Đoan Ngọ và Du
Đông đến đó thôi. Còn Du Giai Giai, Lục Ứng Khâm cũng đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Thủ đoạn của anh ác đến mức Quan Nghĩa cũng cảm thấy không đành
lòng.
Quan Nghĩa cắn răng, không thể đoán được tâm tư của Lục Ứng Khâm chỉ im lặng cúi đầu, tập trung tinh thần chờ mệnh lệnh.
Lục Ứng Khâm nhìn ra ngoài cửa sổ với tâm trạng chán chường. Xe đã dừng ở đây bốn mươi phút rồi.
Chỗ dừng xe này rất đặc biệt, chỉ cầm rẽ sang trái một chút là có thể
nhìn thấy rất rõ Trình Đoan Ngọ, còn bên phải là đường mà Du Giai Giai
nhất định sẽ đi qua.
Trình Đoan Ngọ không biết Lục Ứng Khâm có ở đó. Dáng người cô pahnr
chiếu trên bức tường kính của tòa nhà đối diện, lọt vào tầm mắt của Lục
Ứng Khâm. Anh ta cứ nhìn cô qua lớp tường kính đó, không chớp mắt nhìn
một chiếc khăn lụa màu hồng nhạt,
Thường nhưng vẻ ngoài xinh đẹp của cô lại khiến nó trở nên rất thích
hợp, màu hồng của chiếc khăn ấy càng làm nổi bật khuôn mặt hồng hào, đôi mắt trong trẻo trần ngập mong đợi.
Nét mặt ngây thơ, hồn nhiên đó khiến Lục Ứng Khâm luôn muốn xé tan một cách tàn nhẫn.
Cô cứ đi đi lại lại vẻ mặt rất sốt ruột. điện thoại trong túi cứ mười
phút lại đổ chuông một lần, mỗi lần rút điện thoại ra cô lại có vẻ vừa
vui mừng vừa cụt hứng. Cô nheo nheo mắt giống hệt con mèo nhỏ, trông vô
cùng đáng yêu.
Tính ra thì cô cũng đã hai mươi tư tuổi, thời điểm đẹp nhất của người
con gái, nhìn cô lúc này quả thật là như vậy. có thể cô không phát hiện
ra điều ấy. Bất kể cô đi đến nơi nào thì cũng sẽ thu hút ánh mắt của rất nhiều người.
Lục Ứng Khâm nhéo mắt nhìn cô thật kĩ. Thực ra, anh ta biết rõ cô chẳng
thể chạy thoát, nhưng khi biết cô muốn ra đi, anh ta vẫn cảm thấy tức
giận. Thậm chí, mấy ngày liền anh ta ngủ không ngon, luôn nằm mơ thấy
cô.
Trong mơ, cô vẫn cắn chặt môi, khóe mắt rưng rưng nhưng vẫn ngoan cường không để nước mắt rơi.
Đó cũng chính là biểu hiện của cô mỗi khi ở trước mặt anh ta.
Nhớ lại một cách cẩn thận, từ sau lần gặp lại cô, ngoài tiếng cười lạnh
lùng và giễu cợt, cô hầu như chưa mỉm cười với anh ta lần nào.
Nhưng khi cô nhận
điện thoại của Du Đông, vẻ mặt cô lại hạnh phúc như vậy biểu hiện đó
khiến Lục Ứng Khâm thấy ghen tức đến muốn phát điên.
Sau bảy năm, Trình Đoan Ngọ đã hoàn toàn thay đổi, hiện tại cô chỉ biết
chất vấn anh ta, giễu cợt anh ta, làm cho anh ta tức điên lên.
Nếu như…nếu như cô vẫn giống như bảy năm trước, vừa cố chấp lại vừa ngóc nghếch bám víu lấy anh ta thì…
Anh ta siết chặt bàn tay, lục mạnh đến mức những ngón tay phát ra tiếng
kêu răng rắc nhưng anh ta chẳng hề cảm thấy đau đớn. Cơn tức giận hoàn
toàn khống chế anh ta, anh ta không muốn nghĩ tiếp nữa, chỉ cảm tháy
mình như sắp phát điên.
Trên đời này không có cái “nếu như” chết tiệt đó! Trình Đoan Ngọ đã thay đổi rồi! Thay đổi rồi! Thay đổi rồi!
Cái kết cục này khiến Lục Ứng Khâm mất hết kiểm soát. Chính anh ta cũng không hiểu tại sao mình làm vậy.
Tất cả diễn ra đúng như anh ta nghĩ. Đối diện với Du Giai Giia, người đã theo mình sáu năm nay. Lục Ứng Khâm cảm thấy khuôn mặt xinh đẹp trong
quá khứ đã từng làm anh ta mê đắm kia giờ đây không còn chút kích thích
nào nữa. Trong khoảnh khắc ấy, anh ta chỉ nghĩ đến việc khi biết chân
tướng sự việc, Trình Đoan Ngọ sẽ có phản ứng như thế nào?
Vừa nghĩ đến việc cô lại phải thỏa hiệp, máu nóng trong người anh ta lại dâng trào vẻ đầy hưng phấn.
Nhưng cứ nghĩ đến lần thỏa hiệp này của cô là vì Du Đông, dòng máu nóng ấy bỗng đông lại.
Ngay chính Lục Ứng Khâm cũng không phát hiện ra rằng, người phụ nữ mà
anh ta vô cùng căm ghét ấy không biết từ khi nào đã chi phối tâm trạng
của anh ta, từ từ chiếm giữ thế giới của anh ta…
Trình Đoan Ngọ chưa bao giờ cảm thấy rất bất lực như vậy. bước ra từ
đồn cảnh sát, cô có cảm giác chân mình không đứng vững nữa.
Người ta nói, già nua là một quá trình từ từ, nhưng đối với Trình Đoan Ngọ, dường như đó là chuyện trong nháy mắt.
Khó khăn lắm cô mới học được cách không nghĩ đến quá khứ đau khổ mà đuổi theo dấu chân của Lục Ứng Khâm, khó khăn lắm cô mới một lần nữa chọn
cho mình một chố dựa vững chãi để nghỉ ngơi…
Nhưng chỏ trong chớp mắt, tất cả những thứ tốt đẹp ấy đều bị Lục Ứng Khâm phá vỡ.
Anh ta dễ dàng phá hủy sự kiên cường mà Trình Đoan Ngọ vất vả lắm mới có được. Bức Tranh đẹp đẽ mà Du Đông vẽ nên cũng tan thành mây khói dưới
bàn tay vô tình của Lục Ứng Khâm.
Cô suy sụp hoàn toàn, không biết mình có thể làm được gì nữa.
Mặc dù Du Đông không nói gì nhưng cô biết tất cả những chuyện này đều là do Lục Ứng Khâm gây ra.
Trước lúc rời đi, Du Đông còn dặn đi dặn lại: “Em đừng đi tìm Lục Ứng
Khâm, bất luận ai cầu xin thì anh ta cũng không tha mạng cho anh đâu!”
Nhưng cô không thể nào thờ ơ được, đặc biệt là khi Du Đông dặn dò: “Nhất định phải giúp anh chăm sóc Lạc Lạc thật tốt.”
Cũng là một người mẹ, đương nhiên cô hiểu rất rõ cảm giác vừa đau lòng vừa bất lực khi không thể ở bên cạnh bên mình.
Lần đầu tiên cô cảm thấy oán hận vì sự bất công của số phận.
Du Đông vô tội, tại sao ngay cả anh ấy mà anh ta cũng không tha? Tại
sao