ành thạo ngôn ngữ nọ lắm, hiểu một nửa cùng với huơ tay múa chân cũng có thể đoán được, Chu Văn nói vậy muốn dùng phương pháp này lại
thất bại, ai còn dám không muốn sống đi huơ tay múa chân a? Này sợ là sẽ đứt tay đứt chân trở về đi!
“Hoàng Thượng hạ lệnh tìm vị đại nhân nào a?” Bàng Hà hỏi.
Đồng nghiệp người người lảng tránh thái giám.
Thái giám kia nhìn Bàng Hà, lại nhanh chóng thu hồi ánh mắt, nhìn cái mũi nói:
“Hoàng Thượng không nói, chỉ cần phái một đại nhân đi qua.”
Bởi vì Hoàng Thượng căn bản không biết nhân tài trong phiên thư phòng đi, Bàng Hà lại thuận miệng hỏi:
“Người quốc gia nào a?”
“Là Đông Dương quốc.”
“Đông Dương quốc?” Có người khẽ gọi: “Là tiểu quốc cách xa vạn dặm xa đâu…… Ta chỉ biết tiểu sở quốc a……”
Bàng Hà đang ngáp dài, đột nhiên một chút, tinh thần đến đây. Nàng đi đến trước mặt thái giám, lại hỏi:
“Trừ bỏ Hoàng Thượng, còn có ai ở đó?”
Tiểu thái giám cảm thấy cái mũi chính mình xem tốt lắm, tiếp tục nhìn đáp:
“Còn có Cung thân vương cùng nhiếp chính thân vương đều ở đó, các đại thần cũng đều ở.”
Sư phụ đã có mặt, sư phụ biết ngôn ngữ Đông Dương quốc cũng không hé răng…… Nàng dụi dụi mắt phượng, nhấc tay.
Nhóm đồng nghiệp nghẹn họng nhìn trân trối, nhìn Bàng Hà giơ tay lên cao.
Tiểu thái giám lại tiếp tục quan sát cái mũi độ cong rất đẹp của mình nói:
“Hoàng Thượng lặng lẽ cùng Hỉ công công phân phó, Bàng quốc cữu cũng không cần đến.”
Cây quạt lập tức đánh về phía
cái ót của tiểu thái giám, nhưng thấy tiểu thái giám này ý chí kiên
định, tuyệt không khuất phục trước bạo lực, Bàng Hà lại đúng lúc dừng
tay. Nàng tròng mắt chuyển động, kê kê cười quái dị nói:
“Đến ngày mai, bổn quốc cữu muốn Hỉ công công bái ta làm nghĩa phụ.”
Tiểu thái giám ngẩn ngơ, rốt cục đem ánh mắt từ trên cái mũi dời đi, dừng trên lệ dung vừa tỉnh ngủ
nhưng thật dễ dàng mê hoặc ý người của Bàng Hà.
Bàng Hà lại mỉm cười nói:
“Ngươi nói đến lúc đó, ta muốn
hắn làm cái gì hắn có làm hay không a?” Ngụ ý chính là, đến lúc đó muốn
Hỉ công công chỉnh chết tiểu thái giám này, Hỉ công công cũng tuyệt đối
sẽ chỉnh được.
Thanh danh Bàng quốc cữu, tiểu
thái giám vừa mới tiến cung cũng đã nhất thanh nhị sở*, hắn lập tức gió
chiều nào theo chiều ấy đáp: (nhất thanh nhị sở: cực kỳ rõ ràng)
“Hoàng Thượng có chỉ, tuyên Bàng đại nhân vào triều.”
Tiểu hoàng đế trợn mắt há hốc mồm.
Cả triều đại thần cũng trợn mắt há hốc mồm.
Đông dương đặc phái viên lại trợn mắt há hốc mồm.
Cung thân vương ngồi bên trái tiểu Hoàng đế cúi mặt, khóe miệng mơ hồ cười, hắn cũng không có trợn mắt há hốc mồm.
