a tướng vừa đi tiếp vừa nói: “Tên lưu manh kia vô cùng ngông cuồng, sau này có khi ta sẽ không quản được hắn, nhỡ hắn bắt nạt con gái ta thì phải làm sao đây?”.
Sách La Định khoanh tay cùng hắn đi: “Đây cũng là vấn đề… Đúng rồi, tên lưu manh kia có nương không?”.
Bạch thừa tướng ngây người: “Chắc có.”.
“Vậy dễ rồi!”. Sách La Định vỗ tay một cái: “Ông cưới nương hắn về! Nhi tử dĩ nhiên là phải nghe lời lão tử rồi, nếu hắn dám đánh con gái ông, ông liền đánh hắn.”
Bạch thừa tướng giận đến mặt mũi trắng bệch, thầm nói ta đánh ngươi trước!
Trong rừng, Trình Tử Khiêm vừa lắc đầu vừa nhẫn cười – Muốn chết sao! Sách La Định ngươi định chọc cho nhạc phụ tương lại tức chết à?
Lúc này, cảm giác của Bạch thừa tướng đối với Sách La Định chẳng biết là tốt hay xấu nữa, chỉ có thể dở khóc dở cười. Y chỉ là một tên đại lưu manh mà thôi, có điều cũng khá thú vị, khác với những người bên cạnh hắn thường ngày.
Chính lúc này lại thấy Sách La Định đột nhiên nhìn sắc trời, nói: “Trời sắp mưa, tìm một chỗ trú mưa xong rồi đi tiếp.”.
Bạch thừa tướng ngẩng đầu, quả thực là mây đen đầy trời.
“Trước không thôn sau không điếm…”. Lúc ông lão đang nói thì đã có mấy giọt mưa rơi xuống rồi, mưa cũng rất lớn, mà hắn cũng không mang theo dù.
Bạch thừa tướng là một thư sinh, từ nhỏ đến lớn đều được người chăm sóc cho nên nhất thời cũng chẳng biết phải làm sao.
Sách La Định kéo hắn một cái: “Vào rừng tránh một chút, làm gì cứ đứng im y như khúc gỗ vậy?”.
Bạch thừa tướng bị hắn kéo vào rừng, thầm nghĩ tiểu tử này đã không có quy củ thì thôi, còn độc miệng như thế nữa!
Sách La Định tìm một chỗ cây cối khá rậm rạp cho hắn ngồi xuống, rút ra cây đao giắt bên hông chặt ít cành cây cài lên cây làm thành chỗ trú mưa tạm thời.
Thấy động tác hắn nhuần nhuyễn như vậy, Bạch thừa tướng nhịn không được hỏi: “Ngươi thường trú mưa bên ngoài à?”.
Sách La Định bĩu môi, cười một tiếng: “Đương nhiên, cứ trú khoảng hai mươi năm như vậy, không nhuần nhuyễn sao được.”.
Bạch thừa tướng hơi sững sờ, lại nghĩ tới – Sách La Định là cô nhi, từ nhỏ đã lưu lạc ở nơi sơn dã, chắc là luyện được từ hồi đó.
Bạch thừa tướng ngồi dưới cành cây, mưa bên ngoài càng ngày càng lớn.
Sách La Định cũng ngồi cạnh hắn, đưa vò rượu cho hắn uống mấy ngụm làm ấm người, bản thân thì rút dao găm ra, cầm một nhánh cây, tước cái gì đó như để giải buồn.
“Ngươi tước gì vậy?”. Bạch thừa tướng uống mấy ngụm rượu, tò mò hỏi Sách La Định.
“Làm mấy thanh đao gỗ cho đám trẻ con trong quân doanh chơi.”. Sách La Định thờ ơ trả lời.
Bạch thừa tướng không đồng ý: “Trẻ em mấy tuổi? Nhỏ thế đã cho chơi đao gỗ thì chẳng phải sau này chỉ biết chém giết sao?”.
Sách La Định cảm thấy buồn cười: “Thư ngốc không hiểu biết.”.
Bạch thừa tướng bỗng thấy rất buồn cười, trên đời này lại có người không hề tôn trọng hắn như vậy nữa chứ, Sách La Định thật là…
“Trẻ em nên học đọc sách mới đúng!”. Bạch thừa tướng sưng mặt.
“Tất nhiên phải học, nhưng mà cũng phải chơi một chút nữa.”. Sách La Định lầu bầu, vẫn tiếp tục đẽo đao: “Đọc sách cũng phải tùy người, ông có thể bảo Khổng Minh tiên sinh đọc sách, nhưng không thể bảo Trương Tam gia đi đọc sách được, mỗi người đều có sở trường riêng cả.”.
Bạch thừa tướng gật đầu một cái: “Ngươi thích Tam Quốc à?”.
“Tạm được.”. Sách La Định chậm rãi trả lời.
Bạch thừa tướng bèn nói chuyện về mấy chiến dịch trong Tam Quốc với hắn, mặc dù Sách La Định nói câu nào cũng rất lơ đãng nhưng mà cách lý giải lại rất độc đáo.
Bạch thừa tướng hơi giật mình, trí tuệ của Sách La Định này thật khác người thường, rất thông minh lại không kiêu ngạo, quả thực là một nhân tài hiếm có. Khó trách sao mấy ông bạn cũ của mình lại rất đánh giá hắn rất cao, Hoàng thượng lại càng coi trọng hắn.
“Ngươi thành thân chưa?”. Thừa tướng đột nhiên hỏi.
Sách La Định nhìn ông lão một cái, lắc đầu.
“Lớn vậy mà vẫn chưa thành thân à?”. Bạch thừa tướng hỏi tiếp: “Có người yêu chưa? Ta giới thiệu cho một người nhé?”.
Sách La Định gãi tai: “Ông già nhà ông cũng nói nhiều thật.”.
Bạch thừa tướng sưng mặt lên: “Vậy sau này nếu ngươi có con trai, sẽ cho nó học văn hay học võ?”.
“Sinh rồi hãy nói, ta khá thích có con gái.”. Sách La Định bĩu môi một cái: “Tốt nhất là sinh bốn năm đứa con gái.”.
Bạch thừa tướng nhìn trời: “Có ba cái bất hiếu, không có người nối dõi là cái lớn nhất!”.
Sách La Định buồn cười: “Ta lại chẳng có ai để mà hiếu thuận, có người nối dõi hay không có gì quan trọng?”.
Bạch thừa tướng há miệng: “Sao lại muốn có con gái mà không có con trai?”.
Sách La Định suy nghĩ một chút: “Con gái tình cảm mà.”. Nói đến đây, chẳng hiểu sao trong đầu lại thoáng hiện ra hình ảnh Bạch Hiểu Nguyệt, vội vã lắc đầu.
“Vậy nhỡ đâu có con trai thì sao?”. Bạch thừa tướng vẫn không từ bỏ ý định.
“Vậy thì mặc kệ nó.”. Sách La Định bĩu môi: “Để nương nó quản, ta chỉ phụ trách đánh mông nó thôi.”.
“Dưỡng bất giáo phụ chi quá!”. Bạch thừa tướng giận, tiểu tử này thật chẳng đàng hoàng gì.
“A… đoạn này ta đọc qua rồi.”. Sách La Định lập tức đọc cho Bạch thừa tướng nghe đoạn Tam Tự Kinh của quê hắn k