hát bài "Tháng 2 đến", mãi cho đến bây giờ, bố vẫn nói, năm đó mẹ đứng trên sân khấu,
trước ngực có một bím tóc lớn vừa đen vừa dài, một đôi mắt to lóng lánh, trong mắt như có nước chảy, hát bài hát đó rung động lòng người.
Bà trầm lặng trong giây lát, dường như được quay lại sân khấu rực rỡ
ánh đèn đó, nhiều đèn như vậy, đèn phát sáng, đèn hội tụ ánh sáng, đèn
màu chiếu trên cơ thể, khiến cho cả cơ thế hơi nóng lên. Còn cô đứng ở
trung tâm của tất cả ánh đèn đó, giống như đứng ở trung tâm của của thế
giới. Cả hội trường chật ních người, tất cả theo trật tự, ngay cả mũ
quân cũng thành một đường thẳng tắp. Hàng ghế đầu tiên là cả thủ trưởng, những đầu người chi chít làm cho bà hoa mắt. Lúc đó cô còn trẻ, trước
khi lên sân khấu ngay cả nói chuyện còn hơi run, người đoàn trưởng không ngừng an ủi cô: "Đừng lo lắng, đừng lo lắng, các thủ trưởng thực chất
rất thân thiện."
Còn cô sau khi lên sân khấu, ánh đền chiếu rọi vào mặt, hai con mắt
nhìn ra ngoài không thấy rõ cái gì, như thế mà trấn tĩnh lại, giống như
hát trong phòng tập không một bóng người, ung dung thong thả.
Tháng 2 đến cảnh xuân tươi đẹp, nhà nhà bận rộn đồng áng, hy vọng năm nay bội thu, trồng nhiều ngũ cốc hơn để nộp công lương.....
Giai điệu đẹp đẽ như thế, dùng giọng nói ngọt ngào vang dội hát, bà
nổi tiếng từ bài hát đó. Ngay cả thủ trưởng của quân ủy cũng biết bà, cô gái nhỏ bé có giọng hát ngọt ngào hát bài " Tháng 2 đến."
Sau này lãnh đạo đoàn văn công ra mặt, giới thiệu Mạnh Độ Giang cho
bà, những chị em trong đoàn hết mực ngưỡng mộ, bởi vì đó là con thứ của
Mạnh soái danh tiếng hiển hách, viết báo cáo tình yêu vẫn còn mơ mơ hồ
hồ, hai người đi dạo trong rừng cây, cũng luôn một đi trước một đi sau,
tuân theo đúng tiêu chuẩn khoảng cách của yêu đương lúc bấy giờ, lúc nào cũng cách nhau nửa met không gần cũng không xa, cũng luôn xưng hô đúng
cách với bà: "Đồng chí Tiếu Vân", đa phần là nói chuyện về chính trị về
học tập, thỉnh thoảng cũng viết một chút về chuyện vụn vặt trong cuộc
sống.
Vốn dĩ quan hệ giữa cô và bạn diễn tấu đàn piano trong đoàn văn công
Vưu Minh Viễn luôn rất tốt, tâm ý của cô với anh ta, anh ta cũng hiểu,
nhưng lại vẫn chưa có nói rõ ra. Hai người chỉ thiếu một bước như vậy,
nếu lúc mà tổ chức ra mặt giới thiệu, cô có thể lấy hết dũng khí, nói
một chữ "Không", có lẽ cả cuộc đời này đã hoàn toàn thay đổi.
Nhưng, một lần lựa chọn, sẽ quyết định cả một đời như thế.
"Mẹ, năm đó cũng chỉ là một lính văn nghệ xuất thân từ gia đình bình
thường, còn cha là con trai của nhà quan đó thôi, năm đó là thủ trưởng
trẻ nhất trong toàn quân. Ông và bà cũng chư từng phản đối cha và mẹ,
tại sao hôm nay mẹ lại phản đối con?"
Giọng nói đầy sức thuyết phục của con trai, không hiểu vì sao khiến
bà cảm thấy vô cùng mệt mỏi, nhưng bà vẫn không trả lời: "Thời đại không giống nhau, lúc đó suy nghĩ của mẹ rất đơn thuần, con gái bây giờ không như thế đâu."
Bà không thuyết phục nổi con trai, đành đi xuống lầu trước. Mạnh Độ
Giang đang ngồi trong phòng khách đọc báo, bà ngồi xuống cầm điều khiển
điều hòa lên, tâm trạng lộn xộn bấm chỉnh mấy nút, Mạnh Độ Giang bây giờ mới nhìn bà một cái: "Không thuyết phục được?"
"Tính khí thằng con trai của anh còn cố chấp hơn anh, em không quản
nữa. Nói nó hai câu nó liền cãi lại, em nghĩ là nó đã bị mê hoặc rồi."
Mạnh Độ Giang lại cười: "Anh vừa nãy đã nói với em rồi, đừng đổ gáo
nước lạnh như thế, phải chọn đúng thời điểm, em lại không tin. Hơn nữa,
chúng ta lại chưa gặp mặt, em đã vội vàng phản đối, cũng không hợp lý
lắm."
"Đợi gặp mặt rồi mới phản đối, thì đã quá muộn. Con gái bây giờ, gặp
mặt một lần có thể thấy được gì chứ? Anh đừng ở đó mà thương con, anh
xem con dâu nhà họ Từ, cũng là người địa phương, cũng xinh đẹp, nghe nói cha mẹ còn là giáo sư một trường đại học, tốt xấu gì cũng là con nhà
quan chức, kết quả thì sao? Cả ngày ở ngoài ong bướm, ở nhà thì làm loạn lên không yên. Làm cho vợ chồng ông bà Từ tức phát điên lên, chị Lưu
lần nào gặp em cũng kể khổ, cuối cùng đành nhẫn tâm chuyển gia đình họ
đến quân khu Tây Tạng, mới coi như là yên tĩnh. Gia đình chúng ta nếu
cũng như thế, em nói cho anh biết, những ngày anh thương con vẫn còn ở
đằng sau ấy."
"Cũng không phải cô gái địa phương nào cũng giống như thế." Mạnh Độ Giang phản đối: "Anh thấy em vơ đũa cả nắm rồi."
"Đó là em phòng xa." Tiếu Vân càng phản đối: "Con bé Tây Tử hiểu
chuyện như thế, xinh đẹp, lại có giáo dục. Hòa Bình nhà chúng ta đúng là không hiểu biết, cô gái tốt như vậy, ngay gần mặt nước mà không biết
vớt ánh trăng."(Chú thích: có ý là không biết nắm bắt cơ hội)
Mạnh Độ Giang cười lớn: "Vớt ánh trắng cái gì chứ? Hòa Bình đâu phải là con khỉ."
"Anh vẫn còn rảnh rỗi mà nói chuyện cười." Tiếu Vân tức giận, "Con
trai anh là do được anh nuông chiều. Lúc đầu em đã nói là cho nó đi học
trường quân đội, anh lại cứ nói để nó đăng ký theo nguyện vọng của mình. Sau này bảo sống ở nước ngoài, nó lại cứ quay về, anh cũng nuông chiều
nó, để nó quay về học thạc sỹ. Đến ngày hôm nay, anh lại để