Nhiếp chính thân vương ngồi bên phải tiểu Hoàng đế cũng không có trợn mắt há hốc mồm.
Thời gian trở lại một nén nhang
trước, khi tiểu hoàng đế nhìn thấy người vào triều là Bàng Hà, hắn trực
giác muốn hỗn đản này lui ra.
Bàng Hà phá! Hắn có thể che giấu Bàng Hà cả đời, điều kiện tiên quyết là, lén (lút). Bàng Hà trước mặt
mọi người quăng mặt mũi của hắn đi, hắn có tâm muốn bảo (vệ) cũng bảo
không được a!
Hắn dùng ánh mắt chống lại Bàng Hà đang tiến vào điện:
Hỗn đản, ngươi thấy kết cục của Chu Văn đi!
Bàng Hà mắt phương cong cong, ánh mắt nói:
Thấy!
Thấy ngươi còn làm? Phiên thư phòng là không có ai, hay là ngươi oán mẫu hậu của trẫm, cho nên muốn để trẫm thật mất mặt?
Này ánh mắt khẳng định rất phức tạp, Bàng Hà thế nhưng xem không hiểu, còn toàn thân tràn đầy ý cười, tiến lên nói:
“Hoàng Thượng vạn tuế, thần, phiên thư phòng Bàng Hà.”
Tiểu hoàng đế vừa tức vừa giận,
hung hăng trừng mắt nhìn Bàng Hà, lại nhìn về phía Đông Dương đặc phái
viên làm người ta phát khùng kia.
Đông Dương đặc phái viên kia đã
sớm há hốc mồm, hiển nhiên chưa bao giờ xem qua tuyệt sắc thiên hạ như
thế, đáng tiếc, Thiên triều văn võ đại thần biết rõ Bàng Hà chi ác, đã
sớm đối sắc đẹp của Bàng Hà miễn dịch.
Tiểu hoàng đế đảo mắt qua các đại thần, rõ ràng phát hiện các đại thần đều mắt lộ ra dị sắc nhìn thẳng Bàng Hà.
Hắn nội tâm khinh nhạ, lại cẩn
thận nhìn Bàng Hà, tiểu tử này, không, cậu này mặt mày hớn hở, giống mùa xuân nở hoa, xuân sắc mãn cảnh, hắn trong lòng nhảy dựng, bình thường
Bàng Hà là như vậy, khó trách cácđại thần đều trợn tròn mắt…… Hắn nhìn
thần sắc tự nhiên của Cung thân vương, lại nhìn hướng Bàng Hà.
Cậu này thật sự là nữ nhân sao? Thế nhưng nháy mắt với hắn! Sắc mặt hắn ửng đỏ, khụ một tiếng, ánh mắt nheo lại.
Một khi đã như vậy, cậu ngươi không được làm ta thất vọng.
Bàng Hà đôi mắt mở to. Mau tới mau tới, ta chờ tiếp chiêu đây!
Tiểu hoàng đế thầm mắng một tiếng, lúc này liền xem hiểu ánh mắt của hắn!
Hắn thở sâu, trầm giọng nói:
“Đông Dương đặc phái viên, Bàng
Hà chính là dịch quan trẫm nể trọng nhất……” Hắn nghĩ một đằng nói một
nẻo xong, sắc mặt vẫn là duy trì ổn trọng, làm Hoàng Thượng thường xuyên phải nghĩ một đằng nói một nẻo, hắn sớm có kinh nghiệm.
Bàng Hà là cậu hắn xem trọng nhất, nhưng cũng không phải nhân tài tối nể trọng, tối nay hắn sẽ mất mặt……
Đông Dương quốc rõ ràng thấy hắn tuổi nhỏ, cố ý khi hắn. Tối nay, hắn nên bảo trụ mông của Bàng Hà như thế nào đây?
Tối nay……
