h Đoan Ngọ lại cảm thấy ánh mắt ấy hoàn toàn khác trước kia, chỉ có thái độ lạnh lùng với cô vẫn như xưa.
Hơi nóng trong bếp dày đặc. Trình Đoan Ngọ cứ nghĩ là mình bị ảo giác. Cô đưa tay lên dụi dụi mắt rồi mở thật to, Lục Ứng Khâm vẫn đứng trước mặt cô, không nhúc nhích, cũng chẳng mở miệng nói bất kỳ câu gì.
Hóa ra, mọi thứ đều là thật.
Trong phút chỗ, cô dường như mất đi khả năng ngôn ngữ.
Biết bao lần cô tưởng tượng ra cảnh sẽ gặp lại anh ta. Cô từng nghĩ cả đời này mình sẽ không bao giờ gặp lại anh ta nữa, nhưng không thể nghĩ được rằng lại có thời khắc đau lòng thế này. cô cắn môi, im lặng nhìn thẳng vào mắt Lục Ứng Khâm. Cuối cùng, cô vẫn phải chấp nhận bại trận trước ánh mắt biết rõ tất cả của anh ta.
Cô cố tỏ vẻ trấn tĩnh, rửa sạch tay, cởi tạp dề rồi treo lên tường. cô vừa lễ phép vừa kinh ngạc nhìn Du Đông, em nấu xong canh rồi, em có chút việc nên phải về đây.”
Cuối cùng, cô quay đầu lại nhìn Lục Ứng Khâm, khẽ cúi đầu chào Từ đầu tới cuối, cô không nói với anh ta câu nào, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi khoảng không gian khiến cô sụp đổ này. Lục Ứng Khâm cũng không thể ngờ rằng mình lại gặp lại cô trong tình cảnh như thế.
Đã gần bảy năm rồi không gặp, trong tiềm thức của anh ra, hình ảnh cô gần như rơi vào quên lãng.
Anh ta thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ. bầu trời tối đen và sâu thẳm, cả thành phố chìm trong bóng tối. Mảnh trăng trên bầu trời bị mây che khuất, chỉ thấy một quầng tròn mờ mờ ảo ảo.
Trong phòng không bật đèn. Anh ta vô thức chạm vào ngón út trái rồi cứ mê mẩn ngón tay đã cụt mất một nửa đó, nỗi căm tức vô cớ lại trào dâng trong lòng. Anh ta không quên, sẽ không bao giờ quên.
Điều mà cả đời này Lục Ứng Khâm căm ghét nhất chính là bị người khác điều khiển, còn Trình Đoan Ngọ chính là vết nhơ lớn nhất trong cuộc đời của anh ta.
Từ nhỏ đã bị bố mẹ bỏ rơi, anh ta và Du Đông cùng lớn lên trong cô nhi viện. Anh ta rất chăm chỉ học hành, nhưng sau khi học xong trung học thì chẳng có ai tình nguyện giúp đỡ anh ta học tiếp nữa. Cho đến một ngày, viện trưởng đưa anh ta đến gặp một người đàn ông.
“Đây là chú Trình, chú ấy đồng ý tài trợ tiền ăn học cho can cho đến khi con học xong đại học.”
Anh ta là người sống nội tâm, không biết cách thể hiện tình cảm. Trước kia, viện trưởng đã dạy anh ta những lời nói hoa mỹ để lấy lòng người khác nhưng anh ta chưa từng thôt ra câu nào. Không ngờ chính tính cách đó của ánh ta lại khiến Trình Thiên Đạt để ý.
Lúc bấy giờ, anh ta không suy nghĩ nhiều, chỉ mong được tiếp tục đi học. Trình Thiên Đạt rất tốt, rất hào phóng với anh ta nên anh ta không cần phải lo lắng bất cứ thứ gì trong cuộc sống và việc học.
Cho đến khi tốt nghiệp đại hoc, anh ta mới biết tại sai Trình Thiên Đạt lại làm như vậy, nhưng anh ta vẫn quyết định theo ông ta.
Nhiều năm sau đó, anh ta vẫn thấy cảm kích và biết ơn Trình Thiên Đạt, cho đến khi Trình Đoan Ngọ xuất hiện.
Trình Đoan Ngọ chính là con gái mà Trình Thiên Đạy cưng chiều nhất. Cô có ngoại hình giống hệt người vợ đã qua đời của ông ta.
Nhưng nếu như Trình Đoan Ngọ không phải là đứa con gái ương ngạnh, phóng túng thì cuộc sống của anh ta không đến mức thê thảm như vậy, anh ta cũng sẽ không vì thế mà phản bội ân tình, dồn người nhà họ Trình đến bước đường cùng…
Nét mặt Lục Ứng Khâm trở nên u ám, hai tay bất giác nắm chặt. Anh ta luôn cho rằng ình căm ghét Trình Đoan Ngọ đến tận xương tủy nhưng anh ta lại bất ngờ phát hiện ra, khi thấy Trình Đoan Ngọ vui vẻ, không chút e dè nấu cơm ở nhà Du Đông, lòng anh ta lại quặn đau.
Cô gầy quá! Khuôn mặt bầu bĩnh như trẻ con, mỗi khi cười hai má lại đỏ hồng như một quả táo trước kia không còn nữa, thay vào đó là khuôn mặt gầy guộc, nhỏ chi bằng bàn tay, đôi mắt vốn đã to vì thế trông lại càng to. Vậy mà cô vẫn có thể cười vui vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, ánh mắt vẫn long lanh như thuở nào, đồng tử vẫn trong suốt đến mức có thể nhìn thấy rõ chính mình trong đôi mắt đó.
Anh ta căm ghét điện mạo đó của cô. Anh ta căm ghét đến mức muốn nghiền nát cô.
***
“Đoan Ngọ!” Trương Kiều gọi. “Có người tìm em này.”
Trình Đoan Ngọ bỗng hoảng hốt , chân nặng trịch như đeo đá. Dù đã đoán trước việc này sẽ xảy ra nhưng không ngờ nó lại đến quá khiến cô thực sự không kịp trở tay.
Cô theo chỉ dẫn của Trương Kiều đi đến cửa siêu thị. Trước của siêu thị là bốn chiêc xe Auddi. Bốn chiếc xe sang trọng đó bỗng dừng lại giữa hàng trăm ngàn chiếc xe bình thường khác khiến những đến đây mua sắm phải tò mò đứng lại nhìn.
Quan Nghĩa từ trên xe bước xuống, đi thẳng đến trước mặt Trình Đoan Ngọ, giọng lạnh lùng không chút biểu cảm: “Đoan Ngọ, ông chủ muốn gặp cô.”
Trình Đoan Ngọ gật gật đầu, trấn tĩnh bước lên chiếc xe đã mở cửa chờ sẵn.
Cô siết chặt bàn tay, cố gắng coi như không có chuyện gì xảy ra.
Là phúc khí không phải họa, mà đã là họa không tránh được. Sớm hay muộn cũng sẽ đến, dù sao cũng không thể cảm được.
Cô bị đưa lên tòa văn phòng làm việc của anh ta. Cao ốc CBD nằm ngay giữa trung tâm thành phố, trên đó có một tấm bảng ghi rõ họ tên của anh ra. Toàn bộ sản nghiệp của b