Qua một tháng nữa là kết thúc rồi, anh sẽ quay về. Em nghỉ rồi thì về nhà
thăm cha đi, một mình ông cô đơn lắm.
Vì Mạnh Hòa Bình không lấy được giấy chứng nhận hộ tịch tại nơi ở,
cho nên họ vẫn không có cách nào để kết hôn, Giai Kỳ cũng không chấp
nhận việc tự tiện kết hôn theo ý mình, cô không hề muốn làm tổn thương
đến gia đình họ Mạnh, dù gì họ cũng là cha mẹ của Mạnh Hòa Bình, chỉ có
một đứa con trai là anh, họ phản đối cũng chỉ vì thương yêu anh mà thôi.
Nhưng Giai Kỳ không ngờ rằng mẹ của Mạnh Hòa Bình lại đến Chiết
Giang, đó là ngày thứ 3 trong kỳ nghỉ dài, cha đã đi Hàng Châu từ sớm,
nói rằng mấy chiến hữu họp mặt. Đến buổi tối rất muộn ông vẫn chưa về,
Giai Kỳ không ngủ, xem tivi một cách không chú tâm, cứ một lúc lại chạy
ra cửa sổ ngóng, sau đó cuối cùng nhìn thấy cha về, Giai Kỳ không kìm
được gọi một tiếng "Cha" , Vưu Minh Viễn không ngẩng đầu lên, cúi khom
lưng, chầm chậm bước lảo đảo qua chiếc giếng trời, lúc đó trời đang mưa, tiếng mưa rơi rào rào nhè nhẹ, ánh đèn vàng vọt của nhà hàng xóm ở lầu
dưới xuyên qua cửa sổ, chiếu vào những vệt mưa nhỏ trắng như cây kim,
dệt nên hình bóng cô độc lẻ loi của cha, ông không hề cầm ô, mái tóc hoa râm sáng lên trong ánh đèn ảm đạm, đột nhiên Giai Kỳ cảm thấy hoảng
loạn, bởi vì cha đã đi vào trong hàng hiên tối om om, nhà cô Trương sống ở dưới lầu gào to lên: "Giai Kỳ! Giai Kỳ mau xuống đi! Cha cháu bị ngã
rồi!"
Cô dường như lao xuống dưới, nước mắt cứ rơi lã chã, bác Tôn dưới lầu vội vàng đỡ cha cô dậy, cô chỉ biết khóc, không nói nổi câu nào, bàn
tay cha cô lạnh buốt lạnh buốt, quần áo ướt hết hơn một nửa, trong tay
vẫn nắm chặt một chiếc phong bì.
Trong phong bì chỉ có một tấm thẻ ngân hàng, đó chính là 5 vạn tệ.
Giai Kỳ vĩnh viễn cũng không thể biết, cha có tâm trạng như thế nào, khi đem tấm thẻ này về.
Cô vĩnh viễn cũng không thể biết, cha đã phải chịu sự sỉ nhục như thế nào.
Cô vĩnh viễn cũng không thể biết, cha đã chịu sự tổn thương như thế nào.
Lúc cuối cùng cha cũng rời xa cô, cô kêu khóc thảm thiết, ôm thân thể lạnh ngắt của cha, mãi mãi cũng không thể tha thứ cho bản thân, đem đến cho người thân duy nhất của mình sự tổn thương nặng nề đến như vậy. Cả
cuộc đời ông, niềm tự hào của ông chính là cô, nhưng cô, lại đem đến cho ông sự nhục nhã và khó xử cuối cùng.
Khi ông nói từ "Không" cuối cùng đó, nước mắt cô lã chã chảy xuống, cô hiểu, cô hiểu ý của cha.
Không được để cho người khác coi thường hai cha con, không được để
cho người ta sỉ nhục đứa con gái mà ông yêu nhất, không được để cho
người ta làm tổn thương đứa con gái ông yêu nhất.
Tình yêu sâu đậm hơn nữa, cũng không thể bù đắp nổi sự mất mát này.
Cô phải trả giá, đó chính là lòng tự trọng của hai cha con cô, là người thân duy nhất của cô, là người cha mà cô kính yêu nhất.
Cô không thể không buông tay, cho dù là có luyến tiếc nhiều hơn nữa, cũng không thể không buông tay.
Tất cả những thứ mà cô đã tin, cuối cùng cũng đã làm cô mất đi tất
cả, cô đã không còn cách nào để tiếp tục kiên trì được nữa, một tình yêu như thế.
Cô không nói với Mạnh Hòa Bình biết tin cha qua đời. Anh ở lại thêm
một tháng nữa mới từ Quý Châu trở về, khi quay về cô ra đón anh. Tóc anh rối tung, gò má bị bong da. Trên mặt thậm chí còn có màu đỏ của cao
nguyên, chiếc áo phông khi mặc đi dường như đã to hơn một cỡ, rộng thùng thình, từ xa đã dang tay ra ôm cô vào lòng. Cô chỉ muốn rơi nước mắt,
anh gầy đến nỗi xương cộm vào người cô. Cô chầm chậm đưa tay ra ôm lấy
vai anh, nhớ lại năm đó lần đầu tiên gặp mặt, một Mạnh Hòa Bình vui vẻ
hưng phấn như vậy, ngồi bên cạnh sàn nhảy châm một điếu thuốc, nhàn hạ
nhìn cảnh múa hát thanh bình. Cuộc đời anh cao quý mênh mông như thế,
anh vốn dĩ không nên yêu cô.
Nếu không có cô, anh đã có thể sống rất hạnh phúc.
Nếu không có cô, anh sẽ không phải khổ cực như vậy.
Về đến nhà, cô nấu bữa cơm cuối cùng cho anh ăn, anh vẫn ăn như hổ
đói, cô múc một bát canh gà, chầm chậm giúp anh thổi nguội. Anh cầm
chiếc thìa lên uống liền một hơi hết sạch, mỉm cười: "Ở đó cả ngày chỉ
thị bò thịt dê, không được ăn các món khác, Giai Kỳ, anh nhớ cơm em nấu
sắp đến phát điên rồi."
Anh vừa đen vừa gầy, cười lộ ra hàm răng trắng tinh, trông lại càng gầy hơn, gầy đến đáng thương.
Giai Kỳ kìm nén nước mắt, cười: "Anh chỉ nghĩ đến ăn thôi à?"
Anh vẫn cứ cười: "Anh còn nhớ em nữa."
Anh quả thật rất nhớ cô, rất nhớ cô, rất nhớ cô.
Đến nửa đêm cuối cùng anh đã ngủ mê mệt, Giai Kỳ mới chầm chậm ngồi
dậy, âm thầm ôm đầu gối ngồi ở đó, nhìn khuôn mặt anh khi ngủ.
Lông mi anh rất dài, khi ngủ trông giống như một đứa trẻ, đạp chăn
lộn xộn, chân tay đều hở hết ra ngoài, trên cổ anh trên cánh tay anh
trên chân anh có những vết sẹo nhỏ chi chít, là nốt muỗi đốt, anh đã
từng nói với cô muỗi ở đó vừa to vừa độc, bị đốt một nốt sẽ đau ngứa đến mấy ngày, ngứa đến mức làm cho người ta không chịu nổi, hễ ngãi là sẽ
bị loét ra, càng đau hơn, sau đó sẽ để lại sẹo.
Còn nhứng vết sẹo ủ rũ trên người anh bây giờ, chỉ là vì cô,
Anh vì cô mà làm nhiều việc như thế, chịu n
