắn nguyện mạo hiểm thử một lần, trở lại đất

phong vĩnh viễn không về kinh.

Mà nay lại vì nha đầu kia, lấy quyền thế áp bức người.

Từ bao giờ?

Trưởng Tôn Lệ cười khổ.

Tình cảm nam nữ là phức tạp như vậy, hắn đã bắt đầu leo lên vách đá rồi, nàng lại còn ở ngay chân vách cái hiểu cái không.

Nghĩ đến nàng không theo hắn như vậy, nội tâm hắn là giận dữ không ngừng.

Vách đá này nàng nhất định phải leo, cho dù nàng không muốn, hắn cũng không thể không ép nàng phải leo lên.

Suy nghĩ, hắn lại thở dài một tiếng, thi triển khinh công bay qua tường, ở trong nắng sớm bay trở về tẩm lâu của mình.



Chưởng quầy Xuân Hoa Thu Nguyệt lâu khóc không ra nước mắt.

Bàng quốc cữu tự tay viết ra mấy chữ xinh đẹp.

“Chưởng quầy, ngươi nói, bổn thiếu gia có đủ nghĩa khí hay không?”

“…… Quốc cữu, ngài tạm tha tiểu nhân đi.”

Bàng Hà hung ác trừng hắn một

cái. “Nói cho cùng ta giống như là ác bá ức hiếp dân chúng chứ gì. Ngươi nói, thời gian trước, bổn thiếu gia muốn vào tửu lâu này của ngươi, kết quả ngươi phái người đi ra dán cái gì?”

“…… Đông chủ có tang.” Chưởng quầy tâm đã chết, lệ đã cạn.

“Đông chủ có tang mới vài ngày,

ngươi liền khai trương đại cát, bổn thiếu gia hôm nay không chê, tự mình tiến vào dùng cơm, còn thuận đường giúp ngươi viết mấy chữ, ngươi không cảm kích còn khóc cái gì? Tinh Tinh, chúng ta ngồi chỗ này tốt lắm,

liền theo cửa sổ thả xuống đi.”

Tinh Tinh vâng một tiếng, cẩn thận đem bản vẽ đẹp của Bàng Hà từ cửa sổ lầu hai thả xuống.

Trong khoảng thời gian ngắn

ngườidđi trên đường đều ngẩng đầu, vừa nhìn thấy vải lụa thả từ lầu hai

xuống kia, có bốn chữ rồng bay phượng múa, cuối cùng là một chữ chói mắt khác thường, người đi đường vội vàng chạy trốn.

Bàng Hà mở ra chiết phiến, cười liếc mắt:

“Xem, này không phải rõ ràng

thật sự sao? Ngày đó ngươi viết đông chủ có tang, chữ xấu khó có thể đọc ra, bổn thiếu gia vẫn canh cánh trong lòng, nay có thể làm được chuyện

này, ai, khẩu vị liền tốt lên a! Đi đi đi, mau đưa rượu cùng đồ ăn ngon

lên đây.”

Chưởng quầy rưng rưng hối hận. Ai bảo ngày đó bọn họ vừa nhìn thấy Bàng Hà đi tới, liền lập tức đóng cửa đâu.

“Thiếu gia thật sự là tâm địa thiện lương, biết chủ quán chữ xấu, tự mình thay bọn họ viết.” Tinh Tinh ở bên khen tặng.

Bàng Hà đang uống trà, thiếu chút nữa phun ra. Tinh Tinh này, rốt cuộc là làm sao có được hắn tuyệt đối không muốn nhớ lại!

“Triệu gia…… lầu một cũng được a…… làm gì phải lên lầu hai chứ……” Điếm tiểu nhị ở dưới lầu tiếp đón.

Bàng Hà kinh ngạc. Tửu lâu bị

nàng quậy đến như vậy, khách nhân lầu hai đều đi hết, vậy mà cũng có

người dám đi thẳng lên lầu hai?

Cầu thang truyền đến tiếng bước chân, không bao lâu, một gã nam tử rất quen thuộc đi lên.

“Là con một của Triệu Thái Phó,

lần trước thiếu gia mới cùng hắn giành oa nhi vô dụng về nhà, còn lãng

phí lương thực Bàng phủ.” Tinh Tinh nhắc nhở, đồng thời cái ót đã trúng

một chưởng.

Triệu Tử Minh vừa lên đến liền hướng phía này nhìn đến. Mặt hắn lộ vẻ kinh hỉ, lắp bắp nói:

“Bàng Hà, đã lâu không gặp…… ta ở bên ngoài thấy bốn chữ “Đông chủ có tang” kia, biết chắc là ngươi.” Còn tự động vén áo lên ngồi đối diện nàng.

Thật sự là thất phu dũng khí a!

Bàng Hà muốn ức hiếp người có khi xem tâm tình có khi xem tư chất của

đối phương, Triệu Tử Minh thực không thú vị, cho nên nàng không có hứng

thú, liền thuận miệng nói:

“Bổn thiếu gia cũng không nghĩ tới bí đao huynh đối chữ viết của ta hiểu biết thật tường tận a!”

Triệu Tử Minh lộ ra tiếng cười đắc ý:

“Bởi chữ ngươi cùng Cung thân

vương có chín phần giống nhau, Cung thân vương sẽ không ở kinh sư quậy

phá, nhưng Bàng đệ ngươi thì……”

Nàng nheo nheo mắt. “Bàng đệ?” Ngừng, nàng muốn phun a!

Triệu Tử Minh khụ một tiếng, che giấu khuôn mặt có chút đỏ, xuất ra mặt quạt, thử bày ra một măt tiêu sái.

Muốn so ai tiêu sái hơn? So với

Bàng Hà nàng sao? Nàng quạt mãnh liệt, quạt đến tóc của Tinh Tinh đứng

bên cạnh đều bay loạn cả lên.

“Cái kia…… Nghe nói ngươi ở chỗ Bàng thái phi bị một hình nhân dọa đến té xỉu, là thật?”

Bây giờ là muốn tới cườin hạo nàng? Bàng Hà trong lòng khó chịu, bắt