t: "113XXXXXXXX làm
văn bằng."
Góc tường có một cái khung nho nhỏ, bên trong là "mở khóa nhanh". Số
điện thoại viết bằng sơn ở bên dưới đã bị phai màu, mấy chữ số Arâp mờ
nhạt lẻ tẻ, vốn dĩ đã không thể phân biệt được là đâu là "0" đâu là "6"
đâu là "9" nữa. Nhưng cô vẫn nhớ bản thân mình lúc đó tìm được việc,
công ty ở phía Tây thành phố, phải ngồi 2 tiếng xe bus mới có thể về đến nhà. Hàng ngày đều vô cùng mệt mỏi, có thể ngủ được cả trên xe, có lần
túi của cô bị kẻ trộm rạch trên xe, tiền và chìa khóa đều không cánh mà
bay, Mạnh Hòa Bình lại cũng tăng ca, cô một mình ngồi trên hành lang
chịu gió lạnh. Lạnh đến mức răng cứ đập vào nhau, mấy lần định gọi điện
cho người sửa khóa đến, nhưng cuối cùng lại thôi, cố đợi Mạnh Hòa Bình
tan ca, người dường như đông cứng lại, bị anh mắng cho một trận.
Sau khi đi vào nhà, cô ôm chiếc túi nước nóng, anh ôm cô, một lúc lâu sau mới ấm trở lại, Sau đó sốt, sốt cao không hạ, anh lo lắng đến mức
xin nghỉ làm chăm sóc cô, lần đó ốm rất lâu rất lâu, sức khỏe cô trước
giờ vẫn rất tốt, chưa từng bị ốm như thế bao giờ, cả cơ thể dường như
yếu đi trong chốc lát. Hàng ngày ra vào bệnh viện, phải truyền, từng túi từng túi thuốc nước, mạch máy ở mu bàn tay đã rất khó có thể tìm được
một vị trí truyền thích hợp, y tá vỗ nhẹ mu bàn tay cô, đau âm ỉ, nhưng
anh vẫn ở đó, anh sẽ dùng tay nhẹ nhàng che mắt cô lại, không cho cô
nhìn thấy chiếc kim tiêm đâm vào da thịt.
Cô đi từng bước từng bước lên lầu, hàng lang âm u hẹp nhỏ, tiếng bước chân nhẹ nhàng giữa ban ngày, chiếc đèn cảm ứng cũng có thể bật sáng,
phía bên trái tầng 4, nhìn thấy chiếc cửa chống trộm màu xanh cũ kỹ, sơn đã bị bong ra, rất nhiều chỗ đã bị đen đi, lộ ra sắt ở bên trong, từng
chiếc song sắt, cô đưa tay vào túi dò dẫm, không có, thò tay vào tìm ở
túi bên trong, không có. Cô đổ hết tất cả đồ trong túi ra quỳ xuống tìm
từng thứ từng thứ một.
Điện thoại, ví tiền, gương trang điểm, son môi, hộp phấn, khăn giấy,
chìa khóa.......cô nhẫn nại lật từng thứ một, lật từng góc của chiếc túi ra, cuối cùng một túi sợi len nho nhỏ rơi ra.
Chiếc chìa khóa trong túi len, vòng tròn trên đầu chìa khóa còn buộc
một tấm bùa gỗ đào nhỏ, một mặt khắc ba chữ "cửu nguyệt sinh", mặt còn
lại là ký hiệu bình an ngoằn ngoèo, là Hòa Bình mua cho cô. Cô sinh vào
tháng 9 âm lịch. Cho nên anh mua chiếc bùa hộ mệnh này cho cô đem theo
trừ tà. Có những thứ anh trẻ con như thế, thậm chí còn hơi mê tín, cô cứ cười bảo anh là theo chủ nghĩa duy tâm. Cô hay quyên chìa khóa, cho nên anh để vào chiếu túi len này cho cô, thường nhớ để vào túi xách giúp
cô. Nhiều năm nay cô thay bao nhiêu túi xách, chỉ có chiếc túi len này,
luôn nhớ rõ phải đặt vào trong túi.
Đó là chìa khóa nhà, cái ngày mà tên du côn cướp túi của cô, cô không suy nghĩ gì liền đuổi theo, bởi vì trong túi có chùm chìa khóa đó, cô
không thể làm mất chùm chìa khóa đó.
Đó là chìa khóa về nhà.
Đó là chìa khóa cửa của cô và anh.
Lòng bàn tay cô có một ít mồ hôi, nắm chiếc chìa khóa cứng cứng, cộm lên trong tay.
Chủ nhà vẫn không hề thay cửa chống trộm, nhưng ổ khóa chắc chắn là đã bị thay rồi.
Cô cảm thấy đau buồn, nước mắt bỗng nhiên lăn xuống.
Cô không thể nào quay lại được nữa.
Anh rời xa như thế, rời xa vĩnh viễn, bỏ lại cô như thế.
Hạnh phúc đã từng có, hôm nay đã cách xa cô vạn dặm, tất cả những thứ cô đã từng có, đều ở sau cánh cửa này, sự xa vời trong gang tấc, đưa
tay ra là có thể chạm tới, tất cả những thứ cô đã từng có. Cô nắm chặt
song sắt của cửa, không muốn bản thân mình khóc thàng tiếng. Nhưng cuối
cùng không kìm được, cô ra sức đập vào cửa, giống như là bị điên, vừa
đập vừa khóc: "Mạnh Hòa Bình! Mạnh Hòa Bình! Em về rồi! Mạnh Hòa Bình!
Anh mở cửa ra, Mạnh Hòa Bình, anh mở của ra......."
Cô biết bản thân mình phát điên, chiếc đèn dưới nền ở hành lang bỗng
nhiên sáng lên, cô nắm chặt hàng song sắt ở cửa mặc kệ cho nước mắt dàn
dụa chảy xuống, cả thế giới đã sớm vứt bỏ cô, anh đã vứt bỏ cô, bỏ lại
cô, tự mình bỏ đi. Giống như ổ khóa này, đã bị thay, đã vứt bỏ, để lại
cô ở bên ngoài, không thể vào trong được nữa. Cả thế giới này đã sớm vứt bỏ cô, cô không có cách nào lấy lại được tất cả. Cô vừa khóc vừa tùy
tiện nhét chiếc chìa khóa vào trong, tuyệt vọng dừng sức vặn, cho dù là
cho cô nhìn một cái, cho dù là cho cô quay lại một ngày cũng tốt. Những
hạnh phúc đã từng có đó, những hạnh phúc mãi mãi cũng không thể nào đạt
được đó. Sao anh lại có thể bỏ lại cô như thế, tàn nhẫn tự mình đi mất.
Tất cả những thứ cô đã có, đều ở đằng sau cánh của này.
"Mạnh Hòa Bình! Em về rồi! Anh mở của ra, Mạnh Hòa Bình........."
Cô nắm lấy song cửa, tuyệt vọng xoay chiếc chìa khóa, giống như phát điên, anh không thể tự mình bỏ đi như thế.
Cô không muốn anh tự mình bỏ đi như thế.
Ổ khóa bị cô xoay lạch cạch một tiếng
Cô như con ngốc đứng ở trước cửa
Chủ nhà không hề thay ổ khóa.
Trong căn phòng tất cả vẫn đều rất ngăn nắp, giống như cô chưa từng
rời khỏi đây.Tất cả đồ đạc vẫn ở nguyên vị trí cũ, căn phòng nhỏ sáng
dần lên, tất cả đồ đạc vẫn
