XtGem Forum catalog
Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323791

Bình chọn: 8.5.00/10/379 lượt.

y có chút lưu luyến, làm việc cùng nhau lâu như vậy, cũng may có nhiều đồng nghiệp giúp đỡ, giờ bỗng rời đi, cô cũng cảm thấy trong lòng trống trải…

Trương Kiều lau nước mắt hỏi: “Em sẽ đi đâu mà phải xin thôi việc? Đi xa à?”

Trình Đoan Ngọ gật gật đầu. “Rất xa” xa tận bên kia đại dương và sẽ một đi không trở lại.

Trương Kiều cũng gặng hỏi gì thêm, cô ấy nghĩ ngợi một lúc mới nói: “Anh Trình có đi cùng không?”

“Có, anh ấy không đi cùng thì em có thể đi đâu được chứ?” Cô trả lời theo bản năng, một lúc sau mới nghĩ ra bèn cười, trêu chọc: “Chị đúng là không đứng đắn, suốt này chỉ quan tâm đến anh trai em thôi, lần này là việc gì nữa đây?” Tình cảm của Trương Kiều đối với anh cô, sao cô lại không biết chứ, nhưng hoàn cảnh gia đình của Trương Kiều có như thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể gả cho một người đàn ông không nhà, không xe và cũng không có khả năng lao động như anh cô được. Trước đây, cô cũng đã thử dò hỏi ý anh trai, nhưng anh từ chối gay gắt, anh không muốn làm liên lụy đến bất cứ ai.

Cứ nghĩ rằng Trương Kiều sẽ mắng cô vài câu, không ngờ cô ấy lại thương cảm nói: “Anh TRình dù gì thì cũng là một sinh viên đại học, gặp gỡ nhiều người có học thức, chị làm sao mà xứng chứ!” Trương Kiều lại thở dài một tiếng em không phải xuất thân từ gia đình bình thường, cả hai đều xinh đẹp, tuấn tú, hơn người như vậy, rõ ràng là những người có địa vị trong xa hội.”

Những người làm việc trong siêu thị đa số là phụ nữ trung niên, cũng có một số tốt nghiệp cao đẳng, như Trương Kiều chẳng hạn, không học hành đến nơi đến chốn nên luôn cảm thấy sùng bái những người tốt nghiệp đại học, thạc sĩ. Có thể sẽ có người cười chê bọn họ là nông cạn, nhưng Trình Đoan Ngọ lại thấy họ còn đáng yêu hơn rất nhiều người được học cao. Cuộc sống của bọn họ không được tốt lắm nhưng hay giúp đỡ người khác, bình thường cũng tính toán chi ly, nhưng khi gặp chuyện đại sự thì rất oai phong, lẫm liệt. Trình Đoan Ngọ có thể chống chọi cho đến bay giờ và cũng là nhờ sự giúp đỡ vô tư của họ.

Cô không có ý bào chữa nhưng vẫn không thể không nói. “Tính tình anh trai em thì chị cũng biết rồi đấy, anh ấy không muốn làm liên lụy đến bất cứ ai.”

“Chị biết.” Trương Kiều cười. “Anh Trình là người tốt.”

“Trương Kiều, suốt thời gian vừa qua cũng nhờ chị giúp đỡ nhiều, nếu không, chắc em bị đuổi việc từ lâu rồi.”

Trương Kiều liêc mắt nhìn cô, xởi lởi nói: “Chẳng qua là đàn chị nhàn rỗi thì buông chân buồn thay vẽ việc ra làm thôi ấy mà.”

“Sau này…” Trình Đoan Ngọ không phải là người biết nói những lời hoa mỹ, cô chỉ biết nói những lời từ tận đáy lòng. “Sau này chị phải sống thật tốt nhé, tìm một người đàn ông tốt mà lấy. đừng cố chựng đấy!”

“Cái con bé này, nói nghe xót xa thế, chị lại muốn khóc rồi đây này!”

Trình Đoan Ngọ thấy cổ họng nghèn nghẹn, cô đưa tay ôm Trương Kiều. “Thực sự rất cảm ơn chị…”

Buổi tối hôm đó, sau khi sắp xếp xong tất cả mọi thứ, cả Trình Đoan Ngọ và anh trai đều không thể nào ngủ được. qua tấm rèm cũ kĩ, cô mơ hồ nhìn thấy bóng lưng của anh trai đang quay về phía mình.

Đèn trong phòng đã tắt chỉ còn ánh trăng chiếu vào Trình Đoan Ngọ trở mình khiến chiếc giường cũ kỹ kêu cọt kẹt.

Anh trai nằm bên cạnh bỗng lên tiếng: “Đoan Ngọ.” Giọng anh cô rất nhẹ.

Nhiều năm như vậy, anh em họ cùng đứa nhỏ bên cạnh nương tựa vào nhau mà sống, đôi khi cũng chỉ vì chuyện củi lửa dầu mỡ mà cãi vã, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ tách rời nhau.

“Dạ!”

“Sáng mai, anh đưa em đi đón Đông Thiên nhé!” Cả buổi tối, Trình Lạc Minh cứ máy mắt liên tục, trong lòng thấy bất an.

“Không cần đâu, anh và Du Đông cứ đi thẳng ra sân bay, anh ấy còn có Lạc Lạc nữa, anh đỡ lấy một tay.”

Anh cô im lặng hồi lâu, không tán thành mà cũng chẳng phản đối, rồi đột nhiên hỏi một câu: “Đoan Ngọ, em thực sự muốn sống với Du Đông cả đời à?”

Trình Đoan Ngọ ngây người một hồi, rất lâu sau mới trả lời: “câu hỏi này có quan trọng không?”

Anh cô thở dài. “Không quan trọng.” Anh ngập ngừng một lúc rồi quay người hỏi: “Đoan Ngọ, em có hối hận khi sinh ra Đông Thiên không?”

Bảy năm qua, anh cô chưa bao giờ hỏi cô câu này. Thấy Trình Đoan Ngọ sống rất khổ sở, cũng rất nhiều người hỏi cô câu này, chỉ có duy nhất anh trai cô chưa hỏi thế.

Trình Đoan Ngọ nghẹn ngào, sáu năm qua, hai anh em họ đã cùng chịu đựng rất nhiều khổ cực và mệt mỏi chỉ để nuôi nấng Đông Thiên không lớn. anh trai cô chưa bao giờ oán hận, Đông Thiên bị bệnh, cô phải đi bán máu, anh trai cô cũng đi bán máu. Anh đối xử với Đông Thiên như đối với con đẻ. Anh cô cũng bị bệnh, nhưng vẫn cố chịu đựng, kể cả là người ngoài nhìn vào cũng biết rằng những lúc anh ấy bị phát bệnh thì đau đớn, khổ sở thế nào, nhưng anh vẫn cố chịu đựng, rất nhiều năm như vậy rồi.

“Em không hối hận…” giọng nói của Trình Đoan Ngọ có vẻ run run. “Nếu cho em cơ hội được lựa chọn một lần nữa em vẫn sẽ lựa chọn sinh thằng bé.”

Anh cô mỉm cười. “Không hổ danh là em gái anh, rất cứng cỏi.” Anh cô cười nhẹ nhõm, đã bao năm rồi cô chưa từng thấy anh cười nhẹ nhõm như vậy.

“Ngày mai, nếu thật sự có thể rời khỏi đây, sau này chú