Hẹn Đẹp Như Mơ

Hẹn Đẹp Như Mơ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323542

Bình chọn: 9.5.00/10/354 lượt.

nhà hàng Nhật Bản đó là Tiên Chá Hiên, mở ở trong

nơi ở cũ của Bạch Sùng Hi, căn nhà lớn kiểu cũ, sau khi sửa chữa trông

rất mềm mại. Quan trọng là thức ăn ngon. Giang Tây thích ăn nhất món

thịt nướng kiểu cũ ở đây, dường như ăn mãi không chán.

Tửu lượng của cô rất khá, uống rượu trắng, hai má hơi hồng lên, Mạnh

Hòa Bình còn phải lái xe, cho nên không uống rượu, thấy cô uống hết cốc

này đến cốc khác, liền nói: "Sao hôm nay vui vẻ thế hả?"

Giang Tây ngẩng đầu lên một lúc, nói: "Bởi vì có sao."

Trần nhà bằng kính, ngẩng đầu lên là bầu trời, quả nhiên có sao, chỉ

là đêm đông lạnh giá của thành phố này, lấp lánh vô số ánh đèn, nhưng

ngôi sao nhạt mà mơ hồ, mắt thường dường như không thể phân biệt được.

"Lúc em đi học ở Anh, đã từng xem một bộ phim, ngay cả tên cũng quên

rồi, nhưng trong đó nhân vật nữ chính nói một câu, em lại cứ nhớ mãi."

Ánh mắt cô long lanh mênh mông, dường như có ánh đèn đang lưu động, có lẽ là do uống nhiều rượu, cũng có lẽ la do mù tạt.

Anh hỏi: "Là câu gì?"

Cô lại cười ngịch ngợm: "Em không nói với anh biết."

Ăn cơm xong Giang Tây lại kéo anh đến quán bar, cô vốn dĩ là người

thích sự náo nhiệt, trong quán bar không được mấy tiếng, đã quen biết

một đống người, ngay cả Mạnh Hòa Bình cũng bị bọn họ làm cho sôi nổi

lên, lắc xúc xắc oản tù tì chơi trò chơi nói thật, chơi xếp hình xếp gỗ, tất cả các trò có thể chơi được dường như đều chơi hết, chơi đến mức

điên cuồng, cuối cùng ngay cả Mạnh Hòa Bình cũng đã uống hết mấy chai

Heineken

Đây là lần đầu tiên trong đời Mạnh Hòa Bình lái xe sau khi uống rượu, chỉ cảm thấy nhẹ nhàng mà rất nhanh, khó có thể khống chế. Gào thét

lướt qua đường cao tốc, đêm khuya ở thành phố này vẫn cứ phồn hoa như

thế. Vô số nhưng chiếc đèn tầng tầng lớp lớp, mỗi tòa nhà dường như đều

như những tòa tháp thủy tinh lớn. Gần gần xa xa lao về phía trước, dường như là đổ sụp xuống, cứ đè chặt xuống đầu, nhưng cứ chạy trên con đường cao tốc ngoàn ngoèo, lại bị bỏ lại sau xe một cách nhẹ nhàng nhanh

chóng.

Giang Tây mở của sổ xe, gió lập tức ùa vào, thổi tung chiếc khăn trên cổ cô, nhưng chiếc tua dài lướt qua cánh tay anh, giống như ngón tay

của ai đó, nhẹ nhàng mà mềm mại. Anh cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn một

chút, nhưng trong lòng vẫn hỗn độn.

Đèn đỏ, anh chầm chậm dừng xe lại.

Bỗng nhiên Giang Tây nghiêng người lại, hôn anh.

Trên người cô có mùi nước hoa, mùi rượu, mùi phấn son, ấm áp mà mềm

mại, giống như là cánh tay cô, ôm lấy anh, dựa sát vào nhau, không thể

suy nghĩ, cũng không muốn suy nghĩ.

