Old school Easter eggs.
Hảo Một Ngài Quốc Cữu Gia

Hảo Một Ngài Quốc Cữu Gia

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324071

Bình chọn: 8.5.00/10/407 lượt.

vào cửa cung. Mấy

ngày nay vừa đến buổi tối liền mưa to, quan viên nào không phải cả người ướt đẫm đến thư phòng,chỉ có tiểu quốc cữu vận khí tốt……”

Cung thân vương lấy lại tinh thần, khóe miệng khẽ nhếch, lại có vài phần sắc màu ấm.

“Đứa nhỏ của lão Thái Phó, bổn vương tất nhiên là nên chiếu cố.”

“Vâng, vâng, nô tài nhớ rõ, tiểu quốc cữu thuở nhỏ thân thể không tốt, cho nên nhiều năm ốm đau trên

giường, điểm ấy Bàng lão Thái Phó từng cùng nô tài đề cập qua.”

Cung thân vương nghe vậy, mặt mày phút chốc khác thường. Hắn đánh giá thái giám già nua này, bất động thanh sắc hỏi:

“Năm đó lão Thái Phó với ngươi đề cập qua Bàng Hà?”

“Dạ vâng…… Từng có như vậy một,

hai lần, nô tài khi đó nghe xong cũng là bất đắc dĩ, lão nhân gia tốt

như vậy lại vì đứa nhỏ trong nhà phiền lòng, nghe nói, nay Bàng quý phủ

tiếp thêm hơn trăm người, trong đó có hơn nửa là thân thích của Bàng

gia, đều là Bàng lão Thái Phó tìm đến, nói là vì đứa nhỏ trong nhà tăng

thêm chút dương khí.”

“Thật không? Ngươi nhớ rất rõ ràng.”

Lão thái giám ngượng ngùng cười cười:

“Con người già đi, phần lớn mọi

chuyện đều sớm đã quên, chính là những năm gần đây ngẫu nhiên nhớ tới

một việc, rõ ràng hôm nay nghĩ đến thập phần rõ ràng, ngày mai lại đã

quên.” Nói xong, cảm thấy có điểm không đúng, vừa nhìn lên, đã thấy ánh

mắt Cung thân vương nhìn hắn không đổi. Hắn tâm nhảy dựng, trực giác

nói: “Nô tài cái gì cũng không nhớ rõ, cái gì cũng không nhớ rõ.”

Xe ngựa đã muốn chạy đi, Cung thân vương lại vén lên màn xe, cho mưa đánh vào trong.

Ngọn đèn đến từ thư phòng phương xa, chợt lóe chợt lóe, giống như minh châu đung đưa.

“Công công, bổn vương vẫn cảm

thấy kỳ quái, Thiên triều là nam tuấn nhã nữ xinh đẹp, như thế nào Bàng

Hà là một nam thân lại có thể có vẻ ngoài mỹ mạo không phải của Thiên

triều đâu?” Cung thân vương đầu cũng không quay lại hỏi.

Lão thái giám sửng sốt, đáp: “Người trong cung cũng thường xuyên kỳ quái như thế.”

Cung thân vương rốt cục quay đầu nhìn hắn, nói:

“Lão Thái Phó không nói với ngươi sao?”

“Di?” Lão thái giám ngây người. Nghĩ nghĩ, chần chờ nói: “Nô tài thật sự già đi, lão Thái Phó có lẽ nói gì đó, nhưng nô tài thật sự đã quên, nhưng thật ra Hoàng Thượng……”

“Hoàng Thượng?”

“Không không, là tiên đế, nô tài trước đây theo hầu hạ bên người tiên đế, vừa vặn là khi Bàng thái phi

vào cung được vài năm, nô tài từng ngẫu nhiên nghe được tiên đế lầm bầm

lầu bầu, “Tuyệt sắc như vậy, đáng tiếc phẩm tính quá kém, không cần cũng được”. Tiếp theo, liền đem Bàng Ninh Tần thăng làm Bàng thục phi.” Không biết vì sao, hắn đột nhiên đối việc này ấn tượng rất sâu. “Nô tài nhớ rõ…… Ngày đó vừa vặn truyền đến tin tức tiểu quốc cữu bên ngoài gây chuyện bị người ta quăng vào chuồng heo, Bàng thục phi rất là lo

lắng đâu.”

Cung thân vương nghe vậy, mỉm cười:

“Thật không?”

“Đúng vậy, lão Thái Phó và thái

phi tốt như vậy, đều là nhân tài Bàng gia không biết đã tu luyện mấy

đời, nào biết, lại có thêm một cái không ra gì Bàng*……” Lão thái giám nhẹ nhàng đánh chính mình một cái tát. “Nô tài nói lỡ nô tài nói lỡ.”

* Tiếng Trung cũng giống Tiếng

Anh, tính từ đứng trước danh từ. Nên chỗ này ý ông thái giám là ‘một

Bàng … không ra gì’ nhưng mà nói chưa hết chữ Bàng Hà.

Cung thân vương không có trả lời hắn.

Lão thái giám vụng trộm giương mắt. Cung thân vương lại đang nhìn ra ngoài, phương hướng kia đúng là dịch quán,

đèn đuốc ở dịch quán đã sớm không thấy, rốt cuộc có cái gì đáng xem?

Lão thái giám lại gặp được trên xe ẩm

ướt, là vừa rồi Bàng Hà làm ướt. Xem, vũng nước kia là do cặp chân ngọc

lưu lại đâu, hắn sống đến bây giờ vẫn là lần đầu tiên thấy đôi chân xinh đẹp như vậy…… Lão Thái Phó có phải hay không từng nói cho hắn cái gì……

Đột nhiên, tâm rùng mình, nhớ tới mới

vừa rồi ánh mắt khác thường kia của Cung thân vương, trực giác nói cho

hắn không cần nghĩ tiếp.

Nếu thật muốn tiếp tục, chỉ sợ là tự tìm đường chết đi.



“…… Ta đoán là chuyện ma quái…… Cung thân vương mới có thể suốt đêm tiến cung……”

Quỷ? Bàng Hà nằm ở trên bình tháp, tựa trên cái chăn của Cung thân vương, mơ mơ màng màng nghe mấy đồng nghiệp nói chuyện phiếm.

Ánh nắng len lỏi vào sau tấm bình phong, hắn che miệng ngáp một cái, xoay người ngồi dậy. Trộm ngủ ba canh giờ,

hai chân sớm khô ráo, hắn chậm rãi mang giày, sửa sang lại một chút rồi

mới từ phía sau bình phong xuất hiện.

Đồng nghiệp cùng trong một phiên thư phòng của hắn đang ăn quả táo.

“Sớm a, Cần Chi, ăn một trái đi, nhờ

phúc của ngươi, công công ở ngự hầu phòng đưa tới.” Nhóm đồng nghiệp

đang nói chuyện, cúi đầu không nhìn đến Bàng Hà vừa tỉnh ngủ.

Bàng Hà vừa tỉnh ngủ, thực dễ dàng lừa

gạt thế nhân. Rõ ràng bình thường vừa thấy đã biết là tên bên ngoài đẹp, bên trong xấu xa, khi hắn vừa tỉnh luôn đặc biệt mê hoặc lòng người,

làm cho người ta nghĩ lầm đây là một tiểu yêu tinh đặc sắc tinh xảo. Có

người bởi vậy đã bị lừa, đổi lấy một lần tan nát cõi lòng.

Đồng nghiệp trong thư phòng có già có

trẻ, đối với Bàng Hà toàn bộ bảo trì mối quan hệ tốt, chỉ cần đối tượng

Bàng Hà ứ