được ưu điểm của cô ấy, hiệp danh của cô ấy cũng
khiến người ta say sưa truyền miệng không kém những lời bậy bạ ác ý kia, họ
cũng từng vui vẻ chờ ngày cô trở thành nữ chủ nhân của mình, không ngờ bão táp
khó lường đã xoay chuyển càn khôn, khiến mọi thứ trở nên tai họa như vậy.
Tề Hạo Vũ nhìn nàng vẫn bình tĩnh thong dong, mặt mày
từ từ khôi phục vẻ bình thường, ánh mắt si mê dừng trên nàng: “Thanh Tuyết, là
ta không tốt, ta không nên hủy dung nàng, nhưng ta không cần, trong mắt ta,
nàng vĩnh viễn đều là mỹ nhân tuyệt sắc, đẹp như cỏ chi lan, tuyết ngọc phù
dung.”
Lăng Thanh Tuyết không muốn nói những điều vô nghĩa
với hắn, trực tiếp vào đề, “Tướng công nhà ta ở đâu?”
Tề Hạo Vũ lại mắt điếc tai ngơ, “Thanh Tuyết,
trở lại với ta đi, làm thê tử của ta, chúng ta nắm tay nhau làm một đôi thần
tiên quyến lữ trên giang hồ.”
Lăng Thanh Tuyết nhìn hắn, ánh mắt càng lúc càng lạnh.
~~~~~***~~~~~
Ở thời điểm hết sức
căng thẳng, khi ở Kính Minh Sơn
Trang người người đang giương cung
bạt kiếm, thì trong cổ động nơi thâm sơn cùng cốc cách đó cả ngàn
dặm, Giang Tùy Vân vẻ mặt u sầu nhìn nữ tử áo đỏ vẫn không ngừng cười khoái
chí.
“Tỷ
biết rõ nàng sẽ tìm kẻ điên Tề Hạo Vũ kia để tính sổ, sao lại còn cho người
truyền tin tức bậy bạ cho nàng?” –
hai người không phải là bằng hữu sao.
Tô Li Lạc nói như chuyện đương nhiên, “Bằng hữu sẽ
không thể hãm hại nhau sao?”
Giang Tùy Vân im bặt.
Sau một lúc lâu, hắn mới một lần nữa tìm được thanh âm
của chính mình, gian nan khó khăn mở miệng, “Nhưng, nương tử nhà ta đang có
thai đó, lỡ đâu...” – hắn không nói
được, cũng không dám nghĩ đến hậu quả, nhìn nhìn người trước mặt, nỗi tức giận
dần dần dâng lên.
Tô Li Lạc hình như một chút cũng không cảm thấy, vui
vẻ bỏ thêm một ít thảo dược và xác côn trùng vào nồi thuốc.
Giang Tùy Vân không dám nhìn nồi thuốc thấy ghê đó,
chỉ cần tưởng tượng cũng biết đám côn trùng này đã ăn qua những thứ thuốc đáng
sợ gì rồi, mới nghĩ đến thôi mà hắn đã muốn nôn hết những gì ăn từ đêm trước.
“Muội
phu, đừng đánh giá nương tử nhà đệ quá thấp, muội ấy là loại người nếu kẻ khác
không chọc mình, thì mình cũng chẳng trêu gì đến họ, bằng ngược lại á, thì dù
đuổi tận giết tuyệt, muội ấy nhất định cũng phải lột một lớp da của họ mới cam
lòng.”
Giang Tùy Vân nghĩ đến thù cũ hận mới mấy ngày nay, vô
cùng tự nhiên trả lại một câu: “Tô cô nương cũng đã lĩnh giáo qua thì phải.”
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, cho hắn một nụ cười phong
tình vạn chúng, nửa điểm tức giận cũng không có, “Muội phu, tỷ không thể không
nói với đệ một câu, đôi khi chính miệng lưỡi lợi hại lại đem rắc rối đến cho
bản thân đó.”
Ánh mắt Giang Tùy Vân đảo qua nồi thuốc đáng sợ, liền
cảm thấy ghê tởm, vội vàng dời mắt sang chỗ khác.
Tô Li Lạc lại tỏ ra bình tĩnh như chưa từng phát sinh
chuyện gì, tiếp tục nghiên cứu cối thuốc của mình, rồi như bừng tỉnh, tùy ý
nói: “Muội
phu, hình như tỷ chưa nói sao tỷ lại vừa vặn xuất hiện ở đây rồi cứu đệ nhỉ?”
“Chưa.” – điểm này hắn cũng từng hỏi, nhưng Tô Li Lạc không
trả lời thì chớ, còn thừa nước đục thả câu, lấy danh nghĩa chăm sóc thương thế
của hắn để làm nhục hắn lấy vui.
“Thật
ra, ngoài thân phận hiện giờ, tỷ còn là tình nhân bí mật của đệ nhất sát thủ
của tổ chức sát thủ lớn nhất, Dạ Kiêu.” –
Dạ Kiêu không phải nam nhân có thể đá đi khi xong việc, lúc trước trêu vào hắn
là sai lầm lớn nhất của cô, aiz, chỉ có thể trách hắn lúc trước trông ngon
miệng quá, khiến cô kìm lòng không đặng mà hạ độc thủ, “cường” hắn.
Nói ra quan hệ của nàng và Dạ Kiêu là vì nàng đã
nghịch chán rồi, thà nói rõ nguồn cơn từ sớm, với trí tuệ của Giang Tùy Vân,
hắn chắc chắn sẽ nhanh chóng nghĩ rõ ràng tiền căn hậu quả, như vậy cô sẽ có
thể danh chính ngôn thuận chỉnh hắn, ai bảo hai phu thê bọn họ toàn hè nhau đả
kích cô làm gì.
Quả nhiên, Giang Tùy Vân đã ngộ ra.
- “Gần đây, có người chi
tiền mời hắn giết một nam nhân có chút quan hệ với tỷ, trò vui như vậy dễ gì bỏ
qua, dĩ nhiên tỷ phải tới xem rồi.”
- “Cô đã cứu ta, như vậy
hắn làm sao ăn nói với tổ chức?”
- “Khi sát thủ không
hoàn thành được nhiệm vụ, họ sẽ có một lựa chọn khác để báo cáo với tổ chức, đó
là xử lý khách hàng đặt yêu cầu.” –
Tô Li Lạc thoải mái tự nhiên nói.
- “…” – Giang Tùy Vân kinh ngạc, không nói được lời nào.
Tô Li Lạc thấy thuốc trong nồi đã đổi màu, mỉm cười
hài lòng, ngẩng đầu nhìn người đang nửa dựa vào vách hang, cười xấu xa, “Muội phu,
thuốc của đệ sắp xong rồi nha.”
Giang Tùy Vân cười khổ, “Tô cô nương, thật ra ta chỉ bị
té gãy chân mà thôi, thân không mang nội thương nào cả.”
Cô xua xua tay, “Aiz da, đằng nào cũng cần phải
tịnh dưỡng, chi bằng cứ uống thuốc bổ đi.”
Khi hắn thấy cô ngồi xổm xuống trước mặt mình, lấy một
hộp gỗ từ kệ xuống, dích hai con trùng béo mập trong hộp rồi thả vào nồi thuốc,
hắn ói thêm lần nữa.
Tô
Li Lạc này rõ ràng là cố ý muốn chỉnh hắn đây mà.
“Thanh
Tuyết từ lâu đã ngưỡng mộ võ công của Trang chủ, cuối cùng hôm nay cũng có cơ
hội lĩnh giáo một, hai chiêu.”
Lăng Thanh Tuyết chậm rãi ô
