nói: -Cho dù là mắc phải bệnh gì, chỉ cần tâm trạng vui vẻ, ví dụ như: buổi sáng thức dậy nhìn thấy một chậu cây đang nở hoa, tâm trạng sẽ cảm thấy rất dễ chịu…có như vậy thì các hệ thống khỏe mạnh trong cơ thể mới hoạt động tốt hơn.
Cô thấy ông giáo sư ấy nói rất có lí. Chậu hoa ấy quả thật rất đẹp, những bông hoa tinh tế có thể níu giữ trái tim của bất kì ai. Cô thầm nhủ phải mang tặng Giang Nhan một chậu hoa, thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại mà không biết phải tặng cho anh hoa gì. Mà cô lại rất thích chậu hoa đặc trên bàn, thế là lúc kết thúc buổi thuyết giảng, cô liền mặt dày đến xin người ta một chậu. Cô nghĩ rằng cái chậu hoa này được nhiều người khen ngợi nên sẽ càng có sức hút hơn. Sau khi xin được chậu hoa rồi, vốn dĩ cô rất vui, định sẽ đưa nó ra trước mặt anh, thầm nhủ chắc là anh sẽ thích lắm đây, thế nhưng trong lúc mang nó đi tặng anh, cô lại chợt nghĩ không biết món quà này có quá tệ hại không.
-Nó nhỏ quá!- cô rụt rè nói.
-Đẹp lắm!- anh đáp.
Đôi mắt cô lập tức sáng lên.
Cô thật sự không biết rằng những thứ nhỏ bé như thế này lại có thể mua được lòng người như vậy. Những cánh hoa nhỏ xíu mùi ngọn ngọt giống như những hạt mầm đang đâm chồi trong trái tim con người.
Có thể cô cũng thích anh! Hơi thích con người anh!
-Giang Nhan…
-Ừ
-Em nhớ ra là anh thích ăn khoai lang nướng, khó khăn lắm mới mua được hai củ!- cô lấy từ trong túi ra hai củ khoai đã nguội đưa cho anh. Lúc này cô mới phát hiện ra là mình đã nói sai. Đáng nhẽ ra cô không nên lẫn lộn giữa kí ức và hiệnt hực.
Cô không hề biết rằng Giang Nhan mà cô nói không phải là anh hiện tại. Nói như vậy thì người đáng xấu hổ phải là anh mới đúng.
-Em đoán là anh thích ăn khoai lang nướng!- cô vội vàng sửa lại.
Thực ra anh không nên lúc nào cũng nghe rõ những điều anh nói, như vậy khiến cho không khí vốn ngọt ngào bỗng trở nên đắng chát.
Anh không để ý mà đón lấy củ khoai từ tay cô, cắn một miếng khoai to rồi nuốt ực vào bụng. Cô ngây người nhìn anh, đợi anh ăn hết phần rồi mới nhớ ra phần của mình chưa ăn.Vân Vy đang định há miệng cắn một miếng thì anh đã đưa tay ra ngăn lại: -Lạnh đấy, đừng ăn!
-Thế anh….
-Tối nay anh đã ăn cơm rồi, em ăn chưa?
Vân Vy lắc lắc đầu.
-Tại sao lại đến đây?
-Em đi ngang qua!- cô ấp úng.
Đi qua một ngã rẽ, Giang Nhan liền dừng xe lại hỏi: -Có chuyện gì không muốn nói với anh à?
Chẳng ngờ cô đã bị nhìn thấu tim đen. Cô vốn không biết nên bắt đầu nói từ đâu, những điều Khang Kiện nói có đôi chỗ cô không hiểu cho lắm.
-Có phải em cảm thấy không được hiểu anh cho lắm không?- Giang Nhan thắng hẳn xe vào vệ đường.
Điệu bộ ấy có vẻ như cho dù cô có làm thế nào cũng không giấu được anh.
-Giang Nhan, hình như ở đây không được đỗ xe đâu…
-Anh đang chờ đợi câu trả lời của em mà!
-Nhưng mà….
C ấp úng mãi không nói được ra lời. Đột nhiên cô cảm thấy một luồng khí thơm mát bao trùm lấy mình, cô ngẩng đầu lên nhìn, vô tình chạm phải làn môi mềm mại của anh. Cô thảng thốt không kịp phản ứng gì, đôi mắt mở to ngạc nhiên, mãi đến khi anh ngồi thẳng lại cô mới nhớ ra mình phải hít thở.
Sau khi hít thở lại bình thường, tim đã thôi đập thình thịch, cô mới ngoảnh sang nhìn Giang Nhan. Đôi mắt phượng hoàng của anh đang nheo lại, mơ hồ như bị phủ sương mù.
-Khang Kiện đã đến tìm em!
-Vâng.
Sắc mặt của Vân Vy không được tự nhiên cho lắm. Thực ra tính cách của cô chỉ cần bị người khác bắt được quy luật thì cho dù cô có không muốn hợp tác thì cũng có cách bắt cô phải khai ra những lời nói trong tim.
-Sao….anh biết?
Giang Nhan nhìn những thứ cô đang cầm trong tay.
-Chẳng phải trong tay em đang cầm những tài liệu thuyết giảng của Khang Kiện? Không có chuyện gì thì em đến đó làm gì?- anh chỉ cần suy luận một chút là có thể làm sáng tỏ mọi chuyện. Khang Kiện chắc chắn đã tới tìm cô để nói rõ tình hình sức khỏe của anh, nếu không thì cái cô gái mù đường này đâu có tự nhiên chạy đến đây nghe thuyết giảng.
-Em chỉ tình cờ tìm kiếm trên mạng biết được có thuyết giảng ở đây nên đến nghe thử thôi mà!
-Họ giảng về cái gì?- đã đoán được rõ ràng tâm tư của cô, anh cũng chẳng còn lo lắng về những điều đó nữa nên lại khởi động xe lái đi.
-Tâm trạng phải vui vẻ, phải sống theo quy luật, vận động nhẹ nhàng, đi bộ, không được thức đêm, ăn nhiều rau xanh…- Vân Vy thật thà kể.
Giang Nhan không nhịn được cười.
-Giang Nhan!
-Vân Vy, có phải em nghe bài thuyết giảng làm sao để sống lâu trăm tuổi của Khang Kiện không hả?
-Anh cười em đấy à?
-Những cái này phải đợi đến khi chúng ta 60 tuổi mới dùng được!
Thật không ngờ một người thâm trầm như Giang Nhan cũng biết nói đùa.
Vân Vy im lặng ngắm nhìn những kiến trúc đang lùi lại đằng sau xe, nhớ lại buổi thuyết giảng ngày hôm nay. Ở đó cô đã nhìn thấy một cậu bé ngồi trên xe lăn, cậu bé ấy cũng mắc bệnh tim bẩm sinh, thân hình gầy gò, nước da xanh lét, những ngón tay buông thõng, ngồi lặng yên trên xe lăn lắng tai nghe, đôi môi mím chặt, vẻ mặt hết sức kiên cường.Mẹ đứa bé ấy nói: -Nó không muốn nhắc đến bệnh tình của mình trước mặt người khác!Vân Vy nghĩ rằng chắc chắn Giang Nhan cũn