Hãy Để Anh Ở Bên Em

Hãy Để Anh Ở Bên Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328203

Bình chọn: 9.5.00/10/820 lượt.

ện đón lấy những tài liệu trong tay cô, mỉm cười không mấy - Không phải, những bệnh viện như thế này những người bình thường không thể vào được! Vân Vy tò mò: - Một bác sĩ nổi tiếng như anh cũng không được sao? - Không được, những bác sĩ được đào tạo chuyên sâu ở nước ngoài đều là những tinh anh trong nghề chúng tôi đấy! - Bệnh viện này rốt cuộc là làm những cái gì? Khang Kiện ngẫm nghĩ hồi lâu mới nói: - Làm một số xét nghiệm. - Xét nghiệm gì? Khang Kiện bối rối: - Cô có hứng thú với y học từ khi nào thế hả? Vân Vy mỉm cười: - Tôi chi ngẫu hứng tò mò chút thôi, nhìn bàn làm việc của anh bừa bộn cứ như thể anh đã vác cả cái thư viện đến đây vậy! Khang Kiện cúi đầu thu dọn hồi lâu rồi ngẩng đầu lên nói: - Cái bệnh viện này chủ yếu nghiên cứu khoa học, chuyên nghiên cứu về những vấn đề khó mà y học hiện đại vẫn chưa tìm được câu trả lời. - Hóa ra là một trung tâm nghiên cứu à? - Cũng không hẳn như vậy! - Khang Kiện nói có vẻ khó khăn: - Nếu như có bệnh nhân nào đó tình nguyện làm vật thí nghiệm, bọn họ cũng sẽ không phản đối, ngược lại, còn dùng các phương pháp mới để tiến hành chẩn đoán và điều trị cho bệnh nhân. Nhưng bất kể quá trình điều trị có thành công hay không, bệnh nhân đều phải chi trả chi phí trị liệu khổng lồ. - Thế thì chẳng phải mang người ra làm vật thí nghiệm hay sao? - Đúng vậy, giới y học đều biết, vì vậy những phương án trị liệu mà họ đưa ra cũng là những phương án điều trị mà mọi người đều hết sức tán đồng. Cô cứ tưởng những thứ thế này sẽ chẳng có ai chịu tình nguyện thử: - Ai lại chịu làm những chuyện này cơ chứ? Hơn nữa còn phải bỏ ra một khoản tiền lớn. Khang Kiện lặng thinh một hồi mới lên tiếng: - Những người muốn tiếp tục sống... - Hồi lâu sau anh mới ngẩng đầu lên, hai mắt hằn lên những tia máu: - Vân Vy, cô có biết không, có những người cho dù thế nào cũng muốn được sống tiếp! Vân Vy nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn đi mua hoa quả cho Tô Tần rồi xách giỏ hoa quả đến bệnh viện cho anh ta. Kết quả là trong phòng bệnh chẳng có ai. Vân Vy đợi một lúc lâu mà vẫn không thấy bóng dáng Tô Tần đâu, cô liền đặt giỏ hoa quả ấy xuống rồi ra về. Cái anh chàng Tô Tần này, đã bị thương rồi còn chạy lung tung, đúng thật là... Nửa đêm Vân Vy bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. - Vân Vy, anh bảo em mua hoa quả cho anh, sao đã quá mười hai giờ rồi mà chưa thấy em mang đến thế hả? Vân Vy ngái ngủ nói: - Em đã mang qua rồi, nhưng phòng bệnh của anh không có ai. - Đâu thể thế được, anh ở trong phòng suốt mà? - Nhưng mà em đã qua đấy thật, phòng bệnh không có ai mà! - Thế em mang đến bệnh viện nào? - Thì đến cái bệnh viện hôm trước đưa anh đến đấy thôi! Giọng của Tô Tần càng cất cao hơn - Vân Vy à, chẳng nhẽ em không biết là anh đã chuyển viện rồi à! Vân Vy ngẩn người, làm sao mà cô biết được, lúc anh ta gọi điện có nói cho cô biết đâu cơ chứ? - Anh nhớ là sáng qua anh đã dặn trợ lí gọi điện nói cho em rồi cơ mà? Hôm qua? Cô đột nhiên nhớ lại, hôm qua đúng là trợ lí của Tô Tần đã gọi điện thoại cho cô, nhưng nội dung chỉ là cám ơn cô thôi, cuối cùng còn khách khí nói với cô là khi nào có thời gian mong cô qua thăm Tô Tần. Tiếp đó hình như anh ta có nói tên bệnh viện nhưng cô chỉ mải ậm ừ cho phải phép mà không để ý bệnh viện anh ta nói không phải là bệnh viện lúc đầu cô đưa Tô Tần vào. Hai cái tên giống nhau quá nên cô chẳng để ý. Lúc phát hiện ra sự nhầm lẫn, Vân Vy vội vàng xin lỗi: - Xin lỗi anh, Tô Tần, em không để ý! Ai mà biết được Tô Tần đột nhiên trở nên nghiêm túc: - Vân Vy, rốt cuộc trong lòng em, anh là cái gì? - Bạn bè! - Cô thật thà đáp. - Hôm nay anh đã thông báo với rất nhiều người, chẳng có ai đến nhầm bệnh viện, thế mà mình em nhầm là thế nào? Vân Vy cứng họng Có lẽ là bởi vì gần đây đúng là đầu óc cô cứ để đi đâu ấy. Kết quả là hôm sau cô mua một giỏ hoa quả mang đến bệnh viện thì Tô Tần đã ra viện rồi. Cô gọi đến máy của Tô Tần, đầu dây bên kia rất ồn ào tiếng nhạc xập xình đến chói tai. - Tô Tần, anh ra viện rồi à? Tô Tần đã trở lại với phong cách thường ngày của mình thản nhiên nói: - Phải, anh đang mở party, em có muốn qua đây không? Ban ngày ban mặt mà mở tiệc à? Cuộc sống của đại thiếu gia nhà họ Tần quả là xa xỉ. Cô khóc dở mếu dở: - Không được, em phải đi làm, anh chơi thoải mái đi nhé! Tô Tần cười khẩy: - Cái gì, ông chủ của em không cho em một ngày nghỉ ngơi à? Nói thế nào anh cũng là khách hàng của em, đến nghiên cứu, bàn bạc phương án cụ thể với khách hàng cũng không được à? - Thôi bỏ đi! Em thà ngồi viết kế hoạch cho anh còn hơn! - Mấy chỗ party như vậy thật sự không phù hợp với cô. Không biết những điều Tô Tần nói đã bị cô gái xinh đẹp nào nghe thấy. Vân Vy nghe thấy cô ta nói: - Tổng giám đốc Tô, giờ bàn bạc công việc gì chứ? Anh nhìn cái váy mới này của em có đẹp không? - Đây chẳng phải là chiếc váy trên trang bìa tạp chí sao? - Đúng thế! Thế nào anh? Dường như cô đã bị lãng quên rồi. Vân Vy gọi Tô Tần hai tiếng, ngán ngẩm cúp điện thoại. Cuối cùng thì cô cũng thoát khỏi những âm thanh ồn ã ấy. - Định thần lại đi, định thần lại đi! - Tiểu Thu huơ huơ tay trước mặt


XtGem Forum catalog