thật sự không muốn đứng dậy nữa." Chỉ là
đói, đói đến mức bụng kêu ùng ục, buổi trưa hai người chỉ ăn có một ít
bánh mỳ rồi làm tiếp, bây giờ đều đã đói đến mức ngực dán vào lưng rồi.
Mặc dù mệt nhưng nhìn thấy gạch sàn nhà sáng bóng như gương, căn bếp
tuy nhỏ nhưng rất đầy đủ, Mạnh Hòa Bình vẫn hưng phấn nói : "Anh nấu mỳ
cho em ăn nhé."
Giai Kỳ kêu lên: "Đừng!"
Lần trước anh úp mỳ tôm, kết quả là nước không nóng, tất cả sợi mỳ
đều cứng cứng, từ đó Giai Kỳ từ chối tất cả các loại đồ ăn mà anh chế
biến. Cô ấn ấn cái đầu gối đau nhức, tự mình chạy vào bếp pha mỳ, dầu ăn muối tương dấm đều không đủ, mỳ nấu xong trắng tinh, cô đặt bát mỳ lên
bàn, quay đầu lại nhìn, Mạnh Hòa Bình đã nằm ngủ xiêu vẹo trên ghế sô
pha.
Dáng anh lúc ngủ rất đẹp, sống mũi thẳng, chỉ có lông mày hơi chau
lại. Cô cẩn thận đưa ngón tay ra vuốt thẳng đỉnh lông mày đó. Ai biết
được rằng anh ngẩng mặt hôn vào ngón tay cô, hóa ra anh đã tỉnh rồi, cô
nhột đến mức cười lớn, anh ôm lấy cô, hôn thật sâu.
Mỳ rất khó ăn, nhưng anh ăn hết từng miếng lớn, còn khen cô: "Nấu mỳ trắng cũng ngon như vậy, tay nghề của bà xã anh thật giỏi."
Giai Kỳ không hài lòng: "Ai là bà xã của anh hả?"
Anh cười chắc chắn: "Sau này nhất định là, hơn nữa là vĩnh viễn."
Mặc dù hai người đều bận, thỉnh thoảng cô mới đến làm cho anh bữa
cơm, thu dọn nhà cửa, nhưng khoảng thời gian ở bên nhau luôn luôn đầy
trân trọng. Tháng 8 công ty của Mạnh Hòa Bình tổ chức hoạt động cho nhân viên, tới một khu du lịch ở ngoại ô làm đồ nướng chèo thuyền, không khí vui vẻ sôi nổi. Hướng dẫn viên đi theo đoàn là một anh chàng da ngăm
đen, trẻ tuổi, cũng rất lắm mồm, hễ nhếch mép cười là lộ ra một hàm rắng trắng bóng, giống như là quảng cáo kem đánh răng của người da đen. Sau
khi ra khỏi đường cao tốc không lâu liền rẽ vào đường dành riêng cho khu du lịch, kết quả là đi không đúng thời điểm, đúng lúc con đường đó đang sửa chữa, mặt đường toàn là những hố to hố nhỏ, chiếc xe khách lớn lắc
lư, liền có người hét lên: "Con đường nay giống như là người mặt rỗ vậy, lỗ to lỗ bé, sắp làm dạ dày tôi lộn tùng phèo lên rồi."
Kết quả là anh chàng hướng dẫn viên cười hì hì nói ra một câu: "Các
quý ông quý bà, con đường mà chúng ta đang đi chính là con đường má lúm
đông tiền mê người nổi tiếng." Kết quả là chưa nói dứt câu bánh xe
nghiến qua một hòn đá lớn, một âm thanh vang lên, thân chiếc xe lại lắc
mạnh một cái, liền có người nói:"Đó là cái gì."
Hướng dẫn viên mặt không biến sắc nói: "Đó chính là chiếc răng khểnh đáng yêu."
Sau đó tất cả mọi người trong xe cười ầm ĩ, Giai Kỳ cũng cười, Mạnh
Hòa Bình quay mặt lại,cách tấm kính xe, ánh mặt trời mua hạ chiếu
nghiêng nghiêng xuống khuôn mặt anh, đôi lông mi dài dài của anh bị ánh
mặt trời mạ từng lớp từng lớp ánh vàng như nhung tơ. Anh nhân cơ hội hôn trộm cô, kết quả là chiếc xe lại đi vào một hòn đá, anh vừa đúng lúc
đập vào mũi cô. Cô không kìm được cười, anh vừa cười vừa nói vào bên tai cô: "Chiếc răng khểnh đáng yêu."
Hơi thở ngứa ngứa của anh thổi vào bên tai cô, thổi nhẹ phần tóc sau gáy cô.
Hôm đó thời tiết rất đẹp, Giai Kỳ vẫn luôn tưởng rằng, cả đời này đều sẽ giống như hôm đó, ánh mặt trời rực rỡ chiếu từ trên cao, bầu trời
trong xanh mênh mông, còn Mạnh Hòa Bình thì ở bên cạnh cô, mãi mãi nắm
chặt tay cô.
Lúc làm đồ nướng mọi người đã thân thiết hơn, cô bị mọi người gọi là
"người thân của Mạnh Hòa Bình", cô gọi người khác cũng là người thân của ai đó, một đám người thân đang nướng ngô và thịt bò ở trên bờ sông, còn có rất nhiều sườn lợn và cánh gà, nằm ngoài dự đoán của cô đó là, Mạnh
Hòa Bình nướng cánh gà ngon vô cùng, cô vốn cho rằng anh là một người
không hề có thiên bẩm về nấu nướng. Hôm đó Giai Kỳ ăn rất nhiều rất
nhiều cánh gà, uống rất nhiều rất nhiều bia, kết quả làm chấn động tất
cả đồng nghiệp ở công ty của Mạnh Hòa Bình. Ngay cả ông Lưu trưởng phòng thị trường đã trải qua nhiều "thử thách rượu bia" cũng bị cô làm cho
chấn động, lập tức đặt cho cô một cái biệt danh "Người nhà của rượu
bia."
Nhiều năm sau, thỉnh thoẳng cô cũng gặp vị trưởng phòng họ Lưu đó
trong các bữa cơm công việc. Ông ta vẫn có thể nhận ra cô ngay lập tức:
"Ôi chao, cô chính là "người nhà của bia rượu" đây mà. Rượu này hôm nay
tôi không uống, không thể uống. Có cao thủ tuyệt thế ở đây, quả thật
không thể uống."
Giai Kỳ mỉm cười, đối phương là người từng trải, trong bữa cơm lấy
rượu làm vui, ngoài câu nói đó ra không nhắc thêm đến chuyện khác nữa,
càng không nói đến Mạnh Hòa Bình.
Sau ngày hôm đó Giai Kỳ mới cảm thấy, thật ra bản thân mình rất nhớ nhung, nhơ nhung ngày mà cô bị gọi là "người thân"
Bởi vì lúc đó mọi thứ đều tốt đẹp, bởi vì có Mạnh Hòa Bình.
Thực ra Mạnh Hòa Bình rất yêu thương cô, lúc nào cũng gọi cô là nha
đầu ngốc, lúc nào anh cũng nghĩ trước mọi sự việc cho cô, ngay cả đến Từ Thời Phong cũng không thể hiểu được: "Mạnh Hòa Bình là người tốt, Giai
Kỳ, tại sao em lại từ bỏ?"
Giai Kỳ mỉm cười, nhưng thần sắc lại ngẩn ngơ, nhìn cây phía bên
ngoài của sổ, ngày xưa xanh mướt nay có còn khôn