inh tinh nữa, nhắm mắt lại, cắn chặt răng tiếp tục chạy cùng anh. Lúc xông ra
khỏi rừng cây, Vu Lạc Ngôn quay đầu lại nhìn, thấy tên quỷ hút máu khách làng
chơi kia đang đứng ở giữa rừng chằm chằm nhìn bọn họ.
Vu Lạc Ngôn hiểu ra, con quỷ hút máu này có thể giết
bọn họ nhưng lại không giết, vì đang muốn hưởng thụ lạc thú của một kẻ đi săn.
Hắn cắn cô gái có khuôn mặt trẻ con kia, để cô ta kinh hoảng sợ hãi, lại bảo cô
ta có thể chạy trốn được thì sẽ không giết cô ta. Nhưng trên thực tế, bất luận
là chạy như thế nào, đều không thể thoát được ra ngoài.
Bọn họ là con người yếu ớt bé nhỏ, chỉ biết sợ hãi,
khóc thét, kêu cứu..., những điều này có thể khiến con quý hút máu kia hưng
phấn, hắn ta chính là muốn để bọn họ chạy đến sức cùng lực kiệt, rồi mới từ từ
từng chút từng chút hút cạn máu của bọn họ.
Vu Lạc Ngôn cảm thấy rất buồn nôn, công viên này lẽ
nào là trường săn thú của quỷ hút máu?
Ánh trăng dường như chớp động, ở tán cây trên đỉnh đầu
họ, một bóng đen vừa mới vọt qua, con quỷ hút máu kia đã đuổi đến rồi, hắn ta
ôm lấy thân cây cười khan quái đản, cúi đầu xuống nhìn bọn họ: "Đã quá!
Hai kẻ này của đêm nay thật thú vị. Mau chạy đi, cố lên nhé!".
Ông nội nhà mày mới thú vị!
Vu Lạc Ngôn chẳng để ý đến hắn ta, tiếp tục chạy, hắn
ta muốn đùa chơi thì cứ đùa chơi đi, kéo dài được phút nào hay phút đó. Mẹ
kiếp, Thư Đồng, cô gái "đàn ông" kia sao vẫn còn chưa đến.
"Anh Vũ Pha" dáng vẻ thật xứng với tên gọi,
chính là một sườn núi dài, hai bên trồng toàn cây anh đào, đang vào thì nở rộ,
hoa rụng lất phất, rắc đầy trên dốc núi, phong cảnh cực đẹp. Đáng tiếc bây giờ
phiến rừng này kết hợp với quỷ hút máu, chỉ toát lên cảm giác lạnh lẽo u ám.
Vu Lạc Ngôn thở dốc, cảm thấy mình sắp chạy không nổi
rồi, cô gái bên cạnh sớm đã trở nên vướng chân vướng tay, quỷ hút máu sau lưng
lại không thấy bóng dáng đâu nữa, phía xa bỗng nhiên truyền đến tiếng hét kinh
hãi của một người đàn ông. Vu Lạc Ngôn lòng chùng xuống, lẽ nào còn có người
khác cũng là mục tiêu?
"Tôi chạy không nổi rồi.” Cô gái kia cất tiếng
khóc: "Tôi không muốn chết, tôi không muốn chết".
"Sắp đến cửa rồi, không còn xa nữa."
"Không có đường, rất nhiều mắt xanh chảy
máu." Cô gái hoàn toàn đáp ứng được sự mong đợi của quỷ hút máu, suy sụp
lớn tiếng khóc.
"Có đường, cô đừng nhìn, đi cùng tôi."
Hai người cố gắng chạy thêm một đoạn nữa, cô gái đột
nhiên nhìn thấy trước mặt có người, cô ta giống như nhìn thấy cứu tinh hét lớn:
"Có người, trước mặt có người".
Trước mặt quả nhiên là có người, ba người đàn ông ngồi
trên một phiền đá bên đường hình như đang nói chuyện. Cô gái nhìn thấy bọn họ,
tựa như nhìn thấy cơ hội sống. Cô ta chạy nhanh về phía bọn họ, lớn tiếng hét
cứu mạng, Vu Lạc Ngôn nhất thời không giữ được cô ta, chỉ đành nhìn cô ta chạy.
Tới gần rồi, nhìn rõ mấy người đó rồi, Vu Lạc Ngôn sững lại, anh lớn tiếng hét
lên: "Không được đến đó, bọn họ không phải là người".
Thế nhưng cô gái kia đã chạy đến trước mặt ba người đó
rồi, cô ta nghe thấy tiếng hét của Vu Lạc Ngôn, hoảng hốt quay đầu, liền bị một
người đàn ông trong đó tóm lại.
Dưới ánh trăng, mắt của ba người đó biến thành màu
xanh, những chiếc răng nanh trong miệng thò ra. Cô gái cất tiếng thét lên, bị
tên đàn ông kia một tay tóm lấy tóc, bẻ ngoẹo đầu sang một bên rồi cắn xuống
cổ.
Vu Lạc Ngôn tận mắt chứng kiến tất cả, mỗi một chi
tiết nhỏ anh đều nhìn thấy rất rõ ràng, anh sợ đến mức cả người run rẩy, lùi ra
phía sau mấy bước, hai chân mềm nhũn, hoàn toàn không biết bám víu vào đâu.
Tền đàn ông kia hút mấy ngụm máu, ngẩng đầu lên, mồm
mép dính đầy máu: "Cũng không tồi".
Tên quỷ hút máu khách làng chơi lúc này cùng không
biết là từ chỗ nào xông đến: "Hì, A Diệu, đó là đồ ăn của tao".
"Tao có ăn được mấy miếng đâu. Hai đứa này của
mày chơi thật vui, đứa của chúng tao chẳng thú vị gì cả, cũng chẳng chạy, chết
ngất luôn ở đó rồi. Ăn chán lắm."
Vu Lạc Ngôn kinh hãi run rẩy nhìn ánh mắt của bốn con
quỷ hút máu đang tập trung chuyển hết lên người mình. Cái tên được gọi là A
Diệu kia ném cô gái trên tay cho tên khách làng chơi, nói: "Cho mày đó,
đứa này thừa sống thiếu chết rồi, mày nhét đầy dạ dày trước đi. Còn gã đẹp trai
này, bọn tao vẫn có thể chơi thêm một chút gã rất thích chạy thì phải".
Cơ thể cô gái run lên như lá khô trước gió, hét cũng
chẳng hét nổi nữa rồi, tràn ngập trong mắt là những cơn kinh hoảng, sự vật lộn
với cái chết và cả niềm hy vọng đối với sự sống. Anh mắt đó lại nhìn chằm chằm
Vu Lạc Ngôn, cứ nhìn mãi, nhìn mãi.
Vu Lạc Ngôn nhìn tên khách làng chơi đó cúi đầu cắn
lên cổ cô ta, thấy cô ta trợn trừng mắt lên, thấy sự đau khổ và kinh hãi, nhìn
khuôn mặt cô ta từ từ trắng bệch.
Đó là khuôn mặt có mấy phần giống Chúc Tiểu Tiểu.
Ba tên quỷ hút máu kia không để ý đến tên khách làng
chơi, chỉ chầm chậm đi đến phía Vu Lạc Ngôn, nói: "Ê, không muốn chết thì
mau chạy đi, chỗ này cách cổng không còn xa nữa, mày có cơ hội đó, chạy mau
chạy mau".
Vu Lạc Ngôn toàn thân run rẩy, có thứ dịch thể ấm nóng
nào đó bỗng trào l
