ư có mùi mật ong thơm ngọt.
Hai người mỗi người cầm một cốc trà sữa to, đi bộ đến mỏi nhừ chân,
sau đó đi vào cửa hàng, nhìn thấy chỗ bán đồ cặp tóc, rất nhiều các cô
gái đang vây quanh, đều đang chải đầu. Tóc của Giai Kỳ dài, từ xa đã bị
người ta mời gọi: "Tiểu thư, đến đây thử một chút đi, mua cặp tóc của
chúng tôi sẽ được chải đầu và búi tóc miễn phí cả đời."
Giai Kỳ vốn dĩ không muốn thử, nhưng lại thích một chiếc cặp tóc đồi mồi, không kìm được cứ nhìn mãi không dời mắt.
Mạnh Hòa Bình liền nói : "Thử xem sao."
Đã có hai cô gái đi lên giúp cô chải tóc, chiếc lược rẽ một đường
ngôi trên đỉnh đầu cô sau đó thuận hướng chải xuống dưới, chải cho tóc
thẳng xuống. Cô bỗng nhiên hiểu ra vì sao trong thời cổ đại búi tóc lại
là một chuyện quan trọng đến thế
Búi xong bím tóc, cuối cùng dùng cặp tóc giữ, quả nhiên đoan trang
dịu dàng hơn rất nhiều, dường như cả con người rực rỡ hẳn lên.
Quả thật là rất đẹp, mặt của cô nhỏ, búi lên như thế giống như là cô
gái ngày xưa đứng tựa bên cửa sổ, nghiêng nghiêng cài chiếc trâm lên
tóc. Có thể nhìn thấy anh ở trong gương, giúp cô cầm túi, đứng ở không
xa, ngắm cô cười.
Cô cảm thấy rất an tâm, bởi vì không cần quay đầu lại cũng biết anh đứng ở đó đợi mình
Chiếc cặp tóc này rất đắt, cô nói: "Hay là thôi đi."
Cô gái bên cạnh nói : "Mua về sẽ có thể chải đầu được cả đời mà."
Mạnh Hòa Bình khom lưng xuống, nói bên tai cô: "Mua đi, anh thích em như thế này, dù gì cũng có thể trải cả đời được mà."
Kết tóc xe duyên đến đầu bạc răng long.
Mặt cô đỏ lên, cuối cùng cứ để cho anh đi trả tiền
Sau khi mua về cô thấy không đáng, sau này lại không thường xuyên đến Thẩm Dương, làm gì có cơ hội ngày nào cũng đến đó chải tóc chứ.
Mạnh Hòa Bình nói: "Ai bảo rằng sau này em không thường xuyên đến Thẩm Dương hả?
Ý trong lời nói dường như đã quá rõ ràng rồi, cô vẫn cảm thấy hơi
ngượng ngùng, cho nên nhanh chóng đi về phía trước, thật ra lúc đó cỗ
vẫn hơi ngốc, gần gũi như vậy, nhưng Mạnh Hòa Bình lại không hề có ý
định đưa cô về gặp cha mẹ, còn cô cũng không cảm thấy kỳ lạ gì.
Buổi tối hai người đi ăn món canh cay, cô ăn đến mức đỏ cả mặt, mũi
cũng đỏ đỏ, một người mà ăn hết bao nhiêu là đậu phụ phồng, bia mát
lạnh, mặc dù đã là đầu hạ nhưng buổi tối ở Thẩm Dương vẫn hơi lạnh. Món
canh cay quá mặn, chưa về đến khách sạn hai người đã rất khát, nhìn thấy siêu thị vẫn chưa đống cửa liền đi mua nước ngọt có ga..
Trước của siêu thị có một bãi để xe lớn, xe của quán bar gần đó đều đỗ ở bãi để xe của siêu thị.
Gặp phải mấy người ở đó, vốn dĩ người đó đi lấy xe, có mấy người đi
cùng, nhìn thấy Hòa Bình liền dừng xe lại nói chuyện với anh, vô cùng
đắc ý giới thiệu với mấy người đi cùng: "Mạnh Hòa Bình, con trai của
Mạnh phó tư lệnh viên quân khu."
Lúc đó Giai Kỳ còn hơi mơ hồ, vốn dĩ không phân biệt được sự khác
nhau giữa khu vực quân sự lớn với khu vực quân sự cấp tỉnh, còn có các
phân khu. Cô chỉ cảm thấy buồn, bởi vì vẫn còn có chuyện mà Mạnh Hòa
Bình giấu cô.
Thực ra Mạnh Hòa Bình còn lo lắng hơn cô, trên đường về, cô không mở miệng, anh cũng không nói chuyện gì với cô.
Sau đó đến trước cửa khách sạn, con đường được bao bọc bởi vườn hoa,
phía đầu trồng hoa hồng cùng với nhất xuyến hồng, một màu đỏ rực rỡ như
vậy, cũng có thể nhìn thấy mờ mờ ảo ảo trong bóng đêm, giống như một dải lụa đỏ, cắt ngang màn đêm đen kịt.
Cô dừng bước, Mạnh Hòa Bình vẫn còn giúp cô cầm túi, trong tay anh toàn mồ hôi, gọi nhỏ một tiếng: "Giai Kỳ."
Cô không trả lời, anh lại hỏi: "Em không giận chứ?"
Cô nhếch môi cười : "Tại sao em phải giận chứ?"
Thật ra có một lần anh đã nhắc đến với cô, nói cha anh làm việc trong quân đội, nhưng không nói làm chức vụ gì. Do đó cô hỏi bạn cùng phòng
Mỹ Vân, cán bộ quân đội ước chừng là cấp bậc nào, Mỹ Vân vừa đánh nhủ
móng tay vừa không chú tâm nói: "Mình cũng không rõ lắm——Chức vụ cao
nhất chắc là cấp đại tướng......."
"Vậy cấp đại tướng to đến đâu?"
Mỹ Vân nghĩ một lúc: "Cấp thành phố, chính là cấp người đúng đầu phụ
trách cơ quan hành chính cùng cấp với thị trưởng thành phố."
Vẫn có một chút khác nhau, nhưng sự khác nhau không phải là vấn đề.
Ngược lại cô an ủi Mạnh Hòa Bình: "Em đâu cần phải tức giận, là chúng ta ở bên nhau, đâu còn là xã hội cũ, đâu cần phải chú trọng môn đang hộ đối. Hơn nữa em không cảm thấy gia đình em có gì không tốt cả, cha em
anh cũng đã gặp rồi, là một người rất tốt, rất tốt."
Cô nhấn mạnh vào từ rất tốt rất tốt, dáng vẻ nghiêm túc, khuôn mặt Mạnh Hòa Bình cuối cùng cũng dãn ra, mỉm cười.
Giai Kỳ vẫn không hề biết, Mạnh Hòa Bình đã từng vì cô mà tranh chấp
với gia đình. Hôm đó đồng nghiệp cùng phòng đã ngủ, cô mới trốn ra ngoài gọi điện cho anh.
Gió ban đêm ở Thẩm Dương rất lạnh, Giai Kỳ đi rất xa cách khách sạn
mới có điện thoại công cộng, thật ra cũng không có gì cấp thiết cần nói, hai người chia tay nhau mới có hơn hai tiếng, nhưng anh nói: "Phải gọi
điện cho anh." Cô cũng đã đồng ý .
Khi không ở bên nhau, điện thoại của anh lúc nào cũng mở máy rất
muộn, vì luôn đợi điện thoại của cô, tối hôm đó