Hãy Để Anh Ở Bên Em

Hãy Để Anh Ở Bên Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327983

Bình chọn: 10.00/10/798 lượt.

rồi. Cô gọi di động của anh ta xem sao?

-Di động của anh ấy tắt máy rồi- cô giải thích.

-Thế thì hết cách rồi! Cho dù có cho cô vào thì cô cũng không thể đi từng phòng mà tìm được!

-Thế thì tôi đứng ở đây đợi có được không?- cô vẫn không nản lòng.-Cô muốn đợi thì cứ ở đây mà đợi!

Cô ngồi bên trong phòng trực ban nhìn ra ngoài, cánh cửa sổ rất to có thể giúp cho cô nhìn rõ mọi thứ bên ngoài. Vân Vy nhìn thấy có rất nhiều xe từ trong công ty đi ra nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng của anh đâu cả.

-Này cô ơi, đã muộn lắm rồi, có lẽ Giang Nhan đã về rồi!

Vân Vy đứng dậy nói:-Vậy thì cháu về đây, xin lỗi đã làm phiền chú ạ!- cô cúi đầu lí nhí cám ơn rồi đẩy cửa bước ra.

Trên đường phố người qua lại rất đông đúc.Cô vốn tưởng rằng khoảng cách giữa anh và cô đã được thu hẹp lại, ai mà ngờ được vẫn chỉ là tưởng bở. Lúc Giang Nhan còn học đại học, những việc anh phải làm ngoài giờ học tương đối nhiều. Mỗi alafn hẹn hò cô đều phải đứng đợi anh rất lâu ngoài cổng trường mới thấy anh vội vã chạy ra.

Có một lần, đợi đến hơn hai tiếng đồng hồ mà không thấy bóng dáng Giang Nhan đâu, cô liền tức giận bỏ về. Cuối cùng Giang Nhan lại chạy đi tìm cô giải thích.

Cô nói: -Anh bận như thế, em làm sao biết được có thể đợi được hay không?

Giang Nhan kéo tay cô, không muốn để cô đi: -Chỉ cần em chịu đợi thì nhất định anh sẽ đến, thật đấy!

Nhìn bộ dạng cuống quýt đến toát mồ hôi hột của Giang Nhan, cô lại cảm thấy xót xa, cơn giận dữ dường như đã bị cuốn trôi.

Vân Vy mơ mơ màng màng bước đi, đột nhiên có một bóng đèn xe lóe sáng trước mặt cô. Cô nheo nheo mắt, chẳng kịp tránh sang một bên. Tiếng phanh chói tai vang lên từ chiếc xe ấy rồi nhanh chóng đỗ khựng lại trước mặt cô.

-Này, cô đi đứng kiểu gì thế hả?- người lái xe cáu kỉnh gắt ầm lên.

Chẳng đã đứng chặn ở công công ty A từ lúc nào.

-Xin lỗi!- cô vội vàng xin lỗi.

-Đây là cửa công ty, cô không nhìn thấy à? Chẳng may tôi không kịp nhấn manh là đâm phải cô rồi đấy! Lúc ấy lỗi lầm ai chịu đây?- trước khi đi người đó còn bồi thêm: -Đúng là dân mình chẳng ra biết tự trọng gì cả!

Vân Vy không ngờ người ấy lại ăn nói ghê gớm đến thế.

Cô không nhịn được nữa liền mở miệng phản bác: -Thế cô không phải là người Trung Quốc chắc? Mắt đen, da vàng, nói tiếng Hoa lưu loát, cô đi đâu mà người ta lại không nhận ra anh là người Hoa chứ hả?

Người đó ngẩn ra: -Cái gì?- cô gái trông có vẻ mong manh trước mặt lại đột nhiên ăn nói rất sắc sảo.

-Khinh thị đồng bào của mình có lợi gì cho cô chứ hả?

Người lái xe nghẹn họng không nói được gì thêm.

-Sao cô lại ở đây?

Vân Vy ngoảnh đầu lại nhìn, không biết Giang Nhan đã đứng bên cạnh cô từ lúc nào. Vẻ mặt Giang Nhan vẫn rất bình thản, đôi lông mày hơi nhíu lại. Cô đến tìm Giang Nhan để giải thích, thế mà lại cãi cọ với đồng nghiệp của anh ấy ngay ở cổng công ty. Có lẽ cảnh tượng lúc nãy đã bị anh ấy nhìn thấy hết rồi. Chính bản thân cô cũng cảm thấy mình đã gây ra thêm phiền phức cho anh.

-Tôi….- cô ấp úng.

Người kia ban nãy còn lớn tiếng chỉ trích Vân Vy bỗng nhiên đổi giọng: -Giang Nhan, anh quen cô ấy à? Thật là ngại quá. Suýt chút nữa thì tôi đâm phải cô ấy rồi!- nói rồi cô ta quay sang Vân Vy, hỏi bằng giọng điệu vô cùng quan tâm: -Cô không sao chứ?

Vân Vy đã tận mắt chứng kiến sự trở mặt nhanh hơn trở bàn tay của người phụ nữ này, cô chán nản lắc đầu:-Tôi không sao!

-Thế thì tốt, cô nhìn tôi đang cuống quýt chân tay lên đây này! Thật sự xin lỗi cô nhé!

Sau khi giả vờ quan tâm đến Vân Vy, cô ta liền quay sang giả lả với Giang Nhan: - Giang Nhan à, hôm nay tôi đợi anh suốt nửa ngày là để hỏi anh chuyện bên tập đoàn E, không biết anh có thể để bộ phận tôi với các anh….

-Rất xin lỗi!- Giang Nhan nói không nóng cũng chẳng lạnh: -Chuyện này tôi không có quyền quyết định!

-Đâu có, ai chẳng biết Boss đã giao toàn quyền phụ trách việc này cho anh rồi!- trước đó cô ta đã bóng gió với Giang Nhan về chuyện này, nhưng lúc ấy Giang Nhan vẫn không từ chối cô ta một cách rõ ràng.

-Lần này chúng ta sẽ đưa ra một pahanf mềm mới chủ yếu nhằm vào các công ty có quy mô lớn và vừa ở trong nước. Nếu cô có ý kiến mới mẻ gì thì cứ báo cáo lên trên!

-Anh Giang Nhan à…- khuôn mặt cô ta hiện lên vẻ kiêu ngạo: -Anh thừa biết là tôi mới ở nước ngoài về, không hiểu gì về tình hình các doanh nghiệp trong nước. Hơn nữa có ý kiến mới gì hay không cũng đâu có quan trọng. Rất nhiều công ty thực ra chỉ có cái mác bề ngoài, muốn bịt mắt họ cũng đâu phải là….

Giang Nhan nhướn mày, khóe môi khẽ nhếch lên: -Cô nghiêm nói như vậy là không đúng rồi. Nói đúng ra thì công ty ta cũng là một doanh nghiệp trong nước, hơn nữa những phần mềm mà chúng ta đưa ra không phải là để lừa gạt người khác. Lẽ nào cô Nghiêm lại không có niềm tin vào thực lc của công ty ta?

Cô gái đó cứng lưỡi không nói được gì.

Vân Vy ngồi vào trong xe của Giang Nhan, len lén liếc nhìn anh.

Mặc dù vẻ bề ngoài của anh giống hệt như trong kí ức của cô, thế nhưng Giang Nhan của hiện tại chẳng giống với Giang Nhan trong quá khứ chút nào. Giang Nhan trước đây rất đơn giản, qua loa, là một chàng tra


Duck hunt