Chiếc xe đằng sau bấm còi inh ỏi, còn có người huýt sáo, cuối cùng cô hơi tách khỏi anh ra, đôi mắt long lanh vẫn cứ nhìn anh chăm chú, bỗng

nhiên gọi anh cả họ lẫn tên: 'Mạnh Hòa Bình."

Anh không đáp, cổ họng và trong mắt cứ cay cay, có một nơi ở chiếc

xương sườn thứ 2 bên trái cơ thể, xót đến mức đau len, đau như kim châm, giống như là có một mũi khoan nhỏ ở đó, khoan vào trong, không thể rút

ra được. Khóe mắt nóng nóng, gió lạnh thổi trên mặt, giống như là những

con dao. Không có một nơi nào là âm áp, đều là lạnh, hiện tại đều là

lạnh.

Cô lại chỉ gọi anh một tiếng như thế, không nói gì nữa, lặng lẽ mà yên ắng, sau đó dần dần quay đầu, chỉ như thế, ngủ thiếp đi.

Cô ngủ cũng giống như một đứa trẻ, cuộn người ở đó, thu mình vào rất nhỏ.

Anh lái xe về, lái thẳng vào cánh cổng sắt quen thuộc.Đêm đã khuya,

chỉ có nhưng chiếc đèn ở hai bên đường, sáng lên cô đơn. Sau hàng cây

thấp thoáng có ánh đèn lờ mờ của căn nhà, anh dừng xe lại, không tắt

máy, không khí ấm thổi ù ù trong xe, quay mặt nhìn Giang Tây đang ngủ

say, có một lọn tóc rơi xuống, rủ xuống trên mặt, khuôn mặt hồng hồng,

lại càng giống một đứa trẻ hơn.

Anh lấy hộp thuốc ra, lấy một điếu, châm lửa, mùi vị thuốc lá quen thuộc mà ngọt lạnh, thấm vào trong phổi, nặng nề thở ra.

Trong màn đêm vắng lặng chỉ có đốm lủa đỏ đó của điếu thuốc, giống như là viên hồng ngọc rực rỡ.

Anh nghĩ lại đêm đó, cũng là một đêm mùa đông lạnh giá mà quang đãng, ban đêm ở Bác Kinh khó mà có thể thấy được sao, mơ hồ, không rõ ràng,

còn anh ngồi ở trong xe, chỉ hút hết điếu này đến điếu khác, dường như

chỉ có thuốc lá, mới có thể làm tê dại tất cả cái nỗi đau chìm ngập đó.

Cho đến tận khi trời sáng, anh lái xe rời đi, lúc quay xe, anh mới chú ý đến chiếc xe ở phía xa, cũng đã dừng ở đó cả đêm.

Anh nhớ đến câu nói của Giang Tây ở trong nhà hàng, bất giác ngẩng

đầu lên, ấn nút mở ra cửa sổ nóc xe, cách tấm kính, những ngôi sao xa

xôi mà nhại nhòa, mơ hồ đến mức không nhìn thấy.

Giang Tây không hề biết, thật ra anh biết cô nói đến bộ phim nào.

Anh nhớ, nhân vật nữ chính nói: "Mỗi lần muốn rơi nước mắt, em sẽ

ngẩng đầu lên nhìn những ngôi sao, như vậy nước mắt sẽ không chảy xuống.

Giang Tây ngủ đến trưa mới dậy, lúc tỉnh dậy cảm thấy hương

thơm nồng nàn khắp căn phòng, hóa ra trên bàn trang điểm, trước giường

đều đặt những bó hoa hồng lớn, rực rỡ xinh đẹp.

Sau khi xuống lầu cô Lý cười nói với cô: "Hòa Bình quả thật có lòng,

mua hoa đẹp thật đó. Còn sợ đánh thức cháu, nhờ cô giúp đặt vào


Disneyland 1972 Love the old s